26/05/2026
Hôm nay có một học trò kể với tôi:
“Thầy ơi, em lướt Facebook thấy mấy clip gọi là ‘real Aikido’, nhìn ghê quá…”
Tôi chỉ cười.
Thật ra tôi không phủ nhận những thứ đó.
Vì đúng là trong Aikido có những phần rất mạnh.
Nếu khai thác theo hướng thực chiến, nó hoàn toàn có thể trở nên nguy hiểm.
Nhưng tôi nói đùa với học trò:
- Nó là "kill aikido" chứ không phải "real aikido' đâu.
Điều làm Aikido khác đi chưa bao giờ chỉ là kỹ thuật.
Mà là cái tinh thần đứng phía sau.
Nếu lấy văn hóa Nhật Bản ra khỏi Aikido…
Thì nhiều khi nó chỉ còn là cái xác của kỹ thuật.
Giống như có phần cứng mà không có phần mềm.
Có thân thể mà không có linh hồn.
Giống như bia mà không có cồn.
Nhìn thì vẫn giống.
Nhưng cái cốt lõi bên trong đã khác.
Người ta có thể học cách bẻ tay rất nhanh.
Quật ngã ai đó rất mạnh.
Làm kỹ thuật rất dữ dội.
Nhưng điều khó hơn nhiều…
Là học cách kiểm soát
Có rất nhiều thứ phải kiểm soát
Kiểm soát sự nóng giận.
Kiểm soát cái tôi.
Kiểm soát cảm giác muốn thắng người khác.
Đó mới là thứ tôi cảm nhận được từ những người thầy Nhật lớn tuổi mà mình từng gặp.
Thời đại ngày nay ai cũng muốn nhanh.
Muốn mạnh ngay.
Muốn thắng ngay.
Còn Aikido thì bắt người ta học cách chậm lại.
Học cách tôn trọng người tập cùng mình.
Học cách kiên nhẫn.
Học cách rèn luyện bản thân mỗi ngày, dù chỉ tiến bộ một chút đến mức chẳng nhận ra.
Nên nếu ai hỏi tôi:
“Aikido có mạnh không?”
Câu trả lời của tôi sẽ là có.
Nhưng sức mạnh đẹp nhất của Aikido không nằm ở việc làm người khác đau đến mức nào.
Mà là sau nhiều năm tập luyện…
Mình trở thành con người như thế nào.
Và có lẽ đó cũng là lý do tôi vẫn muốn mở lớp, vẫn muốn chia sẻ và vẫn muốn kêu gọi mọi người đến tập luyện.
Người ta học chữ để có thêm tri thức
Và người ta luyện võ để rèn luyện đức tính của mình.