04/10/2020
...
"Không phải Rùa vì sinh ra đã là rùa, mà là do chậm nên bị gọi là Rùa." Cậu bảo thế. Thế là từ đấy thay vì gọi tôi là Ốc Sên như trước thì cậu gọi tôi là Rùa. Tính ra thì rùa cũng ngầu hơn ốc sên nhiều đấy chứ. Rùa lớn hơn ốc sên này, nhà rùa cũng to hơn của ốc này, rùa khỏe hơn ốc nữa này. Và đặc biệt là cậu ấy cũng thích rùa hơn ốc sên. Tất nhiên là rùa và ốc sên đều viết thường cả. :/ Nhưng mà vẫn thấy vui vui. Chả hiểu sao lại thế.
Học xong cấp 2 cậu ấy lên phố để tiếp tục học lớp chuyên của tỉnh. Tôi ở lại thị trấn và học tiếp cấp 3 tại đó.
Chắc mọi chuyện giữa tôi và cậu mãi chẳng có gì nữa để kể nếu không có lần gặp nhau ấy. Lần ấy là vào năm lớp 11, sau khi hoàn thành xong kì thi học kì cuối cùng và bắt đầu nghỉ hè. Bà dì từ phố gọi điện về bảo hè này cho tôi lên đấy học thêm. Đại khái là để chuẩn bị cho năm 12 với đầy những dao động, đường, rượu, sóng, cu biến, gen.... Những thứ mà một thần lười như tôi không bao giờ xem qua trước nữa là học thêm. Và tất nhiên là sau khi lên phố "học thêm", cứ 3 buổi thì lại có thêm vài 3 tiết "ngoại khóa" đặc biệt để tôi bồi dưỡng khả năng tin học thiên bẩn của mình. Sau 1 tuần, từ một thần đồng chả mấy chốc đã điều chế được bạc hóa trị I và sắp sửa tạo ra vàng thì.. Yap. Tôi gặp lại cậu.
Đó là ngày đầu tiên của tuần thứ 2 sau khi đi học thêm. Tuần này sẽ chuyển từ lớp dạy Toán sang dạy Hóa vì... ngta bảo thế. Và lớp học bắt đấu có những thay đổi về nhân sự. Đại khái là ai muồn học toán tiếp thì phải đổi lớp, còn ai muốn học hóa thì cứ giữ nguyên như cũ. Tôi chọn học hóa. ( Một trong những lựa chọn sáng suốt nhất của tôi lúc đấy). Nhưng cũng là khởi nguồn cho cái bài viết dài loằng ngoằng lúc này đây.