24/05/2026
Cái nắng Sài Gòn giữa tháng 5 thật gắt.
Xe cơm của tôi vừa tới, thì cũng đã nghe giọng cãi vả phát ra từ điện thoại.
Anh nhân viên nói như hét:
- Trời ơi trời, cuối cùng là em có để yên cho anh đi làm hay không ?!
Bên kia chắc nói lại gì đó, anh chàng càng bực, mặt đỏ gay lên.
- Sáng trước khi đi làm, thì cũng đã mua sẵn đồ ăn sáng. Cứ 30 phút là em nhắn, em gọi, rồi " Nếu em là con gián thì a có còn yêu em không " ... nhắm thấy quen không được nữa thì thôi chia tay đi, chiều gom quần áo, nhà ai nấy về !
Một hơi một tràn anh ấy sổ ra, kiểu giận tức lâu ngày lắm vậy. Mắt ảnh đỏ lên, như chực khóc.
Tôi lui cui mở bịch cơm, chuẩn bị mang vào quầy ăn - công ty này đãi ngộ nhân viên cũng phải nói là rất tốt, bố trí khu ăn uống riêng luôn. Ngước lên nhìn em nó, 3 phần thông cảm mà 7 phần nhiều chuyện, tôi khuyên :
- Bỏ đi cho lành Em àh, thời buổi kim tiền này đàn ông mình lo mà làm ăn, có công việc ổn định, đồng lương dày một chút thì tha hồ em út nó theo. Chứ còn mấy đứa cứ nằm ườn lướt tóc tóc kiểu đó, em chìu nó sao đặn !
Dạ, em cũng tính vậy ! Hắn quả quyết. Trả lời tôi xong liền cầm điện thoại lên nhắn.
Sau phút nhiều chuyện thì tôi cũng phải lo chuyện của mình, mang bịch cơm vào giao còn quay về đi làm. Vừa đá chân chống xe, lại nghe thằng em lúc nảy gọi điện :
- Anh mới nhắn tin xin lỗi em đó cục zàng, với a có gửi menu cơm chỗ anh Tín ảnh bán nè...trưa mai cục zàng ăn gì thì ảnh giao qua luôn cho, khỏi ra ngoài mua, nắng cục zàng lắm !
Chạy xe về mà vừa suy nghĩ, bữa giao cơm qua, lỡ con nhỏ đó nó hỏi : Hôm qua anh khuyên bạn trai em gì vậy ?! ... biết trả lời sao ta !!!!