16/10/2020
☯️TINH-KHÍ-THẦN ☯️🌿
Ứng dụng Luật Nhân Qủa theo phương pháp chữa bệnh
Tinh-Khí-Thần & hậu qủa của những người không tin luật Nhân-Qủa
PHẦN 03
☯️🌿 05 NGUYÊN NHÂN TẠO NÊN BỆNH.
1- Về Tinh :
Hiện nay tây y gọi là khoa dinh dưỡng, tính theo tiêu chuẩn năng lượng calorie, vitamine, chất khoáng, chất béo, chất đạm, chất đường, khác hoàn toàn với đông y, tính theo tiêu chuẩn tính-khí-vị của thức ăn, nước uống hay thuốc uống phù hợp với tạng phủ nào, kỵ chống với tạng phủ nào theo quy ước 5 chất chính sau đây :
a- Chất Ngọt :
Vị của thức ăn có vị ngọt được dẫn vào tạng tỳ vị (lá lách, lá mía, tụy tạng, bao tử), nó phải vừa đủ, nếu thiếu đông y gọi là hư chứng, nó sẽ không đủ kích thích chức năng tạng phủ tỳ vị hoạt động bình thường, và theo quy luật tương sinh, nó không đủ năng lượng nuôi chính nó nên nó cũng không thể nuôi con nó là tạng thổ sinh kim thuộc phế với đại trường. Còn nếu nó dư thừa, và con nó cũng đủ, thì theo luật tương khắc, nó sẽ làm hại tạng phủ khác theo quy luật thổ khắc thủy, làm hại chức năng của thận và bàng quang..
Vị của một chất hay của thức ăn thuốc uống chỉ là một chất dẫn vào kinh mạch tạng phủ, còn nó dẫn theo khí và tính mới là chất dùng để chữa bệnh như tính nhiệt, tính hàn, tính ôn (ấm), tính bình (không nóng không lạnh). Còn khí của thuốc hay thức ăn là khí thăng (đưa lên đầu), khí giáng (đưa xuống bụng, xuống chân), khí thu liễm (cầm giữ lại như cầm mồ hôi, cầm tiêu chảy) khí xuất (làm xuất mồ hôi, xuất nhiệt, xuất nước tiểu), khí thổ (làm cho ói mửa nôn ra), khí hạ (làm cho đi cầu)…
Thí dụ trong bệnh tiểu đường, khi thử đường trong máu quá cao hay qúa thấp thì chức năng hoạt động của tụy tạng khi cao đông y gọi là thực chứng, khi thấp là hư chứng. Nếu hư thì cần bổ một chất có vị ngọt như khí thu liễm là giữ lại để bảo vệ cơ thể không thiếu đường, nhưng còn tính thì chất đó phải có tính ôn, không làm hại tụy nóng hay lạnh. Nếu tụy tạng đang bị nhiệt phát ra bệnh ăn nhiều mau đói thì tìm vị khác có chất ngọt, nhưng tính hàn, có khí thu liễm thì mới chữa đúng bệnh. Do đó có người bị bệnh tiểu đường nếu ăn đúng chất mà cơ thể cần phục hồi chức năng tụy tạng hợp với tính-khí-vị thì khỏi bệnh, nếu không hợp thì bệnh nặng thêm. Đó là quy luật nhân qủa trong phương pháp điều chỉnh bệnh.
Cho nên các vị thuốc đông y không phân chất theo hóa học, mà phân chất theo Tính-Khí-Vị để quy kinh, nên mặc dù chất ngọt là vị thuốc dẫn vào tỳ để chữa huyết, dẫn vào vị (bao tử) để chữa khí. Nhưng có công dụng chữa khác nhau như chữa để bổ chức năng cho mạnh lên hay chữa tả làm giảm bớt chức năng dư thừa, làm tăng nhiệt thêm hay làm giảm nhiệt, làm cho mát, làm cho khí thăng lên hay hạ xuống hay giữ lại…
Thí dụ như bệnh tiểu đường, theo đông y là chức năng tỳ hư không nhận đường nên đường không được tỳ chuyển hóa, còn ở trong máu, do đó thử máu mới biết dư đường hay thiếu đường, còn nói theo tây y tỳ hư có nghiã là tỳ không sản xuất insulin để trung hòa đường…nên các vị thuốc chữa tỳ theo đông y phải tìm ra nguyên nhân như : tỳ hư, tỳ thực, tỳ hàn, tỳ nhiệt, tỳ hư hàn, tỳ hư nhiệt, tỳ thực hàn, tỳ thực nhiệt, tỳ khí hư, tỳ khí thực, tỳ khí hư hàn, tỳ khí hư nhiệt, tỳ huyết hư tỳ khí hư, tỳ huyết thực, tỳ khí thực, tỳ khí thực tỳ huyết hư, tỳ khí hư tỳ huyết thực…có những dấu hiệu riêng của từng bệnh, đông y gọi là dấu hiệu triệu chứng lâm sàng học.
Chức năng tổng quát của tỳ làm sinh huyết, dẫn máu, dẫn khí, tạo huyết cầu, hồng cầu, nuôi cơ bắp, cơ tim, sinh ra thịt làm mập hay ốm, điều chỉnh thần kinh vị giác (nếm)..Nó không đủ chất ngọt làm thịt nhão, làm hoại tử, nó thực nhiệt nó sẽ khắc hại chức năng chuyển hóa nước của thận sinh ra ứ đọng phù nề.
Cách chữa của đông y là đối chứng để tìm thuốc thích hợp cho từng chứng bệnh cũng đã có kinh nghiệm thống kê những thuốc cây cỏ có sẵn trong thiên nhiên, dùng ngay trong vườn khi còn tươi hay phơi khô dân gian gọi là thuốc nam, còn sao chế ướp tẩm, bảo quản mà vẫn giữ được tính-khí-vị của thuốc thì dân gian gọi là thuốc bắc.
Còn tiếp...