28/09/2019
CỨ ĐI THÔI, PHÍA TRƯỚC ẮT SẼ CÓ ĐƯỜNG.
Ở cái độ tuổi mười tám đôi mươi, mỗi người chúng ta luôn hoang mang, mơ hồ. Trong lòng đầy ước mơ, đôi mắt cũng ẩn chứa đầy hi vọng nhưng lại chẳng thể nhìn rõ được con đường phía trước, không biết chọn ngả nào, cũng chẳng phân định được người bên cạnh sẽ đi cùng mình đến bao lâu.
Tại sao chuyện tình cảm, thất tình lại đau đớn như vậy?
Tại sao cuộc sống của mình lại khó khăn đến thế?
Trưởng thành là một quá trình đầy những gian khổ, thử hỏi ai ở cái độ tuổi này mà không biết buồn là như thế nào? Trở thành người lớn chính là học được cách chuyển hết mọi uất ức về chế độ im lặng. Cái giá của sự trưởng thành là đổi nụ cười vô tư ngày nào lấy lớp vỏ bọc cứng rắn, đổi sự con trẻ hồn nhiên lấy cái tôi già dặn lặng trầm. Mấy ai không chán nản, mấy ai không hoài niệm?
Thế nhưng xin đừng vội vã, cũng đừng buông xuôi tuyệt vọng. Những ngôi sao sáng nhất thì luôn ở trên bầu trời đen tối nhất, bạn sẽ tìm thấy phiên bản hoàn hảo nhất của mình khi bản thân ở trong hoàn cảnh khó khăn nhất.
Đường đời không có đường cùng, chỉ có những ranh giới, bước qua vạch xuất phát này sẽ đến một chặng đường khác. Những gì hôm nay bạn phải chịu đựng, nhất định tương lai sẽ dùng phương thức tốt hơn để trả lại cho bạn!
Đời còn dài, hà tất phải hoang mang?