11/04/2026
Thời vang bóng của bóng đá Huế
---
Năm 1995 đánh dấu giai đoạn đỉnh cao đáng tự hào nhất của bóng đá Thừa Thiên - Huế. Dưới trướng huấn luyện viên Ninh Văn Bảo, dàn cầu thủ tài hoa như Lê Đức Anh Tuấn, Trần Quang Sang, Nguyễn Đức Dũng đã xuất sắc tiến thẳng vào trận chung kết giải VĐQG.
Dù thất bại trước CA TP HCM, danh hiệu Á quân năm đó vẫn là kỳ tích lịch sử. Tại sân Thống Nhất, hàng ngàn cổ động viên chật kín khán đài, mang theo băng rôn tiếp lửa cho quê hương. Tinh thần cống hiến của họ đã làm nức lòng cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, khiến ông đích thân mời toàn đội về nhà riêng tại Sài Gòn liên hoan chúc mừng.
Hình ảnh xúc động nhất của thế hệ vàng này chính là ngày trở về. Đêm đó, sân bay Phú Bài gần như thất thủ bởi biển người hâm mộ cuồng nhiệt. Chuyến bay chở đội về lúc 9 giờ phải lượn nhiều vòng trên bầu trời, chờ an ninh vất vả dẹp đường băng mới có thể hạ cánh.
Đêm ấy, Huế như không ngủ để vỡ òa trong hạnh phúc. Sau giải đấu, mỗi cầu thủ đá chính còn được thưởng một chiếc xe máy Dream đắt giá.
Người Huế rất mê bóng đá và khát khao tìm lại thời vàng son, nhưng ngôi á quân giải VĐQG 1995 cho đến bây giờ vẫn là cái gì đó khó sở hữu với các thế hệ “hậu sinh” của bóng đá Huế. Đến nỗi một số CĐV lão thành ở Huế không đủ kiên nhẫn để chờ đợi, đành ru mình trong tuyệt vọng: “Đến sân xem cho vui chứ không hy vọng gì việc Huế sẽ lên hạng, bởi mấy mùa qua Huế cũng có cơ hội lên hạng rồi đấy chứ”.
Cựu danh thủ Trần Quang Sang cũng xác nhận điều này và lý giải thêm: “Sau thế hệ của chúng tôi, bóng đá Huế không còn sản sinh ra nhiều cầu thủ xuất sắc, khiến đội Huế không còn giữ được thành tích. Nhưng vấn đề cốt lõi của bóng đá Huế lâu nay vẫn nằm ở chuyện tiền bạc và những điều “khó nói” khác.
Cre : Hoài niệm bóng đá