20/08/2023
"Nếu trước kia, tôi thường dành nhiều thời gian để dệt nên những cảm xúc gọi được tên, thì bây giờ, tinh dầu là người bạn giúp tôi truyền tải những rung động không thường xuất hiện trong thế giới nhị nguyên. “Ở đây” có một thế giới không đúng – không sai, không trên không dưới, không ngọt không đắng; không yêu không ghét - một thế giới không còn nằm trong concept cá nhân. Một thế giới của kết nối, của có mặt trọn vẹn, của “being” để chạm được vào những rung động đang là...
Để hoá thân vào sự vĩ đại “thẳng đứng bao la” của những cây gỗ đỏ 1.000 năm tuổi.
Để trở thành những chiếc angten bắt tín hiệu đất trời trong vùng rừng cây lá kim quanh năm tuyết trắng. Để biết cách hát ca, toả hương như những ngọn bạc hà - đất càng cằn cỗi thì hương càng toả, càng b**g trong sự dịu dàng khiêm tốn.
Tôi tưởng đã tìm ra chân lý cuộc đời mình, đã có thể đắm say cùng những người bạn ấy cả đời. Vậy mà, cũng có nhiều lúc, tôi cảm thấy cô đơn. Bởi vì tôi vẫn ở đây, thế giới nhị nguyên này.
Tôi nhớ, có những ngày quay về lại tổ ấm tràn ngập tình yêu của mình bằng một tâm trạng vô cùng nặng nề. Tôi thấy mình là kẻ thất bại. Tôi không thể gửi năng lượng yêu thương, nâng đỡ mà tôi nhận được từ tinh dầu vào cho ai cả. Tôi lúc đó, thấy bất lực và cô đơn.
Có lẽ sự cô đơn này chỉ là cảm xúc của riêng và cũng nhất thời. Có nhiều lúc tôi cũng vui với lắm thứ. Nhưng, khi mãi mà tôi vẫn chưa tìm ra được người thấu hiểu để cùng ngồi đàm đạo bằng thứ tiếng mẹ đẻ, thì cũng đáng cô đơn lắm!
Tôi đã mắc kẹt trong đó một thời gian. Mọi khả năng sáng tạo gần như biến mất. Tôi cũng không buồn đi tìm giải pháp mà chỉ ngồi đợi trong vườn mỗi sáng mỗi chiều như một đứa trẻ con mong ngóng mẹ về. Tôi đợi những em hương trong vườn sẽ gợi ý cho tôi. Vậy mà, mãi chẳng có…
Trong một buổi tối có nến, bên ly rượu đỏ, tôi và người mình thương ngồi xem “Minority report”, thế giới quan của tôi trở nên chao đảo và loạn cuồng. Sau đêm đó, tôi bắt đầu ngồi viết vào mỗi sớm, mỗi tối. Tôi không còn đợi một hoàn cảnh thích hợp để viết về tinh dầu nữa. Tôi biết, chất liệu đẹp đẽ nhất, hoàn hảo nhất là cuộc sống này, sao lại phải để đến dịp? Những trần trụi trước mắt, những cảm xúc vẹn tròn của từng người tôi gặp, của từng mùi hương tôi làm việc cùng, của những đắm say bám chấp, của những tổn thương chất chồng…đều đẹp, đều đáng để nói về.
Tôi không còn đợi ngày Aromatherapy được nhiều người biết đến mới viết về nó. Tôi viết về nó trong những ngày tôi hồ hởi tin tưởng rằng, một ngày nào đó Aromatherapy sẽ được đón nhận, và người đọc sẽ có cơ hội tìm ra tại sao nó lại đáng để được đón nhận trong mắt một người yêu tinh dầu từ thuở hàn vi..."