Bất Hủ Kiếm Thần

Bất Hủ Kiếm Thần Truyện kiếm hiệp là thể loại truyện được nhiều “tín đồ” tiểu thuyết Hoa Ngữ ưa chuộng.

Từ những chi tiết kịch tính, cốt truyện ly kỳ đến văn phong phóng khoáng, nhân vật độc đáo đều khiến cho người đọc đắm chìm vào câu chuyện

  671 Ngày trọng đại nhất đời tôi, vị hôn phu biến mất hơn nửa tháng bỗng xuất hiện, tay nắm chặt con gái người giúp việ...
01/09/2025

671 Ngày trọng đại nhất đời tôi, vị hôn phu biến mất hơn nửa tháng bỗng xuất hiện, tay nắm chặt con gái người giúp việc nhà tôi, lạnh lùng tuyên bố: "Hủy hôn đi!"

Tôi khẽ cười, ánh mắt lạnh băng: "Chú rể của tôi từ đầu đã không phải là anh, hủy cái gì?"

Có lẽ hắn chưa biết, từ khi chào đời, hắn đã là một "bản sao" bị đánh tráo, chẳng phải cậu chủ thực sự của gia tộc họ Lê. Người đàn ông tôi sẽ cưới, là người thừa kế chân chính vừa trở về—Chu Tư Viễn
1

01

Ngày cưới của tôi.

Khung cảnh tràn ngập khách khứa, vô cùng náo nhiệt.

Bỗng nhiên, cửa nhà thờ bị đẩy mạnh, người bước vào không ai khác chính là vị hôn phu đã mất tích hơn nửa tháng của tôi, Lê Tụng.

Anh ta nắm tay con gái của người giúp việc nhà tôi, và cô ta cũng đang mặc váy cưới.

Khung cảnh ngay lập tức rơi vào yên lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.

Ánh mắt Lê Tụng đầy kiên định, như một chiến sĩ bước vào trận chiến cuối cùng. Anh ta lớn tiếng nói với các vị khách: “Kính thưa quý vị, tôi và Duyệt Nhi thật lòng yêu nhau, vì vậy hôm nay tôi không thể tiếp tục đám cưới này.”

Nói xong, ánh mắt anh ta chuyển sang tôi: “Giang Vãn, xin lỗi em, ngoài Duyệt Nhi ra, anh không muốn cưới ai khác. Xin em hủy hôn và nhường vị trí cô dâu cho cô ấy.”

Lương Duyệt Nhi cũng tỏ ra như thể đang đấu tranh với thế lực ác độc, trông vô cùng đáng thương.

“Cô Giang, đừng trách anh Tụng, nếu muốn trách thì cứ trách tôi.”

Lê Tụng nghiêm túc nói: “Không có đúng hay sai, tình yêu chân thành không có tội.”

Tôi không nhịn được bật cười, ngắt lời: “Biểu diễn xong chưa? Chú rể của tôi vốn không phải là anh, hủy hôn gì chứ?”

Lê Tụng sững sờ nửa giây: “Ý cô là gì?”

Lúc này, Chu Tư Viễn bước tới, dáng người cao lớn, lạnh lùng đứng trước tôi, nhàn nhạt nói: “Ý của Vãn Vãn là, đây là đám cưới của tôi và cô ấy, những người không liên quan xin mời rời đi.”

“Anh, anh là ai?”

Tôi khoác tay Chu Tư Viễn, mỉm cười: “Anh ấy là chú rể của tôi, cậu chủ nhà họ Lê. Còn anh, đừng tự mình đa tình nữa.”

Lương Duyệt Nhi phản bác yếu ớt: “Sao cơ? Tôi nhớ cậu chủ nhà họ Lê chỉ có một người, chính là anh Tụng mà.”

Lê Tụng nhìn bố mẹ nhà họ Lê, như muốn xác nhận: “Bố, mẹ…”

Mẹ Lê hờ hững đáp: “Ôi trời, suýt quên chưa nói, anh không phải con ruột của chúng tôi, lúc sinh ra anh đã bị trao nhầm.”

Bố Lê không giấu nổi vẻ chán ghét: “Hai người mau đi xuống đi, đừng làm mất mặt ở đây, đừng cản trở ngày lành tháng tốt của con trai bảo bối nhà tôi với Vãn Vãn.”

02

Đúng vậy, nửa tháng trước, vị hôn phu của tôi vốn là Lê Tụng.

Nhưng vào thời điểm đó, nhà họ Lê đột nhiên phát hiện ra rằng anh ta đã bị trao nhầm ngay từ lúc sinh, bao năm qua họ thực chất đang nuôi con trai của người khác.

Khi ấy, Lê Tụng đang bận vui vẻ bên Lương Duyệt Nhi, còn chơi trò mất tích, không ai liên lạc được với anh ta.

Bố mẹ nhà họ Lê vốn đã thất vọng về anh ta từ lâu, khi biết được anh ta không phải con ruột, họ cũng quyết định mặc kệ, để anh ta tự sinh tự diệt.

Thế là, đối tượng liên hôn của tôi đã âm thầm được thay đổi.

Người thay thế là cậu chủ thật sự của nhà họ Lê, Chu Tư Viễn, người vừa được nhận lại gia đình.

Vì mẹ Lê mang họ Chu, nên Chu Tư Viễn không đổi tên sau khi trở về.

Là thiên kim của tập đoàn Giang Thị, tôi vốn đã có hôn ước với nhà họ Lê. Vì thế, tất nhiên tôi không thể kết hôn với Lê Tụng, một cậu chủ giả danh, không xứng đáng với danh phận của mình.

Ban đầu, chúng tôi đều nghĩ rằng Lê Tụng sẽ tiếp tục chơi trò mất tích cho đến khi hôn lễ kết thúc.

Ai ngờ, vào ngày cưới, anh ta không chỉ xuất hiện mà còn ngây thơ tưởng mình là cậu cả nhà họ Lê, nghĩ mình là chú rể hôm nay.

Thậm chí, anh ta còn mơ mộng rằng Lương Duyệt Nhi mặc váy cưới thay thế tôi, hoàn thành buổi hôn lễ này.

Đúng là hoang đường và mộng tưởng hão huyền!

03

Lê Tụng mãi vẫn không thể tin vào tai mình. Anh ta ngơ ngác quay đầu nhìn những tấm áp phích xung quanh.

Trên đó là ảnh cưới của tôi và Chu Tư Viễn, trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi. Còn chỗ nào cho anh ta trong hôn lễ này chứ?

“Dọa cười chết mất, hai người này là kiểu gì đây? Rõ ràng đây không phải là đám cưới của họ, lại còn cố tình xuất hiện để gây sự chú ý.”

“Cô gái đó còn mặc váy cưới, tưởng hôm nay có thể làm phượng hoàng bay lên cành cao à? Thật nực cười.”

Dưới khán đài, tiếng xì xào bàn tán không ngớt. Lương Duyệt Nhi siết chặt vạt váy cưới, cúi đầu, mặt đỏ bừng như gan lợn.

Chu Tư Viễn liếc nhìn nhân viên an ninh phía dưới sân khấu và ra lệnh: “Đưa họ xuống đi.”

Đây là ngày vui của tôi, cũng là sân khấu của tôi, sao có thể để người ngoài đến phá hoại chứ?

Hôn lễ của tôi tiếp tục diễn ra một cách rực rỡ và long trọng. Trên sân khấu, tôi cùng Chu Tư Viễn trao nhau nhẫn cưới.

Ánh mắt tôi vô tình lướt qua phía xa, nơi Lê Tụng và Lương Duyệt Nhi đang ghé đầu bàn tán với nhau. Tôi khẽ cong môi cười.

Tôi thật sự cảm thấy may mắn vì vị hôn phu của mình đã được thay đổi......

  - (Full) Tại buổi họp lớp kỷ niệm mười năm tốt nghiệp cấp ba, tôi xuất hiện với mặt mộc, cả người chẳng đáng giá quá b...
28/05/2025

- (Full) Tại buổi họp lớp kỷ niệm mười năm tốt nghiệp cấp ba, tôi xuất hiện với mặt mộc, cả người chẳng đáng giá quá ba trăm tệ, trong lòng còn ôm một đứa trẻ.
Còn người bạn trai nghèo năm xưa bị tôi đá, giờ đã trở thành tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, ăn mặc bảnh bao, đang ngồi đối diện tôi.
1
Chị gái tôi bỏ lại đứa con gái mới ba tuổi để đi du lịch.
Mẹ tôi nghe phong thanh từ trước, lập tức trốn còn nhanh hơn ai hết.
Đến khi tôi kịp phản ứng, cô cháu gái ba tuổi đã bị đưa đến căn hộ nhỏ của tôi – nơi tôi sống độc thân. Tôi vừa mở mắt ra đã chạm mặt với con bé.
Danh nghĩa là: Tôi làm việc tại nhà, trông thêm một đứa trẻ cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Nhưng trẻ con ba tuổi, đến chó còn ngán.
Cô cháu gái có khuôn mặt xinh xắn, nhưng bản chất là một tiểu ác ma, mỗi đêm đều làm tôi mất ngủ.
G/i/ết người còn cho một dao dứt khoát, nó thì không cần dao, chỉ nhỏ nhẹ “hát” bên tai tôi từng chút một.
Năm giờ rưỡi sáng, tôi lảo đảo thức dậy pha sữa, nấu cháo cho nó ăn, sau đó ngủ một mạch đến sáu giờ tối.
Mà cái buổi họp lớp chết tiệt kia, lại bắt đầu đúng lúc sáu giờ tối.
Tốt nghiệp cấp ba đã mười năm, bạn học trong lớp tôi gần như quên hết, mà họp lớp thì ngoài gặp thầy cô, cũng chỉ là một màn so đo lẫn nhau.
Người này khoe túi hiệu, người kia khoe xe sang.
Vừa nhạt nhẽo vừa vô vị.
Một đám người thi nhau khoe khoang công việc, so bì thu nhập. Nếu có gọi là “tình bạn học trò” thì chắc chỉ là mượn cớ để giới thiệu công việc cho ông chồng vô dụng nhà mình.
Tôi ngồi ngẩn người trước bàn trang điểm một lúc, cuối cùng từ bỏ.
Tôi lấy bừa một chiếc áo thun trắng bằng cotton từng bị cô cháu gái giày vò, phối với một chiếc quần dài màu xám. Ngay cả kem dưỡng da tôi cũng lười thoa, mặt mộc, mắt thâm quầng, cứ thế mà ra khỏi nhà.
À, tôi còn dắt theo cả cô cháu gái mới ba tuổi của mình.
Trả tiền một người, ăn phần hai người, tuyệt quá còn gì!
Vừa bước vào phòng riêng, lập tức đập vào mắt là những chiếc túi xách hàng hiệu cố tình đặt lên bàn, logo hướng ra ngoài, và những kẻ cứ luôn tay kéo áo khoác, lộ ra một góc đồng hồ bạc triệu lấp ló nơi cổ tay.
Ngay khoảnh khắc tôi bước vào, mọi người đang ăn uống xung quanh bàn đều đồng loạt nhìn về phía tôi, như thể đang cố moi móc ra bóng dáng xưa cũ từ gương mặt tôi bây giờ.
“Tiêu Tiêu, cuối cùng cậu cũng đến rồi, mau lại đây ngồi!”
Phá tan sự im lặng là một cô gái xinh đẹp, nhiệt tình kéo ghế mời tôi.
Tôi ôm cô cháu gái đang quấn lấy mình như bạch tuộc, bình thản đi qua ngồi xuống.
Vừa ngồi vào ghế, bàn bên cạnh lập tức rộ lên tiếng xì xầm bàn tán.
“Đây là con gái cậu à? Dễ thương quá, đôi mắt giống hệt cậu luôn.”
Con bé ở nhà thì ngang ngược, bắt nạt hết thảy mọi sinh vật biết thở, vậy mà ra ngoài gặp người lạ lại im thin thít, rúc vào lòng tôi, ngoan như cún con.
“Đúng vậy.”
Thấy tôi thừa nhận, cô ấy lại càng cười tươi hơn.
“Kết hôn sớm thế cơ à? Chồng cậu không ở nhà sao, sao không phụ cậu trông con một chút?”
Tôi gắp một miếng thịt tôm hùm, thản nhiên nói:
“Ly hôn rồi. Con mới đầy tháng anh ta đã ra ngoài lăng nhăng, kiện tụng mất cả một năm.”
Nói xong câu đó, tôi cảm thấy mấy người ngồi cạnh như vô thức dời ghế ra xa tôi một chút.
Họ quay đầu sang chỗ khác, bắt đầu bàn chuyện cổ phiếu này, ngân hàng kia, chẳng ai động đến đũa nữa.
Tôi thì cứ xoay bàn, món nào thích là gắp, chẳng hề ngại ngần.
Vừa dọn lên món thịt viên hầm – món tôi luôn thích nhất ở khách sạn này – tôi còn chưa kịp chạm vào mâm xoay thì cô gái mặc váy đen bên cạnh đã nhanh tay xoay nó về phía đối diện.
“Trần Thuật, tôi nhớ trước kia cậu rất thích món thịt viên này, chỗ này làm cũng khá lắm, thử đi?”
Cái tên này quen đến mức làm cả bàn ăn chợt im bặt.
Tôi chỉ nghe được duy nhất cái tên ấy.
Tôi đang bóc con tôm trong bát, từ từ ngẩng đầu lên — và nhìn thấy người bạn trai cũ từng bị tôi “bắt đầu tùy hứng rồi bỏ rơi vô tình” hồi cấp ba.
Anh ta giờ đây chẳng còn dáng vẻ non nớt trong chiếc sơ mi trắng ngày nào.
Trần Thuật mặc một bộ vest đen, trông nghiêm chỉnh hệt như vừa bước ra từ một cuộc họp công ty.
Những năm qua tôi cũng từng lờ mờ nghe bố tôi nhắc đến một công ty Internet mới nổi và cái tên Trần Thuật, nhưng tôi chưa từng để tâm.
Không ngờ một ngày nào đó, thằng nhóc nghèo ngày xưa lại thật sự có thể bước lên đến vị trí này.
“Không cần đâu.”
Trần Thuật đặt tay lên bàn xoay, những ngón tay thon dài đặt ở đó, trông vừa tao nhã vừa cuốn hút.
Mãi đến khi đĩa thịt viên được xoay về đúng trước mặt tôi, tôi mới chịu thu ánh mắt lại khỏi tay anh ấy.
Có lẽ cô gái mặc váy đen kia cũng không ngờ Trần Thuật sẽ làm vậy, mà chính tôi cũng chẳng đoán được.
Nhưng tôi mặt dày, gắp ngay một viên rồi ung dung ăn.
“Đúng rồi, Tiêu Tiêu — trước đây hai người còn là một đôi, thì ra cả hai đều thích ăn thịt viên à?”
Tôi dùng đũa gắp viên thịt lên, đưa vào miệng, giả vờ như không nghe thấy câu cô ta vừa nói.
Người thích ăn thịt viên xưa nay chưa bao giờ là Trần Thuật, mà là tôi.
Hồi đó, mỗi lần anh ấy mua thịt viên ở căng tin đều là mua cho tôi. Vì món đó quá được yêu thích, căng tin còn giới hạn số lượng, mà tôi thì mỗi bữa có thể ăn được mấy viên, nên mới nhờ bạn trai mang giúp một phần.
Anh ấy đáp lại gì tôi cũng không để tâm, vì cô tổ tông nhỏ trong lòng tôi bắt đầu làm loạn.
Tôi luống cuống lục lọi balô lấy bình sữa, nhờ phục vụ dẫn đi lấy nước nóng.
Lúc quay về, con nhóc đó dĩ nhiên chẳng ngoan ngoãn ngồi đợi tại chỗ.
“Con bé ở đây nè, Tiêu Tiêu!”
“Con gái cậu đáng yêu thật đấy.”
Tôi cầm bình sữa, vòng nửa bàn tiệc, cuối cùng cũng nhìn thấy cảnh tượng trước mặt — cô cháu gái của tôi đang ôm lấy chân người ta, cái mặt tròn xoe tựa lên đầu gối đối phương.
Tôi nở một nụ cười gượng gạo, ngẩng đầu lên… và bắt gặp gương mặt người bị “dính” lấy — chính là bạn trai cũ của tôi.
Thật biết cách gây chuyện cho tôi mà.
3
Tôi chưa từng nghĩ mình là Triệu Mặc Sênh, và Trần Thuật cũng tuyệt đối không phải Hà Dĩ Thâm.
Năm đó khi chia tay, ai cũng nghĩ là tôi đã đá Trần Thuật, nhưng thực ra câu “chia tay đi” là do anh ấy nói ra trước.
Vì muốn giữ chút sĩ diện, tôi ngại thừa nhận mình bị bỏ, nên mặc kệ tin đồn lan ra.
Giờ nghĩ lại thấy thật nực cười — cái gọi là “sĩ diện” đó, giữ để làm gì chứ?
Nghĩ vậy nên tôi mặt dày bước tới, bế cô cháu gái vẫn đang dính chặt lấy chân Trần Thuật lên.
“Phải gọi là chú đó nha.”
Tôi bế cháu gái lên, nở một nụ cười rạng rỡ với Trần Thuật.
Bữa ăn này người khác thấy thế nào tôi không rõ, chứ riêng tôi thì ăn rất đã đời, còn đút cho tiểu tổ tông vài miếng chả trứng nữa là đằng khác.
Lúc ra về, màn “diễn xuất” lại bắt đầu.
Có người “vô tình” lấy ra chìa khóa xe trị giá cả triệu, có người chồng đeo đồng hồ hàng hiệu tới đón vợ.
Tôi thì nắm tay tiểu tổ tông, ngáp một cái rõ dài.
“Có ai tới đón cậu không, Tiêu Tiêu? Không thì đi xe tớ nè?”
Vẫn là cô gái mặc váy đen kia. Tôi bắt đầu nhớ ra cô ta một chút — hình như từng là lớp trưởng môn Văn hồi cấp ba.
“Có chứ.”
Có lẽ không ngờ tôi sẽ trả lời vậy, cô ta khựng lại một thoáng.
“Vậy thì tốt, tôi còn định nếu không có ai đón thì sẽ đưa cậu về. Cậu vẫn ở Tây Thành à?”
Mười năm trước, Tây Thành là biểu tượng của sự giàu có. Nhưng giờ Bắc Thành đã trỗi dậy, thịnh vượng hơn nhiều, nên tôi đương nhiên đã chuyển sang đó sống.
Tôi khẽ lắc đầu, từ chối lời đề nghị của cô ấy một cách lịch sự.
Dần dần, từng người rời đi, cuối cùng chỉ còn lại tôi và cô cháu gái đứng chờ trước cửa.
Chú Cố – tài xế trong nhà – đang đi đón ba tôi, còn chiếc taxi tôi đặt thì bị kẹt xe giữa đường chưa tới nơi.
Tôi từ từ ngồi xổm xuống, chống cằm, chờ đợi.
Một chiếc áo vest mang theo hơi ấm được nhẹ nhàng khoác lên người tôi.
Tôi quay đầu lại — và nhìn thấy Trần Thuật.
“Để tôi đưa hai người về.”
“Không cần đâu, thật sự có người tới đón tôi rồi.”
Tôi đâu dám ngồi xe Trần Thuật, nên lập tức giơ màn hình đặt xe ra cho anh ấy xem.
“Đã hủy rồi.”
4
Cuối cùng, tôi vẫn phải nắm tay tiểu tổ tông lên xe của Trần Thuật.
Tài xế taxi vì chờ quá lâu đã tự hủy đơn, tôi không còn cách nào khác ngoài việc ngồi nhờ xe anh ấy.
Mười năm trôi qua, Trần Thuật vẫn như xưa, thậm chí còn đẹp trai hơn trước, lông mày sắc, ánh mắt sáng – nhìn thêm lần nữa vẫn đủ khiến tim tôi rung động.
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

  - (Full) Tôi có một thói quen khi ngủ là thích kẹp búp bê ngủ giữa hai chân.Vào một đêm nọ, tôi đột nhiên nghe thấy ti...
28/05/2025

- (Full) Tôi có một thói quen khi ngủ là thích kẹp búp bê ngủ giữa hai chân.
Vào một đêm nọ, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của nam thần mà tôi thầm mến.
[Đừng, đừng ôm chặt như vậy.]
[Tôi sắp không thở nổi rồi.]
Tôi giật mình đá một cái.
Ngay lập tức, bên tai vang lên tiếng r ê n khẽ đầy nghẹn ngào của nam thần.
1
Nhìn con búp bê ngủ trong tay, tôi vô cùng nghi ngờ vừa rồi mình đã nghe nhầm.
Sao lại có thể nghe thấy giọng của Thẩm Thanh Dã chứ?
Chẳng lẽ tôi vì thầm mến anh ấy mà sinh ra ảo giác sao?
Có chút đáng sợ.
Không được, tôi phải kiểm chứng lại.
Con búp bê ngủ hình mèo, dài một mét rưỡi, mềm mại dễ thương, là hàng tôi vừa đặt mua hai ngày trước.
Tôi cực kỳ thích cảm giác mềm mại này, rất thích vuốt ve.
Nhưng lúc này, tôi vẫn ra tay t à n n h ẫ n, dùng sức đ ấ m một phát vào bụng con mèo.
Giây tiếp theo, cuộc gọi video của Thẩm Thanh Dã bất ngờ gọi đến.
Tôi trợn tròn mắt.
Bây giờ là hai giờ sáng, tại sao anh ấy lại gọi video cho tôi?
Trước đây, tôi chỉ tình cờ thêm được WeChat của Thẩm Thanh Dã.
Nhưng luôn ở trạng thái chưa từng nhắn tin.
Tôi vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ nhấc máy.
Rất nhanh, khuôn mặt đẹp trai không góc c h ế t của Thẩm Thanh Dã xuất hiện trên màn hình điện thoại.
Khi mới vào đại học năm nhất, tôi đã yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên.
Chính là vì khuôn mặt đẹp trai này.
Rất muốn nổi lên ý đồ xấu xa.
Nhưng nam thần lại là đóa hoa trên đỉnh núi cao nổi tiếng của Đại học T.
Chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể chạm đến.
Vì vậy, tôi chỉ có thể lén lút chơi trò thầm mến.
Tôi nuốt nước bọt, hỏi một câu thừa thãi: "Là... Thẩm Thanh Dã?"
Hốc mắt Thẩm Thanh Dã ửng đỏ, ánh mắt mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày.
Trông như vừa bị ai đó ức hiếp rất thậm tệ.
Giọng nói cũng có chút kỳ lạ, khàn khàn nhẫn nhịn, như đang che giấu nỗi đau nào đó:
"Ừ?"
"Em đang làm gì vậy?"
Nửa đêm rồi, còn có thể làm gì?
"Đương nhiên là ngủ rồi." Tôi giả vờ bình tĩnh nói.
Thẩm Thanh Dã nghiến chặt quai hàm, muốn nói lại thôi, xung quanh đột nhiên im lặng.
Và lúc này, rõ ràng tôi không thấy Thẩm Thanh Dã há miệng, nhưng bên tai lại vang lên rõ ràng giọng nói của anh ấy.
[Không thể để Nhã Bảo biết tôi và búp bê ngủ của cô ấy có chung cảm giác.]
[Nếu không, chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ ôm tôi ngủ nữa.]
Tôi: ???
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

  - [FULL] Nhiệm vụ công lược thất bại, ta tr e o c ổ chếc ngay đầu giường Đình Quan Trì.Sáu năm sau, có người dùng đại ...
28/05/2025

- [FULL] Nhiệm vụ công lược thất bại, ta tr e o c ổ chếc ngay đầu giường Đình Quan Trì.
Sáu năm sau, có người dùng đại pháp hoàn hồn, lôi ta từ cõi chếc sống lại.
Đình Quan Trì ấn ta nằm bẹp dưới đất:
“Đâu, t r e o cổ nữa đi, treo thêm lần nữa cho ta xem!”
“Giờ ông đây học được đại pháp hoàn hồn rồi, nàng có chếc một trăm lần, ta cũng kéo nàng về đủ một trăm lần!”
Trong đầu ta lúc ấy vang lên âm thanh rè rè của hệ thống:
“Chị ký chủ thân ái ơi... sáu năm trước bọn em nhầm dữ liệu. Thật ra chị công lược thành công rồi ạ.”
Ta ngoáy ngoáy lỗ tai:
“Chuyện quái quỷ gì vậy? Mày có ngon thì lặp lại câu đó lần nữa cho bà nghe xem?!”
1.
Năm xưa, ta và Đình Quan Trì phu thê hòa thuận, ân ái mặn nồng. Sinh được một đứa con trai, tuy tính tình hơi… hơi bướng, nhưng chọc tí là cười.
Ta tự thấy mình hoàn thành nhiệm vụ rất xuất sắc, tiến độ công lược chắc phải được gấp đôi: phu quân mê ta như điếu đổ, con thì dính như sam.
Thế nhưng cái hệ thống c h ế t tiệt kia lại nói, thực ra Quan Trì chưa từng yêu ta.
Lý do? Hắn luyện một loại ảo thuật khiến chính hắn chìm trong ảo cảnh.
Nói cách khác, Đình Quan Trì sở dĩ si mê ta như vậy, là vì trong mắt hắn, ta chính là nữ chính. Ngay cả con ta sinh ra, hắn cũng tưởng là kết tinh của hắn với nàng ta.
Ta lúc ấy tin hệ thống như tin giáo án. Nghe xong “sự thật”, còn rớt hai giọt nước mắt cho có phong thái nữ phụ bị phản bội.
Và giờ tụi bây bảo… “nhầm rồi”?!
Ta khi ấy t r e o c ổ là thật đó!
Khi cơn nghẹt thở kéo tới, có một khắc ta thực sự muốn buông bỏ.
Ta muốn tung chân đạp Đình Quan Trì một cái, bảo hắn mau cứu ta. Nhưng nghĩ tới việc bản thân chỉ là một kẻ thay thế, ta đành cắn răng chịu c h ế t.
Thân thể rơi xuống, đốt sống cổ bị kéo dài, khớp xương tách rời, cơ thịt rách n á t… ta c h ế t rất đau đớn.
Ngu thật!
Và giờ, tụi nó gọi ta về… nếu không có đền bù, nói gì cũng vô nghĩa.
Hệ thống bảo: “Chúng em tặng chị một lần kim thân bất tử, chị thấy sao?”
Ừ, được. Ta vốn đã c h ế t từ hiện đại, xuyên qua đây được sống thêm mấy năm yên ấm là lời rồi.
Tuy trong lòng vẫn khó chịu, nhưng ta vốn là kẻ biết đủ. Những năm tháng đó với ta đã là may mắn cướp được từ số mệnh. Nay có cơ hội làm lại từ đầu, cớ gì không nhận?
“Đa tạ chị ký chủ đại nhân! Chị thật tốt bụng!”
Ta khẽ “hứ” một tiếng. Giây tiếp theo, hồn phách nhập thể, ta bừng tỉnh.
Đập vào mắt ta là gương mặt phóng to 300% của Đình Quan Trì.
Ta còn chưa kịp nhào tới diễn màn “tình thâm tái ngộ” thì…
Rắc! Tay bị bẻ quặt ra sau, mặt đập xuống sàn.
“Đâu? T r e o c ổ tiếp đi, th ắ t c ổ lần nữa cho ta xem!”
“Giờ lão tử đã học được đại pháp hoàn hồn! Nàng có c h ế t trăm lần, ta cũng kéo nàng về được!”
Ta mấp máy môi, muốn mở miệng nói vài lời, lại bị hắn đè tới mức không thốt nổi. Giọng con trai vang lên từ bên cạnh:
“Phụ thân… nương đau muốn c h ế t rồi kìa…”
Ơ? Con trai ta?
Lúc ta c h ế t nó mới bảy tuổi, giờ đã mười ba, giọng trầm như “gà trống gãy giọng”.
Nghe con nói, Đình Quan Trì mới chịu buông tay.
Ta nằm vật ra đất, thở như trâu, run rẩy cử động tay chân.
Thằng bé Đình Triều quỳ bên cạnh, bắt mạch cho ta.
“Phụ thân, lần này thật sự thành công rồi.”
Ta chớp mắt nhìn cả hai: “Ủa? Vậy mấy lần trước làm hụt à?”
Không ai trả lời. Không khí… im thin thít như trong nhà có người bị đè mồm.
Ta cười khặc khặc hai tiếng, tự tìm đề tài:
“Con trai, con học y à? Học y cũng được! Sau này làm đại phu cứu người, thiên sứ áo trắng…”
Khoan! Đợi đã...
Ta nhớ nó là hỏa linh căn thượng phẩm, thừa hưởng từ phụ thân nó, lẽ ra phải luyện chiến pháp cơ mà?
Ta bật dậy: “Con trai! Con tu song hệ hả?”
Ta là phàm nhân, đâu cảm được khí tức tu luyện.
Nó không trả lời, chỉ nhìn ta, mắt bắt đầu đỏ hoe:
“Có phải vì con không chịu nghe lời, nên nương mới bỏ đi không?”
Tôi c h ế t lặng.
Cái dáng lêu lêu lả lướt vừa rồi biến mất, ta nghiêm túc:
“Không…hoàn toàn không phải.”
Nó cúi đầu, nước mắt cứ thế chảy xuống. Cảm giác tội lỗi, đau lòng hiện rõ trên mặt.
Ta hoảng loạn, vội đưa tay lau nước mắt cho con, lại bị Đình Quan Trì hất ra.
Ta sững người.
“Bọn ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho nàng. Đừng chạm vào nó.” -Hắn lạnh lùng nói.
Ta hoảng thật sự. Vội túm lấy tay áo hắn lại bị hắn né đi.
Ta trực tiếp nhào tới, ôm lấy hắn bắt đầu gào khóc:
“Tướng công! Nghe thiếp nói đãaaa…”
Nước mắt nước mũi bôi đầy áo hắn, mà hắn cũng không đẩy ta ra.
Hắn có thể dùng pháp thuật thoát khỏi ta, nhưng làm vậy sẽ khiến ta bị thương… nên hắn đành để yên.
Ta còn chưa kịp mừng thầm thì… cạch!
Ta cúi xuống: chân ta bị còng lại rồi!
Là một cái xiềng chân đen bóng, nhỏ mà chắc, gắn chặt nơi cổ chân ta.
Đây không phải đồ chơi. Là pháp khí thật. Thậm chí cường giả Hóa Thần còn không cởi được, huống chi phàm nhân như ta.
“Tướng công, cần gì phải dùng đến thứ này, g i ế t gà lại dùng d.a.o mổ trâu…”
“Ưm!”
Chưa kịp nói hết câu, miệng ta đã bị dán chú cấm ngôn. Đình Quan Trì gằn giọng:
“Từ nay trở đi, cấm nhắc đến chữ ‘c h ế t’ trước mặt ta.”
Ta trợn tròn mắt, gật đầu như gà mổ thóc.
Hắn giải cấm. Ta cúi đầu nhìn sợi xích, thử thương lượng:
“Tướng công à… cho thiếp thêm ít độ dài đi, dây này ngắn quá, có muốn tr e o c ổ cũng không với tới… à không phải, ý thiếp là… đi vệ sinh vướng chân quá…”
Hắn không nói gì, chỉ dắt tay Đình Triều đi ra ngoài.
Ta hét với theo:
“Ê! Thế thiếp đi vệ sinh kiểu gì?!”
Không quay đầu lại, hắn truyền âm lạnh băng:
“Gọi ta”
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

  - Hôm mẹ tái giá, tôi kéo tay áo người, từ đầu thôn khóc đến cuối làng.Vậy mà người lại gỡ mạnh tay tôi ra, chỉ lạnh l...
28/05/2025

- Hôm mẹ tái giá, tôi kéo tay áo người, từ đầu thôn khóc đến cuối làng.
Vậy mà người lại gỡ mạnh tay tôi ra, chỉ lạnh lùng liếc mắt một cái:
“Ân đoạn nghĩa tuyệt từ nay, sau này gặp lại, hãy gọi tôi là thím.”
Phụ thân đã mất, điều kiện để mẹ được phép tái giá là đem mảnh ruộng tốt cuối cùng cùng ngôi nhà gạch đổi lấy sính lễ xuất giá.
Tôi không áo mặc, không cơm ăn. Người mẹ kế năm xưa từng bị mẹ tôi ép đi, tìm thấy tôi trong ngôi miếu hoang, bà bảo:
“bé con, theo bà về đi.”
Hôm ấy, cổ họng tôi khóc đến khàn, mẹ vẫn ngồi xe lừa đỏ thắm rời đi, không ngoái đầu nhìn lại.
Tiểu đệ nghe tiếng khóc, quay đầu nhìn tôi đầy tò mò, nhưng liền bị mẹ ép quay đi.
Dân làng đều bảo mẹ tôi lòng dạ sắt đá, nhưng trong lúc mồm miệng trách móc, trưởng thôn cũng không chậm trễ phái người đến tiếp quản nhà cửa.
Dù sao tôi là nữ nhi, không có quyền thừa kế trong tộc.
Có vị thím tốt bụng đề nghị để đường thúc phụ – người được phân nhà tôi – nuôi dưỡng tôi.
Nhưng đường thẩm chỉ hầm hừ, dội một thùng nước lạnh, nghiến răng nói:
“Không có cửa!”
Tôi đành dọn vào ngôi miếu hoang cuối làng, đổi lấy ba mươi cân ngô hạt to.
Ngày mẹ kế tìm thấy tôi, tuyết đầu mùa rơi trắng núi. Khi ấy, ngô đã ăn hết, tôi chỉ còn biết lên núi hái rau dại sống qua ngày.
Kỳ thực, bà là vợ sau của ông nội tôi – quả phu lấy góa phụ, mỗi người đều có con riêng, tôi với bà chẳng có máu mủ chi.
Khi tôi còn nhỏ, mới bốn, năm tuổi, từng sống cùng bà một thời gian. Còn nhớ sợi dây đỏ đầu tiên của tôi chính là bà mua.
Nhưng ông nội đã mất từ lâu, mẹ tôi vì muốn chiếm hết tài sản, tìm đủ mọi cách đuổi bà đi.
Ngay cả tôi khi ấy cũng từng buông lời cay nghiệt với bà.
Cuối cùng, bà chỉ có thể theo con gái đã xuất giá mà rời làng.
Gặp lại bà, bà không khác nhiều so với ký ức của tôi năm xưa, chỉ là già hơn một chút, nhưng tinh thần vẫn vô cùng minh mẫn.
Bà nhìn tôi chăm chú, hồi lâu mới khẽ đỏ mắt mà nói:
"Đôi mắt này… giống hệt ông nội con."
Nghe xong, tôi chỉ thu người nép vào góc tường, lo lắng bất an, không đáp lời.
Bà cũng chẳng để tâm, bước đến nắm lấy tay tôi – đôi tay đã nứt nẻ vì rét buốt:
"Đi thôi, theo bà về nhà."
Nhà ư? Tôi còn nhà sao?
Nhưng khi ấy, tôi xem câu nói ấy như cọng rơm cứu mạng, vội vàng gật đầu trong nước mắt.
Tôi nghĩ, cuối cùng mình cũng không phải ch/ ế/t cóng trong đêm tối nào đó nữa rồi.
Nhà của bà nằm ở thôn Trình Gia bên kia núi, phải vượt qua một đỉnh núi cao mới tới nơi.
Tuyết vừa rơi vừa tan, khi chúng tôi tới nơi, trên người đã lấm lem bùn đất.
Tôi xách gói hành lý rách nát, nép sau lưng bà.
Trong sân nhà sạch sẽ, khi thấy dấu chân bẩn mình để lại, tôi chẳng dám bước thêm bước nào.
Từ trong nhà bước ra một phụ nhân gọn gàng tháo vát – chính là con gái của bà, tức dì ruột của tôi theo vai vế.
Khi tôi sinh ra thì bà ấy đã xuất giá từ lâu.
Nàng nghe tiếng động, nhíu mày nhìn tôi. Tôi sợ đến mức chỉ biết cúi đầu, siết chặt góc áo, lo nàng sẽ mở miệng đuổi tôi đi.
Nhưng cuối cùng nàng chỉ thở dài, lắc đầu nói:
"Vào nhà đi, đứng chặn cửa như tượng gỗ làm gì."
Bà cười tươi, giơ ngón tay cái:
"Con gái ngoan tốt bụng, mẹ tự hào vì con."
Dì bĩu môi một cái, giọng thì vẫn thẳng thắn nhưng không hề khó chịu:
"Mẹ đừng xem thường con, dù sao ông ấy cũng từng nuôi con một thời. Tiếng 'dì' này, con nhận."
Lúc ấy, tâm tôi mới nhẹ nhõm phần nào.
Nước nóng đã đun sẵn, dì cũng lấy cho tôi bộ quần áo sạch sẽ.
Tôi ngâm mình trong chậu nước, tắm lần đầu tiên trong mùa đông năm ấy.
Nước mắt hòa với nước nóng, tôi khẽ nấc lên.
Tôi nghĩ, từ nay về sau, tôi nhất định sẽ chăm chỉ làm việc, hiếu thuận với bà và dì.
2
Khi tôi tắm rửa xong trở lại chính đường, dì đang bày bát đũa.
Vừa thấy tôi, nàng nhìn kỹ một lượt rồi tấm tắc khen:
"Con bé này mặt mũi khôi ngô ghê."
Bà nội đang múc cơm, vừa nghe thấy liền tiếp lời:
"Chứ sao! Không nhìn cha nó ngày xưa đẹp trai cỡ nào."
Cha và ông nội tôi thuở trước nổi tiếng là tuấn tú trong làng, chẳng trách mẹ tôi – một người vốn kiêu ngạo như vậy – lại chịu gả vào nhà này.
Đang nói chuyện vui vẻ thì dượng trở về.
Trên lưng đeo giỏ tre, thấy tôi liền cười hiền.
Tuy xuất thân mồ côi, nhưng ông dựa vào tay nghề săn bắn mà tích góp được mười mấy mẫu ruộng tốt, gia cảnh trong làng cũng thuộc loại khá.
Có điều hai người con trai đều đang học ở trấn trên, chi tiêu trong nhà vẫn cần dè sẻn.
Trong bữa cơm, tôi chỉ chăm chú ăn món củ cải trước mặt.
Dì dùng đũa gắp từng miếng tóp mỡ trong đĩa rau xào đặt vào bát ta:
"Gầy quá rồi, mai mổ gà cho con bồi bổ."
Bà gật đầu tán thành:
"Phải đó, năm nay chắc mười hai rồi mà còn thấp hơn con bé Mai hàng xóm."
Dượng cũng phụ họa:
"Ăn cá cho mau lớn, mai tôi đi đục băng thử xem có câu được con nào không."
Vừa dứt lời, dì đã lườm một cái:
"Ông đó hả? Mười lần câu cá thì chín lần về tay không!"
Nghe những lời ấy, tôi vừa ăn cơm trộn với tóp mỡ, vừa thấy sống mũi cay cay.
Từ sau khi cha mất, mẹ tôi chỉ chăm chăm lo cho đệ đệ, mọi thứ tốt nhất đều dành cho nó, còn tôi thì không bao giờ được ai quan tâm như vậy.
Thấy tôi ăn xong nhanh chóng, dì lại xới thêm cho một bát.
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

  - [FULL]   Ta và Cố Cảnh Sơ đều cùng trọng sinh.Kiếp trước, vợ chồng tình thâm, con cháu đầy đàn, bạc đầu giai lão.Thế...
27/05/2025

- [FULL] Ta và Cố Cảnh Sơ đều cùng trọng sinh.
Kiếp trước, vợ chồng tình thâm, con cháu đầy đàn, bạc đầu giai lão.
Thế nhưng kiếp này khi ta vừa tỉnh lại, thứ đón chờ lại là tin hắn đến phủ Thị lang dạm hỏi cưới vợ.
“Kiếp trước ta không thẹn với nàng, kiếp này… ta muốn sống một đời khác.”
“Nếu nàng vẫn còn muốn cùng ta, thì chờ ta năm năm. Năm năm sau, ta sẽ cưới nàng làm bình thê.”
Trở về phủ, ta lập tức viết một phong thư gửi đến vị tú tài đang ở tận Dương Châu.
Cố Cảnh Sơ không biết….thật ra, ta cũng muốn sống một đời khác.
1
“Tiểu thư, sính lễ của Cố đại nhân đã đưa đến phủ Thị lang rồi ạ.”
Tường thuật từ ngoài cửa do Tương Chi mang vào, giọng nói dè dặt như sợ làm ta động lòng.
Tay ta khẽ siết lấy chén trà, trong lòng bỗng dậy sóng.
Tối qua khi dùng bữa, phụ mẫu còn hỏi đến chuyện hôn sự của ta.
Ta đáp: “Cứ đợi thêm một thời gian, xem Cố Cảnh Sơ định thế nào đã.”
Trong ký ức tiền kiếp, ta và hắn vợ chồng hòa thuận, tương kính như tân, từng là đôi ngẫu lữ được người đời ca tụng.
Nào ngờ mới xoay người, đã bị vả vào mặt.
“Tiểu thư, người không sao chứ?”
Tương Chi lo ta đau lòng.
Ta đặt chén trà lên bàn, trong lòng lại thấy bình tĩnh đến lạ.
Thậm chí… còn có chút thở phào.
“Cố đại nhân tới rồi.”
Ngoài cửa có tiểu đồng vào bẩm.
Ta gật đầu, ra hiệu cho hắn được phép vào.
Lần thứ hai tương ngộ, chúng ta càng thêm chắc chắn — đối phương cũng trọng sinh.
Bởi ánh mắt kia, không thể nào giả được.
Cố Cảnh Sơ đỏ hoe đôi mắt, khẽ nói: “Xin lỗi.”
“Xin lỗi gì?”
Ta thuận theo lời hắn mà hỏi.
Hắn đáp:
“Kiếp trước ta không thẹn với nàng, kiếp này… ta muốn sống một đời khác.”
Ta khẽ gật đầu.
Giống như kiếp trước, chưa từng trái ý hắn.
Cố Cảnh Sơ dường như hài lòng với phản ứng của ta, nét thương tiếc trong mắt càng sâu.
“Nàng cũng biết, Lưu Uyển Cầm sống không quá hai mươi, đợi nàng ấy mất rồi, ta sẽ cưới nàng.”
Ta bỗng ngẩng đầu, cảm xúc vỡ òa, không thể nén nữa, kinh hô thành tiếng:
“Ngươi muốn ta chờ ngươi năm năm, rồi làm thiếp cho ngươi sau khi người khác ch ế t ư?”
“Lỡ nàng ta không c hế t thì sao?”
2
Cố Cảnh Sơ khẽ nhíu mày:
“Nếu nàng ấy không ch ế t, thì ta cưới nàng làm bình thê.”
Ta cụp mắt, lòng vốn đã lặng, cuối cùng cũng lay động như mặt hồ gợn gió.
Sống trọn một đời, hóa ra ta vẫn chưa thực sự hiểu được hắn.
Giọng hắn dần lạnh:
“Nàng ấy sức khỏe yếu, nàng nhường nàng ấy chút thì đã sao?”
“Nàng cũng biết mà, kiếp trước nàng ấy vì u sầu quá độ mà mất, nếu kiếp này ta cưới nàng sớm hơn, biết đâu có thể giữ nàng lại.”
Ta mỉm cười, không muốn nói thêm nữa.
“Được thôi.”
Cố Cảnh Sơ khẽ thở dài, sắc mặt hòa hoãn lại.
“Ta cũng biết nàng chịu uất ức, nhưng nàng yên tâm, đến lúc đó, tiệc cưới sẽ không kém gì bây giờ.”
“Nàng cũng biết, năm năm nữa, thân phận của ta chỉ có cao hơn chứ chẳng thể thấp đi.”
Hắn quay người rời đi, sống lưng thẳng tắp, bước chân kiêu ngạo như gió.
Tương Chi ở bên cạnh sốt ruột đến đỏ mắt:
“Tiểu thư sao có thể đáp ứng được chứ?”
“Lưu Uyển Cầm là thân phận gì, tiểu thư là thân phận gì? Làm sao tiểu thư lại chịu đi làm thiếp cho nàng ta được?”
Ta mỉm cười, khẽ điểm lên trán nàng:
“Ta đã không cần Cố Cảnh Sơ nữa, vậy nhường cho Lưu Uyển Cầm thì đã làm sao?”
3
Hôm sau, ta gặp lại Lưu Uyển Cầm tại Trân Bảo Các.
Sau một kiếp người, tái ngộ, nàng ta lại càng rực rỡ, dung mạo nổi bật hơn trước.
“Thanh Nhan tỷ tỷ, nghe nói tỷ vẫn còn chờ Cố đại nhân tới cửa cầu thân. Chỉ tiếc là... người ta đã đến nhà muội rồi.”
“Lễ vật đã đưa, ngày lành cũng định — tỷ e là phải thất vọng rồi.”
Lời nói bóng gió nhưng ý tứ lại cay nghiệt chẳng vừa.
Ta khẽ cười:
“Ta từng khi nào nói chờ hắn đến cầu thân?”
“Chẳng hay nhà họ Lưu dạy con gái như thế nào? Lại để người đi vu khống thanh danh người khác, muốn ghé qua Đại Lý Tự một chuyến sao?”
Lưu Uyển Cầm sắc mặt trắng bệch.
“Cố đại nhân, thiếp…”
Nàng ta nước mắt lưng tròng chạy tới bên Cố Cảnh Sơ.
Lúc ấy hắn mới vừa bước vào cửa, rõ ràng chẳng hay biết chuyện gì đã xảy ra trước đó.
Hắn lập tức sầm mặt, chẳng cần phân rõ phải trái:
“Bộ Thanh Nhan, nàng hà tất phải làm khó Uyển Cầm?”
“Đại nhân, xin người đừng trách tỷ ấy, chắc cũng chỉ vì trong lòng không vui, muội… muội hiểu được.”
Ta còn chưa kịp mở miệng phản bác, Lưu Uyển Cầm đã nhanh miệng giành trước.
Cố Cảnh Sơ hừ lạnh:
“Nếu nàng không tình nguyện, có thể tìm kẻ khác.”
“Uyển Cầm thân thể yếu, không chịu nổi trò đùa của nàng đâu.”
“Nếu còn để ta thấy nàng bắt nạt nàng ấy nữa, đừng trách ta trở mặt vô tình.”
Nói rồi, hắn đỡ Lưu Uyển Cầm rời đi.
Còn chiếc hộp trang sức đặt lại trên bàn — chính là lễ vật đính hôn đời trước hắn từng đưa ta.
Chẳng trách khi ấy ta vốn yêu hoa lụa, không thích trân ngọc, hắn lại chọn bộ trang sức phô trương đến vậy.
Thì ra… ngay từ đầu, vốn chẳng phải dành cho ta.
4
Chuyện xảy ra ở Trân Bảo Các chẳng biết sao lại bị lan truyền khắp kinh thành.
Người người đều nói ta vì khổ đợi Cố Cảnh Sơ mà cuối cùng lại bị tiểu thư nhà họ Lưu cướp mất.
Mẫu thân giận đến rơi lệ không ngừng:
“Vốn dĩ còn không ít người đến cầu thân, giờ bị đồn thành thế này, ai còn dám tới cửa nữa?”
“Một thân danh tiếng đang yên ổn, giờ thì… mất hết!”
Ta liếc mắt nhìn phụ thân đang giận đến sắc mặt sầm sì, thử thăm dò mở lời:
“Phụ thân, người có một vị môn sinh… hiện đang ở Dương Châu đúng không?”
“Gọi là Trì Cảnh Niên đó?”
Phụ thân sửng sốt, kinh ngạc nhìn ta:
“Con nói là…”
Ta rũ mắt cười nhẹ:
“Nữ nhi cảm thấy Dương Châu cũng là một nơi tốt.”
“Dù giờ chàng chỉ là một tú tài, nhưng… thành tài chỉ là chuyện sớm muộn.”
Phụ thân rất coi trọng Trì Cảnh Niên.
Mà đời trước cũng chứng minh — ánh mắt của người, chưa từng sai.
Ta chọn chàng, không chỉ vì tiền đồ chói lọi về sau, mà còn vì đời này chàng sống thanh bạch cẩn trọng, cả đời không lấy vợ, gia thế đơn giản, thanh sạch.
Đời trước, ta đã từng gả làm vợ, từng sinh con, rốt cuộc hiểu ra: những thứ đó… cũng chỉ là như thế.
Cố Cảnh Sơ nói đúng một điều.
Đã được sống lại lần nữa, thì cũng nên thử một con đường khác.
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

Address

Irbid

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bất Hủ Kiếm Thần posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bất Hủ Kiếm Thần:

Shortcuts

Share