10/12/2019
Một quan điểm về bóng đá Việt Nam, về người hâm mộ Việt đáng để đọc và suy ngẫm.
Hãy yêu bằng con tim nóng và phát ngôn bằng cái đầu lạnh.
P/s: Chúc cho những chiến binh Rồng Vàng U22 Việt Nam sẽ có một trận đấu hay và mang về tấm huy chương vàng đầu tiên cho bóng đá nam Việt Nam tại SEA games.
- Ơ mày ơi, sau trận này thì khi nào gặp tới Nhật Bản, Hàn Quốc ?
- Ơ sao lại thua Thái Lan 2 quả thế này ? Mình mà thua Thái Lan được à ?
- Ơ...
- Ơ nữa tao lại phang cái dép vào mồm mày bây giờ 😑 - tôi đáp.
Đó chỉ là đoạn hội thoại ngắn giữa tôi và cô bạn học, nhưng cũng đủ nói lên nhiều điều. NHM bóng đá ở Việt Nam tăng vọt, phải, số lượng chỉ thực sự tăng vọt sau VCK U23 Châu Á 2018. Nhưng còn trước đó, hiểu biết về bóng đá của họ là một khoảng trắng. Họ chỉ biết rằng Việt Nam đã về nhì Châu Á rồi thì không có lí gì chật vật ở Sea Games, lại thêm cổ súy của các anh báo đài truyền thông, lại càng nghĩ rằng hai lượt trận đá với Thái Lan ở vòng loại World Cup vừa qua, Việt Nam chúng ta trên cơ hoàn toàn đối thủ. Rồi lại mặc nhiên cho rằng Bùi Tiến Dũng là thủ thành đẳng cấp Châu Á, rằng HLV Park Hang-Seo là thần thánh chỉ cần giơ đũa thần phù phép là tạo nên chiến thắng.
Tệ hơn nữa, thời buổi mạng xã hội, bình luận trên facebook của một người hiểu biết hay một chuyên gia thì cũng chỉ ngang giá trị với một nick clone ảo. Tất cả có thể giấu nhẹm bản thân sau màn hình và thoải mái b**g đủ mọi lời lẽ chỉ để thỏa mãn ý thích cá nhân, mặc kệ người đọc được sẽ cảm thấy thế nào, hay một hành động tát nước theo mưa của mình có thể gây tổn thương người khác ra sao.
Trận đấu với Indonesia ngày mai, chắc chắn không hề dễ dàng chút nào. Chúng ta đã thắng họ ở vòng bảng, nhưng nên nhớ đó là 3 điểm được định đoạt chỉ sau khoảnh khắc xuất thần của Hoàng Đức. Chúng ta cũng chỉ vượt qua vòng bảng sau màn lội ngược dòng với Thái Lan, trước đó cũng là trận thắng vô cùng vất vả trước Singapore, chứ không hề xuôi chèo mát mái như nhiều người lầm tưởng.
Nói tôi lo lắng thái quá cũng được, nhưng quá nhiều lần gục ngã của bóng đá Việt Nam ngay trước ngưỡng cửa thiên đường trước đây, khiến bản thân thực không thể không có chút bất an. Thất bại của lứa Văn Quyến ở chung kết Sea Games 22 ngay trên sân nhà, thất bại ám ảnh trên đất Viên Chăn trước người Mã ở chung kết năm 2009, trận thua khó tin ở bán kết năm 2015 của những Công Phượng, Hải Quế trên SVĐ quốc gia Singapore trước Myanmar bị đánh giá yếu hơn nhiều,... đó là còn chưa kể đến những giải đấu khác như AFF Cup, hay tiền thân là Tiger Cup trước đây.
Những cú ngã đau đớn càng thấm thía hơn, khi sau đó cầu thủ của các lứa thế hệ kể trên đều không thể gượng dậy nổi. Đó là những cái tên bán độ ở Balcolod 2 năm sau Sea Games 22. Trận thua trước Malay 10 năm trước thì đánh dấu cho một giai đoạn khủng hoảng trầm trọng của bóng đá Việt Nam, chỉ còn duy nhất Thành Lương và Trọng Hoàng của lứa cầu thủ ấy phát triển và cống hiến nhiều năm sau, còn lại gần như đều bị cú sốc ở Viên Chăn làm chìm nghỉm, đặc biệt là trường hợp của Tấn Trường. Sau kỳ Sea Games 2015 thất bại, cũng chẳng còn thấy lại Mạc Hồng Quân, Võ Huy Toàn, Hồ Ngọc Thắng, Nguyễn Hữu Dũng nữa...
Ngược dòng về 10 năm trước, Đội Tuyển U23 Việt Nam khi đó cũng được đánh giá là thế hệ vàng, là ứng viên số 1 của giải đấu. Thắng lợi đậm đà 4-1 trước Singapore ở trận bán kết càng tô điểm thêm sự hào nhoáng cho tập thể dưới sự dẫn dắt của “Phù thủy” Calisto. Nhưng có ai ngờ, đó chỉ là vẻ yên bình trước cơn bão. Những gì xảy ra ở trận chung kết, khiến tất cả NHM dù bi quan nhất cũng chẳng vẽ được ra kịch bản thất vọng nhường ấy. Năm nay, chúng ta cũng là ĐKVĐ AFF Cup, cũng được dẫn dắt bởi một HLV tài ba, cũng sở hữu lứa cầu thủ xuất sắc, và cũng thắng nhẹ nhàng 4 bàn ở trận bán kết,...
Nói vậy để thấy, trận chung kết ngày mai, tưởng dễ mà không dễ chút nào, các cầu thủ phải gánh muôn phần áp lực trong đó, áp lực buộc phải thắng, áp lực giành về tấm HCV đầu tiên trong lịch sử, áp lực của một trận đấu sẽ định đoạt cả tương lai của chính họ nữa,... Rủi, nếu kết quả có không như ý, làm ơn đừng vùi dập những tài năng trẻ ấy. Qúa khứ đã chứng kiến quá nhiều tấm gương như thế rồi.
Tôi không đánh đồng ai với cô bạn học khờ khạo ở đầu bài viết, chỉ biết rằng, dù là những người mới hâm mộ bóng đá Việt 2 năm trở lại đây, hay những người đã dõi theo các đội tuyển xuyên suốt cả một chặng đường dài cả chục năm, vài chục năm, cũng đừng lấy quyền năng trên mạng xã hội của mình để làm nơi trút giận, trách cứ bất kỳ ai.
Thua giải này, chúng ta lại xem giải khác. Nhưng cầu thủ, họ chỉ có 90’ để quyết định cả cuộc đời...
#Руни