29/05/2026
CÓ MỘT KHAO KHÁT KHÔNG BAO GIỜ ‘HẾT HẠN”
Một y tá người Úc từng dành nhiều năm chăm sóc những người trong những ngày tháng cuối đời. Bà ghi lại điều họ hối tiếc nhất.
Không phải tiền bạc. Không phải sự nghiệp. Không phải những tổn thương chưa lành.
Điều lặp đi lặp lại qua hàng trăm câu chuyện khác nhau là: "Tôi ước mình đã can đảm sống thật là mình, thay vì sống cuộc đời người khác kỳ vọng."
Họ hối tiếc vì họ đã biết, đã cảm nhận tiếng gọi ấy từ rất lâu trước đó. Nhưng cứ gác lại. Cứ chờ đến một lúc nào đó... Cho đến khi không còn thời gian để đợi nữa.
Khao khát được sống thật là mình - khao khát ấy không có tuổi.
Tôi đã ngồi cùng rất nhiều người ở rất nhiều giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Người đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Người vừa mất phương hướng. Người đã có tất cả nhưng vẫn cảm thấy thiếu thốn những thứ không thể gọi tên.
Và có một điều tôi nhận ra: con người không bao giờ thôi tìm về chính mình. Dù ở độ tuổi nào.
Có người làm điều đó khi đã 60. Và tôi có một người học trò như thế.
Khao khát “được sống là chính mình” ấy đã theo chị, chờ chị suốt 30 năm.
4 giờ sáng.
Chị thao thức khi tất cả còn ngủ yên.
Chị nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi: điều gì đã kéo mình ra khỏi giấc ngủ?
Tia nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu là: lớp học khai vấn tỉnh thức
Chị nhắn tin "Tận trong tâm chị khao khát được học. Lớp lõi sâu bên trong tâm ý của chị đang trỗi dậy."
Nhận được tin nhắn ấy, có một phần trong tôi lặng lại.
Chị từng chia sẻ: “30 năm trước, chị lần đầu tiên chạm ngõ khai vấn.
Lúc ấy chị còn trẻ. Sự nghiệp đang lên. Đang xây dựng mọi thứ mà người ta nói là quan trọng: tài chính ổn định, địa vị vững vàng, tương lai đầy triển vọng. Chị muốn học. Nhưng rồi tự hỏi: Học để làm gì? Bây giờ chưa cần. Khi nào ổn hơn sẽ học.
Chị cất ước mơ ấy vào một ngăn kéo trong tim, khoá lại, và tiếp tục sống.
Như người ta thường làm.
Những năm sau đó, chị hết mình cống hiến. Cho công việc. Cho người khác. Cho những mục tiêu khi trẻ đã đặt ra.
Rồi thất vọng khi những thứ mình hết lòng muốn trao, lại không phải lúc nào cũng được đón nhận.
Rồi mất niềm tin. Rồi đóng băng.
Không phải đóng băng theo nghĩa không còn làm gì. Chị vẫn thức dậy lúc 5h. Vẫn thiền. Vẫn đọc sách. Vẫn hoàn thành mọi thứ cần hoàn thành.
Nhưng có một phần bên trong đã … vắng lặng.
Thế rồi, có lẽ chính cái khao khát chưa bao giờ “chịu ngủ yên” của chị đã kéo chị từng bước “dò dẫm” tìm đường quay lại. Rồi mon men dấn thân một lần nữa. Như một chú mãnh hổ, dù bị thương, vẫn không bao giờ mất đi khí chất oai hùng của mình.
Ước mơ 30 năm trước quay trở lại gõ cửa trái tim chị.
Coaching.
Phụng sự.
Trao đi.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc học khai vấn, có một giọng nói quen thuộc xuất hiện:
60 tuổi. Muộn quá rồi.
Học gì bây giờ? Để làm gì?
Liệu mình có đủ khả năng không? Có theo kịp không?
Đó là giọng của một người đã từng bị tổn thương, đang cố bảo vệ mình khỏi thất vọng thêm một lần nữa.
Chỉ là lần này chị làm một điều rất khác. Chị không chối bỏ tiếng nói ấy. Chị ngồi với nó. Nhìn sâu vào khao khát nội tâm của mình. Và rồi quyết định bước tiếp.
Nhưng sự “bước tiếp” của chị ấy cũng thật đáng nói.
Trước ngày khai giảng Khai Vấn Tỉnh Thức, chị gửi tôi một bản trình bày chị tự làm.
17 trang. Lộ trình học tập cho 10 tháng tới: từng mục tiêu, từng thói quen, từng cách chị sẽ ứng dụng bài học vào cuộc sống. Kế hoạch thực hành coaching. Không gian chị đang xây dựng song song với việc học. Những cuốn sách chị sẽ đọc. Những chỉ số chị sẽ tự đo lường để biết mình đang tiến hay đứng yên.
Tôi chưa từng gặp một học viên nào làm điều này trước khi bắt đầu.
Và khi đọc bản trình bày ấy, tôi hiểu rằng: đây không phải người vừa quyết định thay đổi. Đây là người đã chuẩn bị cả đời cho khoảnh khắc này, cho một thứ khao khát chưa bao giờ nguôi nhạt trong mình.
Chị thiền từ năm 2005. Duy trì thói quen thức dậy lúc 5h từ năm 1997 đến nay. Đọc sách mỗi sáng 30 phút. Tập viết mỗi ngày 10 phút. Vẽ mỗi tuần 2 buổi. Tham gia câu lạc bộ nữ doanh nhân quốc tế đều đặn hàng tháng.
60 tuổi. Và kỷ luật ấy đã được giữ từ trước khi nhiều người trong chúng ta biết kỷ luật là gì.
Mỗi khi nghĩ tới chị, tôi vẫn tự hỏi:
CÁI KHAO KHÁT ẤY LÀ GÌ MÀ 30 NĂM RỒI VẪN KHÔNG QUÊN ĐƯỢC?
Chắc chắn không phải chứng chỉ. Không phải nghề mới ở tuổi 60.
Qua những lần chia sẻ, tôi hiểu rằng mấy chục năm làm cố vấn tài chính ở nước ngoài, công việc của chị là phân tích, đánh giá, đưa ra quyết định. Luôn có đáp án. Luôn có kết quả đo được. Chị giỏi điều đó
Nhưng ở đủ lâu trong sự nghiệp ấy, chị nhìn thấy điều mà không có con số nào đo được: rất nhiều người thành công bên ngoài nhưng vẫn lạc lối bên trong. Rất nhiều người giàu có bên ngoài nhưng thiếu thốn bên trong. Và họ không thiếu thông tin. Họ không thiếu lời khuyên. Họ thiếu một người có thể thật sự ngồi cùng họ khi đối diện với những bất an, biến động. Một cách vững chãi. Tỉnh thức.
Chị muốn trở thành người đó.
Không phải người tư vấn. Mà là người đồng hành. Không phải người biết trả lời sao cho thông minh. Mà là người giữ được không gian để người khác tự tìm thấy mình.
Rồi tôi lại tự hỏi:
TẠI SAO LẠI LÀ LÚC NÀY KHI ĐÃ 60?
Tâm lý học phát triển chỉ ra một điều thú vị: ở một giai đoạn nhất định trong cuộc đời, câu hỏi thúc đẩy con người bắt đầu thay đổi. Không còn là "tôi đã có đủ chưa?" mà chuyển thành "tôi đang trao lại điều gì?"
Không phải vì ta bỗng nhiên trở nên cao thượng hơn. Mà vì đến một điểm nào đó khi ta đã tích luỹ đủ - đủ thất vọng, đủ trải nghiệm, đủ thấu hiểu về bản thân để nhận ra rằng ý nghĩa thật sự không nằm ở những gì mình GIỮ LẠI. Nó nằm ở những gì mình ĐỂ LẠI.
Và người học trò của tôi đã đến điểm đó.
Chị chia sẻ với tôi: "Chị không muốn chỉ xây dựng một dự án kinh doanh. Chị muốn để lại một di sản sống."
Không phải di sản tài chính. Không phải tên tuổi trên danh thiếp.
Mà là những người được chị ngồi cùng, được lắng nghe thật sự, rồi tự bước ra với phiên bản chân thật hơn của chính mình. Giống như chị, cuối cùng, cũng đã tìm về để sống chân thật là mình.
Tôi nghĩ đến bạn - người đang đọc bài này.
Không nhất thiết phải ở tuổi 60. Không nhất thiết phải trì hoãn 30 năm.
Nhưng tiếng gọi ấy — được sống thật là mình, được làm điều mình biết là quan trọng, được trao đi từ phần sâu nhất của bản thân — tiếng gọi đó bạn đã làm ngơ bao nhiêu lần rồi?
Người học trò của tôi thức giấc lúc 4h sáng không phải vì muốn đăng ký một lớp học. Chị thức giấc vì sau 30 năm, cái lớp lõi sâu nhất bên trong không chịu ngủ yên thêm nữa.
30 năm trước, chị chọn làm điều thế giới cho là đúng.
30 năm sau, chị chọn điều đúng với mình.
Khao khát được sống thật là mình không bao giờ hết hạn. Nó chỉ chờ đợi cho đến khi bạn chịu lắng nghe.
Ruby Nguyen