13/12/2020
CHIẾC XE ĐẠP CŨ
Cứ đến đầu năm học mới, cha tôi lại ra quán tạp hóa đầu ngõ mua một lọ sơn về tỉ mẫn quét lên bộ khung chiếc xe đạp cũ có tuổi đời xấp xỉ tuổi tôi. Cha bảo, nó là chiếc xe may mắn.
Chiếc xe đạp hiệu Thống Nhất được cha tậu về từ một cửa hàng lớn dưới chợ huyện. Nghe cha kể giá trị của nó tương đương với nửa tấn lúa thời đó. Qua mười mấy năm xuôi nắng ngược mưa, lớp sơn b**g tróc, rỉ sét đi nhiều nhưng bộ khung và các phụ tùng khác hãy còn chắc chắn lắm. Trong ký ức thời thơ bé, tôi nhớ chiếc xe có màu xanh nái. Nhưng rồi, sau bao lần được “thay áo” bằng những lọ sơn giá rẻ, giờ nó đang mang màu đỏ tươi. Khi hàng xóm đã lên đời xe máy xịn, nhà tôi vẫn lóc cóc di chuyển đường xa bằng chiếc xe đạp quá đỗi lỗi thời. Đôi khi, tôi thấy xấu hổ và mặc cảm vì nó...
Mỗi anh chị em tôi đều hơn kém nhau ba tuổi. Thành thử lên cấp ba, chúng tôi đành phải lần lượt thay phiên sở hữu chiếc xe đạp cà tàng này để đến trường cách xa nhà hơn chục cây số. Năm ấy, tôi vượt qua kỳ thi chuyển cấp với số điểm khiến cha mẹ thực sự tự hào và hãnh diện. Những tưởng cuộc đời tôi sẽ được lên tiên với một chiếc xe đạp mới coong như lời hứa của cha trước đấy. Nào ngờ đâu, đùng một cái, con trâu màu bạc - gia tài lớn nhất bị chết, niềm hy vọng vừa mới lóe lên đã vội tắt ngấm. Tôi phụng phịu trở lại cái vòng luẩn quẩn trên chiếc xe đạp đồ cổ.
Mẹ tôi vẫn thường nhắc đi nhắc lại điệp khúc: “Đường sá nay đa phần được đổ bê tông kiên cố rồi nên xe gì mà chả đi được. Hồi mẹ học cấp ba như con, hôm nào cũng phải lọ mọ dậy từ bốn rưỡi sáng để cuốc bộ đến trường”. Thầm nghĩ, thời nào theo thời ấy, tôi ngúng nguẩy như đỉa phải vôi. Cứ nhìn vào cái xe nước sơn loang lổ ấy, nhiều lúc, tôi bực mình vô cớ. Hôm nào tới lớp, hễ thấy bạn bè xe đạp điện vặn ga bon bon, tôi vừa ghen tỵ, vừa tức tối với những vòng xe đạp khô khốc, nặng nề, ì à ì ạch. Đã thế bọn chúng còn bĩu môi chê cười đặt cho nó biệt danh “con gà sắt” làm tôi thêm tức anh ách.
Đi học muộn, làm bài thi không tốt, hay bất cứ một lỗi sai nào, tôi đều vin cớ đổ lỗi cho chiếc xe đạp. Những ngày nắng còn đỡ chứ nghĩ đến những ngày mưa đất đỏ nhão nhoét giắt chặt vành xe là lại ấm ức đến mức muốn bỏ luôn cả buổi học. Lại nhớ bao lần xe thủng xăm, bao lần đứt dây xích, phải oái oăm dắt bộ chặng đường dài dằng dặc. Tôi đã từng có ý định vứt nó ngay bên lề đường cho rồi. Nhưng nghĩ đến một trận “cải lương” không hồi kết của mẹ, tôi đành khựng lại. Chiếc xe đạp khốn khổ ấy vẫn ngày ngày oằn mình đưa tôi đến trường. Song chẳng bao giờ được đón nhận sự yêu thương từ chủ nhân của nó...
Rồi khi một nhân viên ngân hàng đến đưa tờ hóa đơn tiền lãi suất, tôi mới giật mình vì số nợ của gia đình tôi. Mẹ tôi đau ốm triền miên. Anh cả và chị hai đang học đại học ở một thành phố nổi tiếng đắt đỏ. Vậy mà bao lâu nay tôi chỉ biết hậm hực than trách rằng cha mẹ tôi bủn xỉn, keo kiệt. Bất giác, tôi nhìn ra chiếc xe đạp hoen gỉ nằm rạp dưới gốc sung già, tự dưng hối hận vô cùng. Nhường lại chiếc xe cho tôi, những ngày bình thường, đi đâu, làm gì cha mẹ tôi cũng lầm lũi đi bộ. Tôi đã không thấu hiểu thì thôi lại còn tỏ thái độ này nọ. Tôi muốn làm một điều gì đó để đỡ đần gánh nặng của cha mẹ tôi...
Trên chiếc xe đạp cũ, tôi đến trường với một tinh thần lạc quan hơn. Tự nhủ lòng phải không ngừng cố gắng. Một bộ quần áo hàng hiệu hay một chiếc xe sang hào nhoáng bên ngoài chưa nói lên được điều gì to tát, vẻ đẹp cốt lõi của mỗi con người thuộc về tâm hồn và tri thức. Chiếc xe đạp đã chở ước mơ anh chị tôi đi xa và giờ lại đèo bòng thêm khát vọng của tôi suốt mấy năm trời đầy gian nan và mỏi mệt. Từ đó, tôi biết trân quý nó như một người bạn đồng hành thực thụ. Thế mới thấm thía rằng, hạnh phúc hay đau khổ chung quy lại cũng chỉ do suy nghĩ của mỗi chúng ta mà thôi.
Chiếc xe đạp dù đã cũ nhưng những hành trình nó và tôi cùng trải qua mỗi ngày đều luôn mới mẻ. Giờ đây, khi đã có một công việc ổn định, tôi mới hiểu tại sao hồi xưa, cha gọi nó là chiếc xe may mắn...
Nguồn : sưu tầm