01/08/2026
[LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐI TỪ VỊ TRÍ HIỆN TẠI ĐẾN NƠI BẠN MUỐN ĐẾN] -- Tôi từng tổ chức một buổi workshop nhỏ chỉ với 15 người tại TP. Hồ Chí Minh. Lúc đó, tôi đã kể cho họ nghe câu chuyện năm 10 tuổi, khi tôi tham gia một trại hè quần vợt kéo dài 2 tuần. Ngay ngày đầu tiên bước vào trận đấu, tôi đã thua trắng 0-6, 0-6. Nhưng đến cuối tuần thứ hai, tôi đã giành chức vô địch giải đấu và đánh bại chính đối thủ từng hạ gục mình.
Tôi chia sẻ câu chuyện đó vì đó chính là cách tôi vận hành cuộc sống của mình. Từ rất sớm, tôi đã nhận ra rằng: những gì bạn có khả năng làm ở hiện tại chẳng thể quyết định được những thành tựu bạn có thể chạm tới chỉ sau 2 tuần. Tôi là một người học rất nhanh. Và một phần của quá trình đó chính là chấp nhận thất bại thật nhiều. Thế nhưng, thất bại chỉ thực sự có giá trị khi chúng ta biết cách rút ra những bài học thực tế từ chính nó.
Để chuẩn bị cho sự kiện lớn của mình, tôi đã phải học rất nhiều thứ, từ cách phối hợp ăn ý với phiên dịch viên, cho đến việc kết nối với một tập khán giả có thể chưa hiểu hết những câu nói đùa hay tư duy chiều sâu của tôi.
Sau đó, tôi thực hiện vài buổi chia sẻ qua Zoom, tiếp đến là buổi họp báo cho sự kiện Ignite, và cuối cùng là đại sự kiện chính thức "Ignite The Greater You". Mỗi một bước đi đều là một buổi tổng duyệt và là một bài kiểm tra cho nấc thang tiếp theo. Cho dù đó là kiểm tra năng lực của chính bản thân tôi, hay thử nghiệm đội ngũ, quy trình làm việc và các chiến lược truyền thông.
Thế nhưng, đáng tiếc là có rất nhiều người lại vô tình bị mắc kẹt ngay ở bài kiểm tra đầu tiên. Nhiều người vẫn sống với tư duy kiểu: "Mọi thứ cần có thời gian", hay "Mình phải bắt đầu từ những điều nhỏ bé và thong thả xây dựng từng chút một".
Không! Mọi thứ không nhất thiết phải diễn ra như thế. Tôi hoàn toàn có thể bứt phá từ 15 người lên 700 người một cách thần tốc. Nhưng điều đó đòi hỏi một sự sẵn lòng: sẵn sàng chấp nhận thất bại thật nhiều.
Một lần nữa, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến 15 người đầu tiên đã tham gia lớp học của tôi, những người đã cho phép tôi bước những bước đi đầu tiên ấy, và bao dung cả cho những câu nói đùa còn chưa đủ duyên của tôi.
Tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc đến Hợp Đào — cô phiên dịch tuyệt vời đã tiếp thu trọn vẹn tinh thần học hỏi đó để tự tin bước lên sân khấu lớn, ứng biến linh hoạt đầy ngẫu hứng suốt cả một ngày dài, điều mà rất ít phiên dịch viên nào có thể làm được.
Và đừng quên Vi Lâm — người đã đồng hành cùng tôi ngay từ những ngày đầu tiên và trở thành cô gái xuất sắc "biến mọi điều không thể thành có thể" khi áp lực lên đến đỉnh điểm.