NHẤT SINH NHẤT THẾ

NHẤT SINH NHẤT THẾ Lạc trôi giữa dòng đời hỗn tạp💝

Tôi lật xem những tin nhắn tán tỉnh qua lại giữa Tần Nhuận và người khác trên We/ Ch/ at, tổng cộng tròn 4096 tin.Từ lúc...
01/09/2026

Tôi lật xem những tin nhắn tán tỉnh qua lại giữa Tần Nhuận và người khác trên We/ Ch/ at, tổng cộng tròn 4096 tin.

Từ lúc Tần Nhuận nói:

“Vợ anh cứ như bị thần kinh vậy.”

Cô gái trả lời:

“Anh khổ rồi.”

Cho đến khi Tần Nhuận nói:

“Bé cưng, gặp được em đúng là anh nhặt được báu vật.”

Cô gái trả lời:

“Hy vọng có thể yêu bé cưng cả đời.”

Tôi cứ nghĩ mình sẽ khóc.

Nhưng tôi không.

Tôi chỉ giống như một học sinh nghiêm túc làm bài tập, từng tin từng tin kéo ngược lên trên, kéo mãi cho đến cuối cùng.

Nụ cười của cô gái dừng lại trước mắt tôi.

Tôi sững người, nhìn cô gái đang ôm Tần Nhuận cười ngọt ngào, vẫn không dám tin.

Người cùng Tần Nhuận phản bội tôi không phải ai khác.

Mà là bạn thân của tôi.

……

Trên We/ Ch/ at.

Hà Kỳ nói với Tần Nhuận:

“Lâm Hàm đúng là một đại tiểu thư, từ nhỏ đã mắc bệnh công chúa, lúc nào cũng muốn cả thế giới nhường nhịn cô ấy. Anh không biết đâu, hồi nhỏ bố Lâm Hàm nhảy lầu ch/ ế/ t vào một ngày mưa bão, nên cứ mỗi lần trời mưa sấm chớp là Lâm Hàm lại sợ, lại muốn có người ở bên, cứ như cả thế giới phải chạy đến dỗ dành cô ấy vậy, đến tôi cũng phải phối hợp theo cái kiểu đó.”

“Thật đấy.”

“Buồn nôn ch/ ế/ t đi được.”

Cuối câu, Hà Kỳ gửi một biểu tượng cảm xúc, Tần Nhuận cũng hùa theo cô ta.

“Thế nên, biết làm sao được.”

“Anh chỉ có thể giống một con chó mà hầu hạ đại tiểu thư thôi.”

“Giá mà vợ anh hiểu chuyện được như em thì sao anh phải sống khổ sở thế này, sao anh lại cảm thấy hôn nhân là xiềng xích chứ không phải chốn về.”

Tôi cứ nghĩ mình đã đủ bình tĩnh, đủ khách quan để đối mặt với sự phản bội của Tần Nhuận.

Tôi cứ nghĩ, nhìn Tần Nhuận cùng người ngoài chế giễu tôi là đại tiểu thư, mắc bệnh công chúa, dù có đau lòng thì tôi cũng sẽ không đến mức nghẹt thở.

Nhưng người đó.

Không phải ai khác.

Mà là Hà Kỳ.

Là Hà Kỳ.

Nước mắt tôi đột nhiên không sao ngăn được, cứ thế trào xuống.

Cùng lúc với cơn mưa như trút nước ngoài cửa sổ, nước mắt rơi lã chã, đèn phòng khách bỗng sáng lên.

“Vợ.”

Ánh mắt Tần Nhuận rơi xuống màn hình điện thoại đang sáng trong tay tôi, biểu cảm lập tức cứng đờ.

Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng.

Ánh chớp lướt qua gương mặt trắng bệch của Tần Nhuận.

Tôi nhìn vẻ mặt kinh hoàng của anh ta, thấy anh ta theo bản năng bước về phía tôi.

“Vợ, em nghe anh nói.”

Tôi cứ nghĩ mình sẽ sụp đổ.

Tôi cứ nghĩ mình sẽ phát điên, cầm điện thoại ném thẳng vào người Tần Nhuận, thậm chí chẳng chút nể tình mà giơ tay t/ á/ t anh ta một cái, rồi nói ra những lời độc địa hơn nữa, chất vấn rốt cuộc tại sao anh ta lại đối xử với tôi như vậy.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy Tần Nhuận, nhìn người đàn ông từng thề rằng sẽ yêu tôi cả đời.

Ngực tôi đau âm ỉ từng cơn, đau đến mức gần như không đứng vững, nước mắt cứ không ngừng trào ra.

Tôi chỉ giơ điện thoại lên, vừa khóc vừa cười.

“Tần Nhuận.”

“Em cũng chưa từng nghĩ tới.”

“Thì ra em…”

Giọng tôi nghẹn lại, gần như không thể phát âm rõ ràng, cả người không ngừng run rẩy:

“Trong mắt anh và Hà Kỳ.”

“Lại tệ hại đến thế.”

“Lại khiến hai người cảm thấy em là gánh nặng đến vậy.”

“Tần Nhuận——”

“Vợ!”

Ngay khoảnh khắc Tần Nhuận tiến lại gần tôi.

Tôi hoàn toàn sụp đổ, hét lớn một tiếng:

“Đừng chạm vào tôi!”

“Vợ!”

Tần Nhuận luống cuống đứng trước mặt tôi.

Tôi chỉ có thể mặc cho nước mắt không ngừng trào ra khỏi khóe mắt, đỏ hoe mắt nhìn anh ta nói:

“Tần Nhuận.”

“Nếu anh thật sự cảm thấy em là gánh nặng.”

“Thì nói với em.”

“Nói với em đi chứ.”

“Chúng ta ly hôn.”

“Không tốt sao?”

Tôi và Tần Nhuận quen nhau từ thời cấp ba.

Ngày tốt nghiệp cấp ba.

Việc đầu tiên Tần Nhuận làm sau khi lao ra khỏi phòng thi chính là chạy thẳng đến trước mặt tôi.

Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, Tần Nhuận giơ tay thề.

“Lâm Hàm!”

“Tớ thích cậu!”

“Ta, Tần Nhuận, từ hồi lớp mười còn ngây ngô đã để ý đến cậu rồi!”

“Tớ chỉ chờ cậu trưởng thành, chờ đến ngày hôm nay, để trước mặt tất cả mọi người hỏi cậu một câu!”

“Lâm Hàm!”

“Cậu có muốn ở bên tớ không!”

Tình yêu của thiếu niên nhiệt thành và phô trương, chưa từng che giấu, giống như ngọn lửa giữa mùa đông, làm tan chảy cả lớp băng giá quanh tôi.

Tôi nhìn Tần Nhuận kích động đến mức giọng nghẹn lại, vành tai đỏ lan xuống tận cổ như quả táo chín.

Tôi chỉ cười.

Rồi dưới sự xúi giục của Hà Kỳ, tôi lao vào lòng Tần Nhuận, gật đầu.

“Tớ đồng ý!”

Ngày hôm đó.

Tôi cứ nghĩ cuối cùng mình cũng đã nắm được hạnh phúc.

Thế nhưng bây giờ.

Vào năm thứ năm sau khi tôi thật sự có được hạnh phúc ấy, tất cả đã hoàn toàn vỡ nát.

Tôi ngồi trên sofa, nhìn Tần Nhuận và Hà Kỳ.

Hà Kỳ thậm chí còn chưa chải tóc, chỉ mặc đồ ngủ, vừa ngáp vừa thờ ơ nói:

“Thật ra cậu phát hiện ra cũng tốt.”

Hà Kỳ dùng mũi chân đá nhẹ vào Tần Nhuận.

“Nếu không, ngày nào tôi và Tần Nhuận cũng phải nghĩ đủ cách xem làm sao để lo chu toàn mọi chuyện, còn phải để ý đến tâm trạng của cậu.”

“Lâm Hàm.”

Hà Kỳ chống cằm nhìn tôi:

“Chẳng phải chính cậu từng nói sao, chỉ cần là thứ tôi thích, chỉ cần cậu có.”

“Cậu sẽ nhường cho tôi.”

“Tôi thích Tần Nhuận.”

Giọng Hà Kỳ đầy vẻ giễu cợt.

“Cậu có nhường không?”

Đêm tôi cãi nhau một trận lớn với chồng, anh đóng sầm cửa rồi nói câu ấy:“Cô cút càng xa càng tốt.”Tôi đỏ hoe mắt, ngay ...
01/09/2026

Đêm tôi cãi nhau một trận lớn với chồng, anh đóng sầm cửa rồi nói câu ấy:

“Cô cút càng xa càng tốt.”

Tôi đỏ hoe mắt, ngay trong đêm ký lệnh điều động ra nước ngoài.

Năm năm, tôi chưa từng về nhà lấy một lần.

Không liên lạc, không hỏi han, không còn bất kỳ giao điểm nào.

Tôi cứ ngỡ cuộc hôn nhân này từ lâu đã chỉ còn trên danh nghĩa.

Năm năm sau, tôi kéo vali trở về, chỉ muốn ký đơn ly hôn rồi sạch sẽ dứt áo ra đi.

Nhưng khoảnh khắc dùng chìa khóa dự phòng mở cửa, tôi sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

Trong phòng khách có một b/ é g/ á/ i đang ngồi, ngẩng đầu gọi tôi:

“Mẹ?”

…………………..

“Cô cút đi.”

Đôi mắt Chu Duật An đỏ ngầu.

“Cút càng xa càng tốt.”

Anh chỉ tay ra cửa.

Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê phía sau anh vỡ vụn thành từng mảng.

Tôi nhìn anh.

Không nói một lời.

Quay người, trở về phòng, khóa cửa.

Chiếc laptop trên bàn vẫn đang sáng.

Trên màn hình là một email.

Do bộ phận nhân sự gửi tới.

“Về việc lấy ý kiến điều động Giám đốc Marketing khu vực châu Phi ra nước ngoài công tác.”

Một tiếng trước, tôi còn định từ chối.

Bây giờ, tôi mở tệp đính kèm.

Tải xuống.

In ra.

Lật đến trang cuối cùng.

Ký tên mình lên đó.

Thẩm Niệm.

Ngòi bút rạch cả mặt giấy.

Tôi chụp một tấm ảnh, dùng điện thoại gửi cho trợ lý.

“Giúp tôi nộp đi.”

“Giám đốc Thẩm, chị suy nghĩ kỹ rồi sao? Bên đó vất vả lắm.”

“Tôi nghĩ kỹ rồi.”

Tôi tắt điện thoại.

Vali nằm ngay trong góc tường.

Tôi kéo ra, nhét vài bộ quần áo thường mặc vào trong.

Hộ chiếu, ví tiền, giấy tờ.

Vậy là đủ.

Ba giờ sáng, tôi kéo vali bước ra khỏi phòng ngủ.

Chu Duật An nằm trên sofa.

Đã ngủ rồi.

Trên bàn trà là chiếc cốc thủy tinh bị đập vỡ.

Tôi không nhìn anh.

Kéo cửa chính ra, bước ra ngoài.

Không ngoảnh đầu lại thêm lần nào nữa.

Lần ra đi ấy kéo dài suốt năm năm.

Năm năm.

Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày.

Tôi chưa từng về nước lấy một lần.

Chưa từng gọi một cuộc điện thoại.

Anh cũng vậy.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ còn lại mối liên hệ từ một tờ giấy.

Bây giờ, tôi trở về để chấm dứt nốt mối liên hệ cuối cùng này.

Máy bay hạ cánh.

Không khí Kinh Châu vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Tôi tháo kính râm xuống, hít sâu một hơi.

Bắt taxi.

Đọc ra địa chỉ mà suốt năm năm qua tôi chưa từng nhắc đến.

“Bác tài, đến khu chung cư Tinh Hà Loan.”

Tài xế nhìn tôi một cái.

“Được thôi.”

Xe khởi động.

Cảnh vật hai bên cửa sổ nhanh chóng lùi về phía sau.

Tôi lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình.

Hình nền là một thảo nguyên ở châu Phi.

Mênh mông, hoang vu.

Tôi thích cảm giác này.

Xe dừng trước cổng khu chung cư.

Tôi trả tiền, kéo vali xuống.

Mọi thứ đều không thay đổi.

Bảo vệ vẫn là chú bảo vệ năm xưa.

Ông nhìn tôi hồi lâu.

“Cô là… cô Thẩm ở tòa 13 phải không?”

Tôi gật đầu.

“Về rồi à?”

“Vâng.”

Ông mở cửa cho tôi.

Tôi bước vào thang máy, nhấn tầng 16.

Trong thang máy chỉ có mình tôi.

Tấm gương phản chiếu gương mặt tôi.

Gầy đi rồi.

Da cũng sạm đi.

Ánh mắt cũng đã thay đổi.

Ting.

Tầng 16 đến rồi.

Tôi bước ra khỏi thang máy.

Đứng trước cánh cửa quen thuộc ấy.

Từ trong túi lấy ra một chùm chìa khóa.

Trên đó chỉ có một chiếc.

Năm năm trước lúc rời đi, tôi chỉ mang theo chiếc chìa khóa dự phòng này.

Tôi từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ dùng đến nữa.

Tôi cắm chìa khóa vào ổ.

Xoay.

“Cạch.”

Cửa mở ra.

Lối vào rất sạch sẽ.

Trên sàn trải một tấm thảm mới.

Trong không khí thoang thoảng mùi sữa.

Tôi khẽ cau mày.

Thay dép.

Đôi dép hình thỏ màu hồng của tôi đã biến mất.

Thay vào đó là một đôi dép nam xa lạ.

Bên cạnh còn có một đôi dép tr/ ẻ e/ m màu hồng bé xíu.

Tim tôi như hẫng mất một nhịp.

Tôi kéo vali, từng bước từng bước đi vào trong.

TV trong phòng khách đang bật.

Đang chiếu phim hoạt hình.

Một b/ é g/ á/ i mặc váy công chúa đang quay lưng về phía tôi, ngồi trên thảm.

Trong tay con bé cầm một cô búp bê Barbie.

Ánh mắt tôi dừng lại trên cô búp bê Barbie ấy.

Mang thai tám tháng, tôi không nhịn được mà nôn ngay bên đầu giường.Người chồng mắc chứng sạch sẽ quá mức của tôi bỏ mặc...
01/09/2026

Mang thai tám tháng, tôi không nhịn được mà nôn ngay bên đầu giường.

Người chồng mắc chứng sạch sẽ quá mức của tôi bỏ mặc tôi một mình với bãi nôn đầy đất, rồi ra ngoài thuê khách sạn ngủ.

Thế nhưng hôm công ty tổ chức liên hoan, cô trợ lý mới vừa há miệng, Thẩm Thời Trác đã không chút do dự xòe lòng bàn tay ra, đón lấy hạt ô mai cô ta nhổ ra.

Anh còn dùng ngón cái lau nước dãi nơi khóe miệng cô ta.

Các đồng nghiệp lập tức trêu chọc:

“Xem ra chứng sạch sẽ của Tổng giám đốc Thẩm cũng tùy người nhỉ.”

Anh ngẩng đầu, nhìn thấy tôi đang đứng bên bàn, vẻ mặt khựng lại một chút.

Sau đó anh nói một câu vô cùng quen thuộc:

“Hôm nay đông người, em đừng làm loạn.”

Tôi cúi đầu nhìn cái bụng đang nhô cao của mình.

Bỗng nhiên nhận ra suốt tám tháng qua, ngay cả một ngụm nước do anh rót tôi cũng chưa từng uống.

Tôi không làm loạn, chỉ tháo nhẫn cưới đặt lên bàn.

Từ nay về sau, những quy tắc của anh không còn liên quan đến tôi nữa.

……

Xe chạy được nửa đường về, Thẩm Thời Trác mới chú ý đến ngón áp út trống không của tôi.

Anh đạp phanh, giọng rất nhạt.

“Nhẫn đâu?”

“Để quên ở nhà hàng rồi.”

“Không phải quên, là em cố ý tháo ra.”

Tôi đỡ lấy thắt lưng, không phủ nhận.

Anh nhìn tôi vài giây rồi khởi động xe lại.

“Ôn Ninh, Chu Nghiên vừa mới đến bộ phận, còn chưa thân với mọi người. Cô ấy tính tình hướng ngoại, không câu nệ nhiều như vậy, em đừng nghĩ chuyện một miếng đồ ngọt phức tạp quá.”

“Tôi không nghĩ phức tạp.”

“Vậy tại sao em tháo nhẫn?”

“Tay sưng, đeo không thoải mái.”

Lý do này rất hợp lý.

Thẩm Thời Trác lại không nói gì.

Về đến nhà, việc đầu tiên anh làm là đi vào nhà vệ sinh.

Tiếng nước kéo dài ba phút.

Trước đây, mỗi lần ở ngoài chạm vào tay nắm cửa hay nút bấm thang máy, về đến nhà anh đều phải lập tức rửa tay.

Tôi đứng ở huyền quan, nhìn anh dùng nước rửa tay chà từng ngón tay một, sau đó lại dùng khăn ướt khử trùng lau điện thoại hai lần.

Chỉ có chiếc thìa Chu Nghiên đưa đến tận miệng anh, anh không hề chê bẩn.

Tôi cởi áo khoác, chậm rãi đi về phòng ngủ.

Thẩm Thời Trác đi theo vào, đặt chiếc nhẫn cưới mà quản lý nhà hàng gửi trả lên bàn trang điểm.

Bên dưới chiếc nhẫn còn lót một tờ khăn giấy.

“Đồ lấy về rồi, sáng mai đeo vào.”

Tôi nhìn tờ khăn giấy đó.

“Anh đã chạm vào chưa?”

Sắc mặt anh hơi trầm xuống.

“Có cần phải nói móc như vậy không?”

“Tôi chỉ hỏi thôi.”

“Nhân viên phục vụ nhặt được, không biết đã qua tay bao nhiêu người, tôi đã bảo trợ lý khử trùng rồi.”

Tôi bỗng bật cười.

Kết hôn với anh sáu năm, chiếc cốc tôi dùng qua anh không dùng, món ăn tôi từng gắp anh không ăn, ngay cả sau khi vợ chồng thân mật xong, anh cũng sẽ lập tức đứng dậy đi tắm.

Anh luôn nói đây là bệnh.

Tôi cũng luôn tự nhủ đừng chấp nhặt với một người bệnh.

Hóa ra bệnh cũng biết chọn người.

Thẩm Thời Trác đưa tay lấy đồ ngủ, điện thoại bỗng vang lên.

Giọng Chu Nghiên vọng ra từ đầu dây bên kia.

“Anh Thời Trác, có phải anh cầm nhầm khăn quàng không? Chiếc màu đen là của em, sáng mai em còn phải dùng để ra ngoài nữa.”

Thẩm Thời Trác nhìn về phía sofa.

Bên dưới chiếc khăn cashmere màu xám của tôi đang đè một chiếc khăn màu đen.

“Ở chỗ anh.”

“Vậy phải làm sao đây? Sáng mai bảy giờ em phải đi rồi, nhà lại xa nữa.”

Cô ta dừng một chút, cười rồi bổ sung.

“Thôi bỏ đi, em chịu lạnh một chút cũng không sao, anh ở với chị dâu đi. Tối nay hình như chị ấy không vui lắm, đừng vì em mà lại cãi nhau.”

Thẩm Thời Trác đã cầm chìa khóa xe lên.

Tôi hỏi:

“Bây giờ mang qua?”

“Hai mươi phút là anh về.”

“Bác sĩ nói tối nay có thể tôi sẽ xuất hiện cơn gò giả.”

“Chỉ mang một chiếc khăn qua thôi, sẽ không mất bao lâu.”

Anh đi tới cửa, lại quay đầu nhìn tôi.

“Em đừng lúc nào cũng lấy chuyện mang thai làm lý do để tất cả mọi người phải xoay quanh em. Sáng mai Chu Nghiên thật sự cần dùng.”

Sau khi cửa đóng lại, tôi ngồi bên mép giường.

Mười phút sau, bụng dưới bắt đầu căng cứng.

Tôi chậm rãi hít thở theo cách bác sĩ từng hướng dẫn, đưa tay lấy cốc nước trên tủ đầu giường nhưng không cầm chắc.

Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống đất.

Mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi.

Tôi không dám cúi xuống, chỉ có thể gọi điện cho Thẩm Thời Trác.

Cuộc đầu tiên không ai nghe.

Cuộc thứ hai, anh tắt máy.

Đến cuộc thứ ba mới bắt máy, bên cạnh còn vang lên tiếng cười của Chu Nghiên.

“Anh Thời Trác, em đã bảo hạt dẻ rang đường của tiệm này ngon mà, anh ăn thử một viên đi.”

Thẩm Thời Trác hỏi tôi:

“Có chuyện gì?”

“Bụng tôi căng cứng.”

“Đừng cử động, anh về ngay.”

Tôi “ừ” một tiếng.

Nhưng Chu Nghiên lại khẽ hít vào một hơi ở đầu dây bên kia.

“Hình như em ăn nhiều quá nên đau bụng rồi, anh Thời Trác, anh mau đưa em về nhà đi.”

Thẩm Thời Trác im lặng hai giây.

“Ôn Ninh, em lên giường nằm trước đi, anh đưa cô ấy về nhà đã.”

Điện thoại bị cúp.

Bốn mươi phút sau, cuối cùng khóa cửa cũng vang lên.

Tôi ngồi giữa đống mảnh thủy tinh vỡ đầy sàn, dưới người loang ra một vũng nước nhỏ.

Bước chân Thẩm Thời Trác đột ngột dừng lại.

“Ôn Ninh, em vỡ ối rồi sao?”

2

“Không phải nước ối, là nước trong cốc.”

Tôi vịn mép giường đứng dậy.

Thẩm Thời Trác bước tới một bước, vừa định đỡ tôi, ánh mắt rơi xuống đống thủy tinh vỡ, lại rụt tay về.

“Em có bị thương không?”

“Không.”

Anh lấy chổi đến, trước tiên dọn sạch mặt đất, sau đó dùng dung dịch khử trùng lau lại hai lần.

Trong suốt quá trình đó, anh không hề hỏi cơn gò của tôi đã dừng chưa.

Đến khi tôi nằm lại lên giường, anh mới ngồi xuống bên cạnh.

“Chu Nghiên sống một mình, bụng lại không thoải mái, anh không thể ném cô ấy giữa đường được.”

“Tôi đâu bảo anh bỏ mặc cô ta.”

Lúc thanh toán, bạn trai chỉ trả phần của anh ta và cô bạn thân.“Phần của em 185 tệ, tự trả đi.”Nói xong, anh không thèm...
31/08/2026

Lúc thanh toán, bạn trai chỉ trả phần của anh ta và cô bạn thân.

“Phần của em 185 tệ, tự trả đi.”

Nói xong, anh không thèm để ý đến tôi nữa.

Quay người đi theo bước chân của cô bạn thân.

Nhân viên thu ngân nhìn tôi một cái, ánh mắt có chút thương cảm.

“Thưa cô, cô muốn thanh toán thế nào ạ?”

Tôi cố nén cảm giác chua xót trong lòng, lấy điện thoại ra trả tiền.

Sau đó nhấc chân đuổi theo.

Nhưng đến trước cửa xe, tôi lại bị Phó Hàn Chi chặn lại.

“Tiền xe 65 tệ, cả đi cả về là 130, cộng thêm tiền ăn vừa rồi, em chuyển luôn cho anh đi.”

Yêu nhau tám năm, anh luôn giữ tiêu chuẩn rằng phụ nữ phải độc lập.

Chưa bao giờ để tôi tiêu thêm của anh dù chỉ một đồng.

Lúc này, tôi nhìn chiếc đồng hồ trị giá mấy trăm nghìn tệ trên cổ tay anh.

Lại nhìn chiếc túi gần một trăm nghìn tệ anh tặng cho cô bạn thân.

Bỗng bật cười đầy châm chọc.

“Không đi nữa, anh đi đi.”

1

Phó Hàn Chi nhíu mày.

“Em chắc chứ? Mưa lớn thế này, nhất thời không bắt được xe đâu.”

Nước mưa lạnh buốt đập lộp bộp lên mặt.

Theo gió đêm luồn vào trong cổ áo.

Bụng dưới từng cơn quặn đau.

Cuối cùng, tôi vẫn chuyển cả tiền xe lẫn tiền ăn cho anh.

Khom người ngồi vào ghế sau.

Một cốc trà sữa đá vẫn còn tỏa hơi lạnh lập tức được đưa tới trước mặt tôi.

Phó Hàn Chi liếc tôi qua gương chiếu hậu.

“Đừng nói anh bạc đãi em, cốc trà sữa này coi như anh mời, không tính tiền.”

Hơi lạnh buốt xuyên qua thành cốc, thấm vào đầu ngón tay.

Tôi theo bản năng rụt tay lại.

“Là đồ lạnh.”

Phó Hàn Chi nhíu chặt mày.

“Có vấn đề gì à?”

“Em đang đến kỳ, không uống đồ lạnh được.”

Anh phớt lờ sắc mặt đột nhiên trắng bệch của tôi.

Ánh mắt dịu xuống, nhìn về phía Phương Ninh đang ngồi ghế phụ.

“Chỉ mua một cốc nóng, anh đưa cho A Ninh rồi. Cô ấy bị dính mưa, không uống lạnh được.”

“Thể chất em từ nhỏ đã tốt, chịu khó một chút đi.”

Những ngón tay đang nắm cốc lạnh của tôi căng cứng đến tê dại.

Khoang xe kín mít, cả người tôi từng đợt phát lạnh.

Phương Ninh quay đầu lại.

Đôi mắt tinh nghịch nhìn tôi ở ghế sau.

“Âm Âm, mưa lớn thế này, hai người ở phía sau nói chuyện gì bí mật thế? Còn sợ tôi nghe thấy à?”

Tôi tựa vào ghế sau.

Lắc đầu, không nói gì.

Lúc mới yêu nhau, mỗi khi tôi đến kỳ.

Phó Hàn Chi sẽ vòng qua hơn nửa thành phố.

Chỉ để mua cho tôi một cốc trà sữa đường đỏ nóng.

Anh còn nhét cốc vào trong ngực áo ủ ấm rồi mới đưa cho tôi.

Khi đó anh nói.

Cô gái của anh không được đụng vào đồ lạnh.

Nhưng bây giờ, vẫn là một ngày mưa như thế.

Cốc trà sữa nóng của anh đã dành cho người khác.

Phó Hàn Chi ghét người khác làm ồn khi anh lái xe.

Bao nhiêu năm nay, tôi đã quen với việc im lặng.

Phương Ninh cũng không để tâm đến sự im lặng của tôi.

Cô ấy líu ríu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Mưa gì mà lớn thế, đôi giày trắng của tôi bẩn hết rồi.”

“Âm Âm, lần sau ra ngoài chúng ta nhất định phải xem kỹ dự báo thời tiết rồi mới đi nhé.”

Tôi lặng lẽ liếc sắc mặt Phó Hàn Chi ở ghế lái.

Khẽ đáp:

“Ừ.”

Nói xong.

Phương Ninh cầm khăn lau mái tóc ướt sũng.

Lau được một nửa.

Cô ấy như chợt nhớ ra điều gì.

Bắt đầu lục lọi khắp ghế phụ.

“Thỏi son tôi để ở đây đâu rồi? Sao không tìm thấy nữa?”

Tôi theo bản năng lấy thỏi son trong túi của mình ra.

Định đưa cho cô ấy.

Tay còn chưa kịp đưa ra.

Tôi đã thấy Phó Hàn Chi không biết lấy từ đâu ra một túi trang điểm tinh xảo, nguyên vẹn.

Anh mở ra, bên trong đủ loại son môi, kem nền, phấn mắt, thứ gì cũng có.

“Ở đây này. Chính em để vào mà, sao quay đi quay lại đã quên rồi?”

Cả người tôi cứng đờ trên ghế sau.

Yêu nhau tám năm.

Anh chưa bao giờ cho phép tôi để bất kỳ đồ dùng cá nhân nào trên xe anh.

Có một lần buổi sáng tôi vội đi làm.

Thỏi son bị bỏ quên trên xe.

Sinh nhật thứ năm sau khi kết hôn, vẫn chẳng có ai nhớ.Lúc nấu cơm, tôi làm thêm một đĩa tôm om dầu.Thấy mỗi người đều đ...
31/08/2026

Sinh nhật thứ năm sau khi kết hôn, vẫn chẳng có ai nhớ.

Lúc nấu cơm, tôi làm thêm một đĩa tôm om dầu.

Thấy mỗi người đều đã gắp một con, tôi vừa định đưa đũa ra thì Cố Tiêu đã ngăn lại:

“Doanh Doanh, em đừng ăn nữa nhé? Em biết mà, Nghiên Nghiên thích ăn tôm nhất.”

Ba mẹ cũng phụ họa:

“Đúng đấy! Con là chị, nhường em gái một chút đi.”

Từ nhỏ đến lớn, câu này tôi đã nghe đến quen tai, cũng chẳng buồn cãi nữa, chỉ bình thản gật đầu:

“Vậy ba con còn lại để cho con là được.”

Cố Tiêu cau mày, bưng cả đĩa tôm đặt trước mặt Mạnh Nghiên, tiện tay gắp cho tôi một miếng cần tây:

“Lúc nấu ăn chắc chắn em đã ăn vụng không ít tôm rồi, bây giờ nên ăn thêm chút rau.”

Tôi sững người, tim đau nhói như bị kim châm.

Đây là món Mạnh Nghiên ghét nhất.

Cũng là món tôi bị dị ứng.

“Hôm nay là sinh nhật em, em muốn ăn vài con tôm do chính tay mình nấu cũng không được sao?”

Bốn người đồng loạt khựng lại.

“Chị, đều tại em. Em trả hết tôm cho chị ngay!”

Mạnh Nghiên vừa nói, nhưng tay lại chẳng hề nhúc nhích.

Ba mẹ lập tức sốt ruột:

“Trả cái gì mà trả?”

Cố Tiêu cũng trách tôi:

“Doanh Doanh, em từng này tuổi rồi, chỉ là sinh nhật thôi, có gì đáng để tổ chức chứ?”

“Nếu em thật sự thích ăn, anh chuyển thêm cho em vài trăm để đi mua!”

Chỉ là sinh nhật thôi?

Nhưng Mạnh Nghiên chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi.

Mỗi năm đến sinh nhật cô ta, Cố Tiêu đều làm rình rang, bao cả nhà hàng, tặng quà, gửi lì xì.

Đột nhiên, tôi cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.

Tôi cười, lắc đầu:

“Không cần đâu.”

“Cố Tiêu, chúng ta ly hôn đi.”

1

Hai đầu mày Cố Tiêu lập tức cau chặt, bàn tay đang bóc tôm cho Mạnh Nghiên cũng khựng lại.

“Doanh Doanh, từ khi nào em nhỏ nhen như vậy? Chỉ mấy con tôm thôi mà cũng đáng để tính toán đến mức này sao?”

Thấy tôi không lên tiếng, anh bất lực đặt thịt tôm vào bát Mạnh Nghiên, cầm đũa lên, gắp cho tôi một miếng cà chua trong đĩa tôm om dầu.

“Lớn từng này rồi còn tranh đồ ăn với em gái?”

“Dù sao cũng ở cùng một đĩa, mùi vị giống nhau, em cứ coi như đã ăn rồi được không? Đừng làm loạn nữa, ngoan.”

Anh kiên nhẫn dỗ dành, như thể tôi là một đ/ ứ/ a tr/ ẻ đang vô cớ gây chuyện.

Tôi nhìn mấy miếng rau lác đác trong bát mình, rồi nhìn sang thịt tôm chất thành một ngọn núi nhỏ trong bát Mạnh Nghiên, lặng lẽ bật cười:

“Cố Tiêu, anh không nghe rõ sao? Em nói, ly hôn.”

Anh siết chặt đôi đũa, vẻ hờ hững ban đầu trên gương mặt cũng cứng lại đôi chút:

“Doanh Doanh…”

Mạnh Nghiên chớp mắt, vành mắt lập tức ngập nước:

“Đều tại em không tốt. Cả bàn nhiều món như vậy, em lại cứ phải ăn đúng món chị muốn ăn… Em không ăn nữa, nhường cho chị!”

Vừa nói, cô ta vừa hít mạnh một cái, rồi “cạch” một tiếng đặt đôi đũa xuống.

Âm thanh giòn tan ấy như gõ thẳng vào tim tất cả mọi người.

Mẹ đau lòng ôm lấy cô ta, bất mãn trách móc tôi:

“Trên bàn có năm món còn chưa đủ cho con ăn sao? Nhất định phải ép em gái con nhịn đói, nhường tôm cho con thì con mới vui à?”

Ba tuy không nói gì, nhưng vẻ mặt cũng đầy không tán thành.

“Nhưng hôm nay là sinh nhật con.”

Tôi nhấn mạnh từng chữ.

Nhìn Cố Tiêu chỉ mải lo lấy đôi đũa mới cho Mạnh Nghiên, tất bật chăm sóc cô ta, hốc mắt tôi không thể kiểm soát mà đỏ lên.

Kết hôn năm năm rồi.

Tôi chưa từng được tổ chức sinh nhật lấy một lần.

Rõ ràng ngày sinh của tôi rất dễ nhớ, mùng 1 tháng 8, nhưng chưa từng có ai nhớ.

Còn sinh nhật âm lịch ngày hai mươi ba tháng sáu của Mạnh Nghiên, anh chưa từng bỏ lỡ.

Đầu năm vừa mua lịch mới, anh đã cố tình khoanh tròn ngày đó lại.

Rõ ràng ngay phía trên vòng tròn ấy chính là sinh nhật tôi.

Nhưng anh cứ như không nhìn thấy.

Mạnh Nghiên ngoan ngoãn ngồi thẳng người, nhưng lại đưa tay ôm ngực, giọng nói yếu ớt:

“Hôm nay là sinh nhật chị, quan trọng nhất vẫn là dỗ chị vui. Em không sao đâu.”

Nói rồi, cô ta đứng dậy, cơ thể lảo đảo một cái.

Cố Tiêu lập tức nắm lấy cổ tay cô ta, dịu dàng đỡ cô ta ngồi xuống, sau đó có phần mất kiên nhẫn rút một tấm thẻ ném cho tôi:

“Doanh Doanh, em biết rõ tim Nghiên Nghiên không tốt, không chịu được kích động, vậy mà cứ phải bám lấy chuyện nhỏ nhặt này không buông sao?”

“Tiền trong thẻ đủ cho em mua tôm ăn cả năm rồi. Đĩa này nhường cho Nghiên Nghiên ăn được chưa?”

Tấm thẻ nảy hai cái trên mặt bàn rồi nhẹ tênh rơi xuống đất.

Nhưng lại giống như một cây búa nặng nề nện thẳng vào tim tôi.

Rõ ràng trước đây, anh không hề nói như vậy.

Trước khi gặp Cố Tiêu, từ nhỏ đến lớn, món ngon trong nhà lúc nào cũng được đặt trước mặt Mạnh Nghiên.

Quần áo đẹp, lúc nào cũng để cô ta chọn trước.

Đến họp phụ huynh cuối kỳ, ba mẹ cũng luôn cùng nhau bước vào lớp của cô ta.

Chỉ vì tôi sinh sớm hơn cô ta một năm, là chị gái, nên chuyện gì cũng phải nhường cô ta.

Cho đến khi yêu nhau, lần đầu tiên Cố Tiêu đến nhà tôi, đi ngang qua phòng thay đồ rộng rãi của em gái rồi dừng trước cửa phòng ngủ chật chội, ẩm thấp của tôi.

Anh chậm rãi siết chặt tay tôi, nói từng chữ một:

“Doanh Doanh, sau này có anh ở đây, em mãi mãi là lựa chọn đầu tiên của anh.”

Đáng tiếc, lời hứa khi còn trẻ quá nhẹ.

Cuối cùng vẫn không thắng nổi năm tháng dài đằng đẵng.

Người năm đó từng nắm tay đứng bên cạnh tôi, rốt cuộc cũng ngồi sang phía đối diện.

Tôi khẽ cười, thậm chí chẳng buồn nhìn tấm thẻ ngân hàng kia, bình thản gật đầu:

“Đều cho cô ấy đi.”

Tôm, người, và cả gia đình này.

Tôi đều không cần nữa.

Tôi đứng dậy, quay về phòng ngủ.

Không một ai ngăn tôi lại.

Chỉ có giọng Cố Tiêu nhàn nhạt vang lên:

“Để Doanh Doanh về phòng bình tĩnh lại cũng tốt. Dù sao lúc nấu ăn ban nãy chắc cô ấy cũng ăn no rồi.”

Bước chân tôi vốn cố ý đi chậm lại bỗng khựng hẳn.

Chút hy vọng cuối cùng âm thầm giấu dưới đáy lòng cũng hoàn toàn tắt ngấm.

Đóng cửa phòng ngủ lại, tôi lặng lẽ thu dọn hành lý.

Ngày dự sinh đột nhiên đến sớm, điện thoại của chồng lại không gọi được.Tôi chỉ có thể ôm bụng, khó nhọc bắt taxi đến bệ...
31/08/2026

Ngày dự sinh đột nhiên đến sớm, điện thoại của chồng lại không gọi được.

Tôi chỉ có thể ôm bụng, khó nhọc bắt taxi đến bệnh viện tư nơi chồng đang làm việc.

Tài xế lau mồ hôi trên trán.

“Bệnh viện này xa quá, hay tôi đưa cô đến bệnh viện gần hơn nhé.”

Cơn đau từng đợt ập tới, tôi cắn răng lắc đầu.

“Người nhà tôi đều là bác sĩ ở bệnh viện này, có họ ở đó tôi mới yên tâm.”

Nhưng tôi đau đớn suốt mười tiếng trong phòng sinh, mãi đến lúc ấy Phương Đình Chu mới khoan thai xuất hiện.

“Tiểu Vãn cũng chuyển dạ rồi, anh phải sang đó mổ chính. Lát nữa sẽ có bác sĩ thực tập tới đỡ đẻ cho em.”

Giang Vãn là con gái nuôi của bố mẹ tôi.

Tôi khó nhọc nắm lấy ngón tay anh.

“Phương Đình Chu, em mới là vợ anh…”

Anh không đổi sắc mặt, rút tay ra.

“Chính vì em là vợ anh nên càng phải biết tránh điều tiếng.”

“Nếu anh ở lại phòng sinh của em, người khác sẽ nói anh lợi dụng chức vụ để đặc biệt chăm sóc người nhà.”

Tôi tủi thân đến cực điểm, cố ngăn anh không cho đi.

Bố mẹ bước vào giữ chặt tôi.

“Thư Ninh, nói thật với con vậy, đứa bé của Tiểu Vãn là con của Đình Chu.”

“Nó vì muốn chăm sóc cảm xúc của con trong thời gian mang thai nên đã nhẫn nhịn rất vất vả rồi.”

“Con hãy tốt bụng một lần thôi, để nó tự tay đỡ đẻ cho con mình đi!”

Tôi ngẩn ngơ nhìn ngọn đèn ph/ ẫ/ u th/ u/ ật trên đầu.

Bên tai vang lên tiếng ù ù.

Cho đến khi đ/ ứ/ a b/ é nhỏ xíu được đặt vào lòng tôi, giọng tôi run rẩy:

“Con yêu, sau này sống cùng mẹ nhé, được không?”

……

Tôi được đẩy ra khỏi phòng sinh.

Không có hoa.

Không có lời an ủi.

Cũng chẳng có một ai.

Chỉ có màn hình điện thoại phát ra ánh sáng yếu ớt.

【Tiểu Ninh, để tránh bệnh viện bị nói là đối xử khác biệt, mẹ và bố con sẽ không qua đâu.】

Mấy y tá đi cùng nhau ngang qua, ríu rít trò chuyện:

“Hôm nay con gái nuôi của Chủ nhiệm Lý sinh con, bà ấy còn đặc biệt dặn cả bệnh viện phải chăm sóc cô ấy thật tốt.”

“Hơn nữa bà ấy còn đặt cho con gái nuôi một bó hoa rất lớn.”

“Không phải mẹ con ruột mà tình cảm còn tốt hơn cả mẹ con ruột.”

Tôi chậm rãi nhắm mắt lại.

Cảm giác này còn đau hơn lúc sinh con vài phần.

Phòng bệnh trong bệnh viện đều đã kín.

Y tá trưởng nhận ra tôi, đặc biệt gọi điện cho Phương Đình Chu.

“Bác sĩ Phương yên tâm, tôi nhất định sẽ sắp xếp cho vợ anh một phòng đơn.”

Giọng Phương Đình Chu truyền tới, nghiêm khắc lại lạnh nhạt.

“Cứ làm theo quy định của bệnh viện, cô ấy đáng được xếp thế nào thì xếp thế ấy.”

“Không có lý gì để một mình cô ấy hưởng sung sướng, còn người khác phải chịu thiệt.”

Tôi cửu tử nhất sinh sinh con cho anh, vậy mà lại bị anh đá sang một bên như rác rưởi.

Tôi cúi đầu cọ nhẹ vào khuôn mặt đỏ hồng của con gái, nước mắt không ngừng rơi.

Trải qua vài phen trắc trở, tôi tạm thời được sắp xếp nằm trên một chiếc giường bệnh ngoài hành lang bệnh viện.

Phương Đình Chu cầm bệnh án, vội vã đi ngang qua tôi.

Con gái đói đến bật khóc, tiếng khóc rất yếu.

Bước chân anh khựng lại một chút, nhưng vẫn không dừng.

Mấy sinh viên y khoa đi phía sau vui vẻ trò chuyện.

“Thầy chắc chắn đang vội đi thăm cô giáo rồi.”

“Cô giáo ở phòng VIP, nghe nói là thầy đặc biệt đi xin viện trưởng đấy.”

Rõ ràng tôi đang co ro trong hành lang chật chội, ồn ào.

Vậy “cô giáo” trong miệng họ là ai?

Là Giang Vãn sao?

Vì cô ta, Phương Đình Chu vốn thanh cao kiêu ngạo lại có thể hạ mình đi cầu xin người khác.

Vết khâu dưới bụng rỉ ra tơ m/ á/ 0, cơn đau sắc nhọn lại dâng lên.

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Con gái đã khóc đến đỏ bừng mặt.

Nhưng lúc này tôi lại chưa có sữa cho con bú.

Tôi chỉ có thể nhờ y tá giúp mua một suất ăn dinh dưỡng để kích sữa.

Tôi chờ mãi, chờ mãi.

Cuối cùng chỉ đợi được y tá mang tới mấy miếng bánh mì khô cứng.

Cô ấy hơi ngượng ngùng giải thích:

“Bác sĩ Phương nói thai phụ trong bệnh viện đều ăn theo tiêu chuẩn này, bảo cô đừng làm đặc biệt.”

Tôi im lặng nhận lấy.

Vài phút sau, tôi lướt thấy bài đăng trên trang cá nhân của Giang Vãn.

【Thực đơn bổ dưỡng do chồng nghiêm khắc lên riêng, bắt buộc phải ăn hết. Thật sự sắp béo vì hạnh phúc rồi~】

Bữa ăn do chuyên gia dinh dưỡng cao cấp nấu, có cá có tôm.

Con trai cô ta đang ngủ ngon lành trong chiếc nôi trẻ em đắt tiền, sắc mặt hồng hào.

Còn con gái tôi nằm trong chiếc tã quấn cũ đã ố vàng, khuôn mặt nhỏ nhắn tím tái.

Hóa ra người họ cần tránh điều tiếng chỉ có mình tôi.

Bọn họ làm tôi chịu ấm ức thì thôi.

Bây giờ đến cả con tôi cũng phải chịu chung số phận ấy.

Cái nhà này, tôi không muốn ở lại nữa.

Con gái không ngừng mút nắm tay nhỏ của mình, rõ ràng đã đói đến cực điểm.

Tôi chỉ có thể cố sức cắn từng miếng bánh mì cứng ngắc, uống nước rồi liều mạng nuốt xuống.

Vì ăn quá vội, lớp thịt mềm trong cổ họng bị cào rách.

Đau đến mức hốc mắt tôi cay xè.

Tôi và Tạ Hoài Chinh chiến tranh lạnh suốt một năm, sau khi về nước, anh chủ động xuống nước làm hòa.Khi anh nắm tay tôi...
31/08/2026

Tôi và Tạ Hoài Chinh chiến tranh lạnh suốt một năm, sau khi về nước, anh chủ động xuống nước làm hòa.

Khi anh nắm tay tôi trước mặt cấp dưới, tôi theo bản năng né đi.

Anh muốn ôm eo tôi, tôi lại lập tức đẩy anh ra.

Bạn tôi hỏi vì sao tôi không muốn bắt đầu lại.

Tôi không nhịn được mà than thở.

“Bây giờ tôi với anh ấy chẳng khác gì người xa lạ.”

“Ở cạnh anh ấy hoàn toàn không có gì để nói, ngượng đến mức tôi có thể dùng chân moi ra hẳn một căn ba phòng ngủ một phòng khách.”

Sắc mặt bạn tôi đột nhiên thay đổi, ánh mắt nhanh chóng liếc về phía xa.

Tôi quay người lại, chỉ thấy người đàn ông cứng đờ tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

Tôi càng ngượng hơn.

Hay rồi, lần này có thể moi ra luôn cả lâu đài phép thuật.

1.
2.
Tôi và Tạ Hoài Chinh giằng co suốt một năm.

Trong một năm ấy, anh ở nước ngoài cùng bố mẹ bạn gái cũ chữa bệnh.

Thậm chí còn tận tâm tận lực thay bạn gái cũ làm tròn chữ hiếu.

Sau khi trở về Kinh Thị, anh chủ động xuống nước làm hòa với tôi.

Trước khi rời đi, anh chẳng nói gì cả.

Nhưng đã một năm trôi qua, mọi oán trách của tôi đối với anh cũng không còn nữa.

Khi đó chúng tôi cãi nhau rất căng, tôi vừa s/ ả/ y th/ a/ i, tâm trạng không tốt nên nói năng không suy nghĩ.

“Tạ Hoài Chinh, bố mẹ cô ta bị bệnh là đáng đời.”

“Cô ta chen chân vào gia đình người khác, đây là báo ứng của cô ta.”

Vẻ lạnh nhạt ôn hòa thường ngày trên gương mặt Tạ Hoài Chinh hoàn toàn biến mất, đôi mắt hơi nheo lại, ánh nhìn dành cho tôi mang theo sự lạnh lẽo.

Giọng anh lạnh nhạt, trầm thấp.

“Cố Gia Tuế.”

“Sao em có thể nói ra những lời độc ác như vậy?”

Đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, ngày hôm sau Tạ Hoài Chinh đưa bố mẹ Tô Ngữ ra nước ngoài chữa bệnh.

Sau khi Tạ Hoài Chinh về nước, anh trở thành một người chồng tốt đúng nghĩa, chu đáo đến từng chuyện nhỏ.

Bạn tôi hỏi:

“Gia Tuế, Tạ tổng về được một tháng rồi, cậu định cứ lạnh nhạt với anh ấy như vậy à?”

“Anh ấy vừa đẹp trai vừa có tiền, có không ít người đang nhòm ngó đấy.”

Tạ Hoài Chinh là thiên chi kiêu tử, gia thế hiển hách.

Người muốn theo đuổi anh thật sự có thể xếp hàng dài đến tận Pháp.

Anh rời đi một năm, trong một năm này đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Tháng đầu tiên, tôi vẫn từng mong chờ anh gọi điện hoặc nhắn tin cho tôi.

Nhưng anh không hề làm vậy.

Sau đó tôi cũng từng tự kiểm điểm, những lời mình nói khi ấy quả thật quá đáng.

Tôi giật khóe môi, không nhịn được mà than thở.

“Nhưng ở cạnh anh ấy, tôi thật sự rất ngượng.”

“Bọn tôi hoàn toàn không có gì để nói với nhau.”

“Ngượng đến mức tôi có thể dùng chân moi ra hẳn một căn ba phòng ngủ một phòng khách.”

Ánh mắt bạn tôi vượt qua vai tôi nhìn về phía sau, sắc mặt cô ấy thay đổi, không ngừng nháy mắt ra hiệu với tôi.

Tôi hỏi:

“Sao thế?”

“Mắt cậu khó chịu à?”

Cô ấy lại chớp chớp mắt.

Tôi quay người, nhìn thấy Tạ Hoài Chinh cao lớn đứng đó, cả người cứng đờ tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

Tôi ngượng ngùng giật giật khóe môi.

Ánh mắt anh dừng trên người tôi, cảm xúc nơi đáy mắt cuộn trào.

Tạ Hoài Chinh đi về phía tôi, sau đó không cho tôi phản kháng, trực tiếp siết lấy tay tôi.

Tôi muốn tránh, nhưng không tránh được.

Sức anh quá lớn.

Xuống khỏi thang máy, anh trực tiếp nhét tôi vào ghế phụ.

Tôi dùng khóe mắt liếc anh, sắc mặt anh âm trầm.

Một năm trước, chúng tôi kết hôn bí mật.

Truyền thông không biết tình trạng hôn nhân của Tạ Hoài Chinh.

Nhưng chuyện tình cảm giữa anh và Tô Ngữ thì truyền thông lại biết.

Khi xe khởi động, hệ thống giải trí trên xe cũng bật lên, ngẫu nhiên phát đúng kênh tin tức giải trí.

“Gần đây có cư dân mạng tiết lộ, tổng giám đốc Công nghệ Nặc Hoa, Tạ Hoài Chinh, không lâu trước từng xuất hiện dưới chân núi Phú Sĩ ở Nhật Bản cùng bạn gái cũ, bên cạnh còn có một đôi vợ chồng trung niên. Tạ Hoài Chinh được cho là đang cùng bố mẹ vợ tương lai du lịch tại Nhật Bản.”

“Trong một khoảng thời gian năm ngoái, Tạ Hoài Chinh không ở trong nước mà ở nước ngoài cùng bố mẹ bạn gái cũ, cả hai bị nghi đã nối lại tình xưa.”

Tạ Hoài Chinh lập tức tắt hệ thống giải trí trên xe.

Tôi không chất vấn anh như một năm trước nữa.

Không cần thiết.

Address

52 Quận 1
Ho Chi Minh City
700000

Telephone

+12243255259

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when NHẤT SINH NHẤT THẾ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share