Thik kể thì kể ko thik thì bỏ

Thik kể thì kể ko thik thì bỏ Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Thik kể thì kể ko thik thì bỏ, Sport & recreation, Quảng Nam, Trùng Khánh.

01/02/2025

1/ “Muốn gì có đó, trừ tình yêu, đồng ý thì ký vào, không thì lăn.”

Ý hắn là ký hợp đồng tình nhân, ba’n thân lấy ti ền.

Tôi vì tiền thế nên cũng nhắm mắt ký bừa.

“Kỳ Tổng yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không có một chút tâm tư quá phận nào với anh.”

Bút sa gà ch*t.

Lúc chữ ký đặt xuống, "sự trong trắng" cũng không còn.

Kỳ Vũ nói được làm được, tôi ba’n thân cho hắn, hắn b a o n u ô i tôi không thiếu sót một chút nào.

Thậm chí so với người khác còn có phần may mắn hơn.

Tất nhiên rồi, thay vì làm “hoa” cho mấy tên bầu show già nua, bụng phệ, đầu le que mấy cọng tóc.

Thì ở dưới thân người đàn ông đẹp trai, nhiều tiền như thế này dù có ch*t cũng cam lòng.

Nhưng có tiếc thì cũng qua rồi, sau gần ba năm làm bạn giuong với hắn, lúc này cũng tới thời hạn.

Thật ra mỗi một năm, trợ lý đều sẽ mang hợp đồng tới, hai năm trước vì chưa tích cóp đủ tiền cho nên tôi vẫn đồng ý ký.

Bây giờ vừa đủ trả được khoản n ợ lớn mà gia đình để lại, vừa có ti ền tiết kiệm để sống thoải mái được rồi cho nên lần này…

Tôi không ký nữa.

“Cô không ký nữa à?”

“Không ạ.”

“Ở bên Kỳ Tổng không tốt sao? Tôi thấy ngài ấy đối với cô là ngoại lệ.”

Tôi cũng sớm biết việc này, bởi vì tình nhân cũ của hắn không ai qua nổi được ba tháng cả.

Mà tôi kéo dài đến tận ba năm thì cũng quá bất ngờ đi?

Tôi cười cười, đáp lại: “Tôi tính đi lấy chồng.”

“Lấy chồng?!”

Thật ra là nói đùa thôi, nhưng ai ngờ sau khi chấm dứt hợp đồng xong, bạn thân lại giới thiệu cho tôi một người đàn ông.

Vì không nỡ từ chối thế nên tôi cũng đồng ý sẽ đi.

Gặp được rồi, anh ấy rất tốt, nhưng tôi cảm thấy bản thân mình không xứng cho nên phân vân lựa lời từ chối.

Nào ngờ còn chưa kịp nói gì, phía bên ngoài đã ồn ào một trận.

Song bỗng dưng có một thằng bé ở đâu ra chạy đến ôm chân tôi khóc lóc ỉ ôi.

“Mẹ!!! Mẹ có giận cũng đừng bỏ cha mà đi lấy chồng khác chứ?! Cha khóc cả đêm luôn kìa…”

Xa xa cũng là bóng dáng của người đàn ông nọ đang đi đến.

“Vợ à… Em tính đem hai cha con bọn anh đi bỏ chợ thật hả?"

01/02/2025

- Không ngờ tiểu thư danh giá, học sinh giỏi nhất trường lại sa cơ làm nghề b/ần h/èn này. Ngây thơ thuần thiết bao nhiêu... cũng chỉ là chuyện đã từng.

Cô không nhìn hắn nổi một cái, chỉ giữ im lặng, bởi cô đã quá quen với chuyện bị khinh thường chế nhạo.

Hắn rít một ngụm thu/ốc lá, thổi vào mặt cô.

- Sao nào? Tức hả? Yên Lưu Ly, em vào ngành bao năm rồi? Cái lỗ đó đã được bao nhiêu thằng x/iên qua x/ỏ lại rồi? Khinh thường tôi nên không thèm trả lời à?

Thang máy dừng ở nơi phục vụ đặc biệt. Cô không thèm để ý đến hắn, nhấc gót giày bước đi. Chưa được hai bước đã bị hắn nắm tay lại. Cô dán đôi mắt không chút cảm xúc về phía hắn.

- Buông.

- Không thì sao? Em nói xem? Em khi/nh th/ường tôi phải không?

- Muốn trả lời?

- Ừ, tôi muốn.

Hắn hất cằm lộ rõ vẻ kiêu ngạo. Từ thái độ của hắn, tên hai đàn em đi cạnh bên cũng khiếp vía, đừng nói anh Kiên lại có tính thích ăn thua đủ với phụ nữ.

- Hàn Chí Kiên, cậu vẫn chẳng khác xưa là mấy. Tồi, hèn, cô/n đồ, lưu ma/nh, vô sỉ, chỉ có hơn chứ không kém.

Cô quật mạnh tay, liếc xéo hắn, bước ra ngoài. Hắn cũng nhìn cô bằng đôi mắt gặp kẻ thù.

Hắn ngạo nghễ cười ha một cái, nhìn bóng dáng ấy lướt xa tầm mắt.

- Thật sự giống như năm đó, không thèm nhìn lấy dù chỉ một lần.
Lưu Ly bước vào căn phòng hạng sang toàn những kẻ có m/áu mặt. Không vì thế mà cô bị khí thế áp chế của bọn họ làm cho sợ hãi.

- Xin lỗi anh Vỹ, anh Hồng! Em đến muộn, các anh đợi lâu rồi phải không?

- Hahaaa, Mẫn Nhi, em đến trễ quá đấy. Phải ph/ạt, ph/ạt thật nặng.

Mẫn Nhi là tên giả của Lưu Ly, cái tên này được quản lý của bar Phú Thành đặt cho khi vừa nhìn thấy cô đến xin việc vào ba ngày trước.
Căn phòng sa xa tr/ụy lạc, nữ nhân uốn éo không thiếu, muốn hở bao nhiêu có bấy nhiêu. Lưu Ly đến bên ngồi cạnh lão già bụng bự tên Tân Vỹ, cất giọng đùa cợt.

- Mới gặp người ta hôm qua, sao hôm nay anh lại nôn nóng vậy.
Cô gái bên cạnh ông ta liền rót một ly rư/ợu đầy đẩy đến trước mặt Lưu Ly. Lưu Ly uống cạn ly rư/ợu mạnh vừa được đưa tớ.

01/02/2025

C h ế t tiệt!

Người yêu cũ à, anh đã thành công khiến tôi sợ khiếp vía rồi đấy!

Còn may, vẫn còn may.

Tôi ngẩng đầu, ngước mắt nhìn Thẩm Duật, không hề bị sự á p b ứ c của hắn doạ sợ. Dù sao, theo đuổi hắn ba năm, bên nhau sáu tháng, tôi cũng quen rồi.

Tôi chậm rãi mở miệng:

“Anh tưởng ‘b ắ n’ một lần là có thể khiến em m a n g th*i sao?”

“Thẩm Duật, anh đề cao bản thân quá rồi đấy. Kĩ thuật vừa kém, ‘t r u n g t ì n h’ vừa yếu, hừ!”

Vừa nghe thấy tôi nói mình “không được”, Thẩm Duật biến sắc. Gân xanh nổi đầy trán hắn, giật nhẹ. Tôi biết, hắn nổi giận rồi. Thế nhưng, tôi không còn là cô gái yêu đường m ù quáng, vừa thấy hắn nhíu mày đã hoảng sợ, tìm cách dỗ dành.

Tôi và Thẩm Duật, hiện tại chỉ là người dưng.

Thẩm Duật cười lạnh, gằn giọng:

“Một tháng không gặp, em thay đổi rồi, cũng biết cách nói d ố i tôi rồi.”

“Rõ ràng m a n g th*i con của tôi. Tại sao lại phủ nhận?”

Tôi hít sâu một hơi, giải thích, lần này, không để hắn có cơ hội chen ngang nữa.

“Em không m a n g th*i.”

“Em đến khoa sản…”

“Là con c h ó nhà em m a n g th*i.”

Thẩm Duật đần mặt: “…?”

C h ó m a n g th*i, em đến đây làm cái mẹ gì?!

Làm ông đây mừng hụt! C h ế t tiệt!

“Em đến khảo sát vấn nạn n ạ o p h á th*i.”

Thẩm Duật c h ế t lặng: “…”

C h ế t tiệt!

__

Theo dõi em đọc nha

01/02/2025

“Mặc kệ anh có suy nghĩ như thế nào, tôi sẽ không gỡ que tránh thai trong người, không bao giờ…”

“Em nhất quyết không chịu tháo?”

Cô gái nhỏ vùng vẫy muốn rời khỏi người đàn ông, cuối cùng vẫn như trứng chọi đá, từ đầu đến cuối Cố Diêm Trạch không hề có ý định buông tha cô.

Trái ngược còn khiến bộ đồ bệnh nhân trên người Hải Đường xộc xệch, bởi vì tranh cãi động chạm tay chân mà nhàu nát.

Nếu như ánh mắt có thể gi//ết người, Cố Diêm Trạch đã có thể đem cô đày xuống địa ngục không biết bao nhiêu lần.

Cũng không hiểu vì sao, sức lực trên tay hắn đột nhiên lại buông lỏng, nụ cười lạnh lẽo trên môi nhẹ dần.

Hải Đường cho rằng hắn đã bỏ qua, nghiêng người chuẩn bị rời đi, kết quả bên tai lại truyền đến âm thanh lãnh đạm của người đàn ông nói chuyện với bác sĩ.

“Không cần hỏi ý kiến nữa, trực tiếp tháo que tránh thai trong người cô ấy ra!”

“Anh dám?!”

Cô gái nhỏ bị hành hạ suốt 1 đêm, bây giờ sức lực mới hồi phục một chút, thế nhưng hết người này đến người khác lại thay hắn giữ chặt cô, sức lực chẳng còn bao nhiêu, Hải Đường bị vài người giữ lại trên giường bệnh.

Cô gái nhỏ không ngừng phản kháng, từ đầu đến cuối vẫn không muốn làm theo ý của người đàn ông kia.

“Cố Diêm Trạch! Nếu anh dám ép người quá đáng như vậy, tôi sẽ báo cảnh sát bắt anh!!”

“Báo cảnh sát?”

Cố Diêm Trạch hừ lạnh, thản nhiên ngồi xuống ghế chờ đợi bác sĩ làm xong việc.

“Hải Đường, tôi phải nhắc cho em nhớ. Trước khi em kịp báo cảnh sát bắt tôi, tôi đã báo cáo em tội vu khống người khác, rõ ràng không mang thai lại muốn khiến tôi cảm thấy tội lỗi rồi đồng ý ly hôn.”

“Em muốn chạy trốn như vậy, ông đây càng không muốn để em toại nguyện!”

________________

Truyện: Thế Thân Không Rõ Ràng

Truyện ĐANG SALE còn 6️⃣5️⃣k. Ib em để vào ạ🫶💓

Link đọc khác dưới cmt

01/02/2025

- Bảo bảo, nhìn thấy chưa? Đó là mẹ của con.

- Con phải giúp cha t á n mẹ, biết chưa?

- Dạ.

Bé trai ngồi trên đùi bá tổng. Bộ não non nớt nhanh chóng nảy số, tìm cách tiếp cận mẹ.

Ngày đầu tiên tiếp cận.

- Ba ba, con xin được số điện thoại của mẹ rồi.

- Đưa cha.

Số điện thoại cũ mà hắn biết, cô đã không còn dùng nữa rồi.

Bảo bảo bĩu môi, giọng giận dỗi:

- Phải trao đổi.

- Mẹ cho con ăn bánh ngon, cha phải…

- Được được, con muốn gì cũng được.

Ngày thứ hai tiếp cận.

Bá tổng đợi mãi mà không thấy con trai trở về báo cáo tình hình, bắt đầu hoang mang.

Quản gia chạy đến báo cáo:

- Ông, ông chủ… cậu, cậu chủ…

- Thẳng bé làm sao? Không lẽ bị b ắ t c ó c rồi?!

Hắn tự bổ não, tự biên tự diễn rồi tự doạ sợ chính mình. Hắn đập bàn, đứng bậy dậy, rống lên:

- Bọn b ắ t c ó c đã liên lạc chưa?

- … Cậu chủ không bị b ắ t c ó c.

- À.

Bá tổng lật mặt, ngồi xuống ghế sofa, trầm giọng hỏi:

- Vậy… thằng bé đâu?

- Cậu chủ… tình nguyện đi theo kẻ b ắ t c ó c.

Bá tổng nghệt mặt: - ???

- Đối phương… là bà chủ.

Bá tổng phát ngốc tại chỗ: - !!!

___

Page vừa bị chơi xỏ, bị đánh giá kém. Các chị đánh giá page để em lên tinh thần gõ truyện nha.

01/02/2025

Bạn cùng bàn tôi là Lâm Khải – người được mệnh danh là “bức tượng lạnh”.

Anh ấy không bao giờ cười hay nói chuyện phiếm, ánh mắt lúc nào cũng lạnh lẽo, xa cách.

Một người nhạt nhòa như tôi, không lấy một lời bàn tán, có lẽ thậm chí anh ấy còn không nhớ tên.

Một ngày, sau giờ tan học, tôi quay lại lớp để lấy sách.

Đèn trong lớp vẫn sáng, tiếng cười nói ồn ào.

Tôi bước đến gần cửa, vừa vặn chứng kiến cảnh tượng Lâm Khải ngồi giữa đám bạn đầy vẻ ngổ ngáo.

Giọng anh rõ ràng vang lên:

“Đừng lôi thôi nữa, tất cả im lặng, Cố An của tôi sắp đến đây rồi.”

Tôi ch/ết s/ững ngoài cửa.

Cố An?

Là tên tôi mà, anh nhắc đến tôi sao?!
..

Link đọc ở cmt nhaaa, đây là truyện tớ giới thiệu thuii, không phải của nhà tớ. Nếu có vấn đề gì mong cb nhẹ nhàng với chúng tớ nha^^

01/02/2025

Kết hôn với lão đại xã hội đen 3 năm, hắn chưa một lần lăn giường với cô.

Giai Kỳ suy luận rất chắc chắn, chỗ đó của lão đại nhất định có vấn đề!

Nếu không vì sao kết hôn 3 năm, hắn vẫn chưa bao giờ đụng vào cô cơ chứ.

Với kinh nghiệm đọc tiểu thuyết ngôn tình 7 năm, cô gái nhỏ đau thương lau nước mắt.

Có lẽ lão đại sợ cô khi biết tin sẽ đau buồn đây mà.

Cho nên.

Trước khi đến hạn ly hôn, Giai Kỳ còn đặc biệt kiếm cho lão đại mấy anh U50, đẹp lão vô cùng.

Ngoài trừ nhược điểm hơi già, mấy phần ưu điểm còn lại sẽ không làm hắn chê bai.

Nghĩ về lòng tốt của mình, Giai Kỳ không khỏi cảm thán.

12 giờ đêm, đồng hồ chỉ sang ngày mới, cô gái nhỏ dắt theo vali rời đi trong yên lặng.

Thậm chí cô còn chặn hết sđt của hắn.

Giai Kỳ cho rằng mình đã rất thông minh, rời đi không để lại dấu vết. Nào ngờ đến…

Sau khi lão đại xã hội đen biết tin vợ mình bỏ trốn, còn tốt bụng kiếm trước cho hắn mấy anh trai U50 liền phát hoả!

Trong đêm, Hải Thành sáng rực lửa giận của hắn.

Số dư tài khoản ngân hàng của cô lại không ngừng tăng lên.

Tài khoản ngân hàng liên tiếp + 10.000.000 NDT.

Kèm theo nội dung lão đại xã hội đen đang phát điên nhắn gửi.

+ 10.000.000 NDT.

[Em dám chặn số của ông đây?!]

+ 10.000.000 NDT.

[Tôi giữ thân trong sạch cho em. Vậy mà em còn dám kiếm trai U50 cho chồng mình?]

+ 10.000.000 NDT.

[CMN VỢ YÊU, EM CHẾT CHẮC VỚI ÔNG ĐÂY RỒI!!]

__________________

Đọc tiếp ở nha các bông xinh🌷🫶

Address

Quảng Nam
Trùng Khánh

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thik kể thì kể ko thik thì bỏ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share