31/07/2020
Những ngày cận Tết vừa rời Huế đã thấy nhớ Huế khôn nguôi. Nhớ linh tinh đủ thứ, đặc biệt là những khuôn mặt người.... Thằng Đại nằm trong số đó. Mấy năm rồi từ ngày viết bài bên dưới, nhiều lần về Tây Linh nhưng không thấy Thằng Đại, không biết giờ hắn ra sao? Nghe đồn hắn bợ phỉnh và đẻ một thằng cu, nhưng ngay cả hắn cũng không biết hắn có & đã làm điều đó. Vì hắn là:
THẰNG ĐẠI
Thằng Đại có biệt danh là Đại "đờ". "Đờ" nghĩa là gì? Rảnh rỗi cứ về dọc sông Ngự Hà rống cổ mà kêu, dòng sông sẽ trả lời. Cũng như mình, Đại "đờ" lớn lên dưới cái gầm trời Tây Linh, Thuận Lộc. Nếu tạo hoá sinh ra đất Huế là xứ "Thần Kinh", thì Tây Linh là nơi đẻ ra nhiều nhất những thằng giả điên hoặc nửa điên nửa tỉnh. Chơi với thằng giả điên thường khó lường hơn là thằng điên thật, nên mình chọn những Tí Giả, Trước, Sau, Bi Sằng, Đại "đờ" để kết tình bằng hữu. Trong đó, Đại "đờ" là thằng Tây Linh "đệ nhất bạn" của mình.
Một tối lang thang trên đường Lê Trung Đình, chợt giật mình bởi tiếng gọi thật to phía sau: "anh Toàn đi mô rứa"? Mình quay lui nhìn thấy Đại "đờ" há miệng cười. Rứa Đại đi mô đó. Mình hỏi. "Không biết nữa". Đại "đờ" trả lời tỉnh queo.
Đang đi mà không biết mình đã và sẽ đi đâu, thì chắc chỉ có thằng bạn dễ thương nhất quả đất này của mình mới có câu trả lời hồn nhiên đến vậy.
Giờ mới hiểu vì sao hễ cứ về Huế là mình lại thích ngồi rề rà với Đại, với Trước, với Sau, với Tí Giả, Bi Sằng. Bởi lẽ, đã giao du với đủ loại thành phần/người trong xã hội; kinh qua đủ thứ nghề ngỗng như viết lách, tố tụng, cờ bạc, cò mồi... Mình nhận ra, chơi với các "đệ nhất bạn" này như được uống một liều thuốc vô cùng bổ não.
P/s: hình Đại "đờ" đang đạp xe trên đường Lê Trung Đình.
Nguồn:lê cảnh Toàn