18/02/2025
“Đi thật xa không chỉ để thấy thế giới rộng lớn, mà còn để thấy rõ chính mình.”
Ngày 24: Cam Tư - Tân Long
Ngày 25: Tân Long - Tân Đô Kiều
Ngày 26: Tân Đô Kiều - Thành Đô
Đứng giữa Thành Đô hùng vĩ, tôi chợt nhận ra: hành trình Tây Tạng không chỉ là chuyến đi khám phá vùng đất linh thiêng, mà còn là hành trình khám phá chính bản thân – những giới hạn, những cảm xúc, những phút giây muốn bỏ cuộc.
Từ Hà Nội, qua Điện Biên, băng qua những dãy núi Lào, rồi nhập cảnh vào Trung Quốc, hành trình của chúng tôi tiến về Tây Tạng qua những con đường dài vô tận, xuyên qua những thảo nguyên hoang sơ, những ngọn đèo tuyết phủ trắng xóa.
Và trên cung đường đó, mỗi ngày trôi qua lại giống như một bài học về chính mình – cũng như cách tôi đang đi trên hành trình kinh doanh.
Có những ngày tôi là một Tôn Ngộ Không
Có những đoạn đường, tôi chỉ muốn mọi thứ phải nhanh hơn.
Khi đoàn xe bị kẹt lại ở cửa khẩu Tây Trang, mất hàng tiếng đồng hồ để làm thủ tục.
Khi một chiếc xe bị hỏng giữa đường, cả đoàn phải dừng lại sửa chữa.
Khi di chuyển trên những con đèo Tây Tạng nguy hiểm, một xe mất kiểm soát và suýt trượt khỏi đường.
Tôi muốn tất cả phải hoàn hảo, phải đúng như kế hoạch.
Ngộ Không cũng vậy. Hắn mạnh mẽ, thông minh, nhưng lại quá nóng vội, luôn muốn dùng sức mạnh để giải quyết tất cả. Nếu có phép thuật như hắn, có lẽ tôi đã vung gậy Như Ý một cái, dịch chuyển cả đoàn đến Lhasa trong chớp mắt.
Nhưng rồi, tôi tự hỏi: Nếu không có những thử thách này, hành trình còn ý nghĩa không?
Kinh doanh cũng vậy. Đôi khi, ta muốn có kết quả ngay lập tức – muốn một chiến dịch quảng cáo chạy là có doanh thu, muốn xây dựng thương hiệu mà không cần thời gian. Nhưng thành công không bao giờ đến trong một đêm.
Có những đoạn đường, nếu đi quá nhanh, ta sẽ không kịp ngắm nhìn phong cảnh hai bên. Và có những chặng đường trong kinh doanh, nếu chỉ chạy theo kết quả ngắn hạn, ta sẽ bỏ lỡ những giá trị lâu dài.
Có những ngày tôi là một Chư Bát Giới
Khi xe đi qua một thị trấn nhỏ ở Vân Nam, thấy một quán ăn ấm cúng, tôi chỉ muốn dừng lại, tận hưởng một bữa cơm nóng hổi, một tách trà, rồi… không đi nữa.
Khi nhìn thấy người dân Tây Tạng sống chậm rãi giữa thiên nhiên hùng vĩ, tôi tự hỏi: tại sao mình lại cứ phải lao đi, hết chặng này đến chặng khác?
Có những ngày trên hành trình, tôi chỉ muốn dừng lại, nghỉ ngơi, không cần chinh phục nữa.
Bát Giới không xấu, hắn chỉ yêu sự dễ chịu – thích ăn ngon, thích ngủ nướng, thích an nhàn. Nếu có thể, hắn sẵn sàng bỏ cuộc, ở lại một quán trọ ven đường thay vì tiếp tục hành trình.
Và đôi khi, tôi cũng vậy.
Kinh doanh cũng có những lúc như thế. Khi đã có một chút thành công, ta dễ rơi vào cảm giác muốn tận hưởng, muốn nghỉ ngơi. Nhưng nếu cứ dừng lại mãi, ta sẽ chẳng bao giờ đi xa hơn.
Không ai cấm ta tận hưởng, nhưng nếu chỉ sống như Bát Giới, thì sẽ chẳng bao giờ chạm đến mục tiêu thực sự.
Có những ngày tôi là một Sa Tăng
Trên những con đường đất gồ ghề của Tây Tạng, có những ngày tất cả những gì tôi có thể làm là… đi tiếp.
Không thể quay về.
Không thể phàn nàn.
Không thể bỏ cuộc.
Sa Tăng không mạnh như Ngộ Không, không lắm trò như Bát Giới, không thông minh như Đường Tăng. Nhưng hắn có một thứ quý giá nhất: sự kiên trì.
Hắn lặng lẽ gánh hành lý, đi từng bước một, mặc kệ trời mưa gió, mặc kệ gian nan.
Và trong kinh doanh, cũng có những ngày như vậy.
Không phải lúc nào ta cũng có động lực.
Không phải lúc nào ta cũng thấy kết quả ngay lập tức.
Không phải lúc nào mọi thứ cũng diễn ra suôn sẻ.
Nhưng nếu cứ kiên trì, dù chỉ một bước nhỏ mỗi ngày, cuối cùng ta cũng sẽ đến được đích.
Có những ngày tôi chỉ là một Bạch Long Mã
Không ai nhớ nhiều đến Bạch Long Mã, nhưng nếu không có nó, thầy trò Đường Tăng đã chẳng thể đi xa đến vậy.
Nó không bao giờ than vãn.
Nó không phản kháng.
Nó chỉ lặng lẽ cõng Đường Tăng suốt hàng vạn dặm.
Và trên hành trình này, tôi nhận ra: luôn có những người như Bạch Long Mã – những người thầm lặng gánh vác để cả đoàn có thể đi tiếp.
Là những người lái xe suốt hàng nghìn cây số mà không một lời kêu ca.
Là những người kiểm tra lốp xe, dầu nhớt mỗi sáng để đảm bảo cả đoàn di chuyển an toàn.
Là những người trong đội media lặng lẽ ghi lại từng khoảnh khắc, để sau này chúng tôi có những thước phim tuyệt vời về hành trình này.
Kinh doanh cũng vậy.
Có những người luôn âm thầm đứng sau vận hành hệ thống, tối ưu chiến dịch quảng cáo, chăm sóc khách hàng từng chút một. Họ không ồn ào, nhưng nếu thiếu họ, cỗ máy sẽ không thể hoạt động trơn tru.
Những điều quan trọng nhất đôi khi lại là những thứ dễ bị lãng quên.
Tây Tạng – Hành trình của những cung bậc cảm xúc
Thành Đô phản chiếu bầu trời trong vắt, nhưng thứ phản chiếu rõ nhất không phải là mây trời, mà là chính tôi.
Trên hành trình này, tôi đã trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc – nóng giận, buông thả, nhẫn nại, hy sinh.
Và cũng như vậy, trong kinh doanh, mỗi người cũng sẽ phải chiến đấu với cơn lười của Bát Giới, sự nóng vội của Ngộ Không, nỗi chán nản khi chưa thấy kết quả.
Nhưng nếu đủ kiên trì, đủ cân bằng, đủ thấu hiểu chính mình – giống như Đường Tăng – thì cuối cùng, ta sẽ đạt được điều mình mong muốn.
Bởi thành công không phải là đích đến, mà là hành trình mà ta phải đi mỗi ngày.