Truyện siêu hay không đọc là phí

Truyện siêu hay không đọc là phí Xin cả nhà iu dành chút thời gian đánh giá 5 sao cho sốp với nhaaa 🥰🥰

Đúng vào quãng thời gian túng quẫn nhất, tôi lại phát hiện mình mang thai.Hai nghìn tệ làm thủ thuật p/h/á t/h/a/i là kh...
28/07/2026

Đúng vào quãng thời gian túng quẫn nhất, tôi lại phát hiện mình mang thai.

Hai nghìn tệ làm thủ thuật p/h/á t/h/a/i là khoản tiền Giang Diệc vay từ một ứng dụng tín dụng trên mạng.

Suốt ba ngày nằm nhà hồi phục, thứ bổ dưỡng nhất tôi được ăn chỉ là một chiếc đùi gà đông lạnh giá năm tệ mua ngoài chợ.

Tôi xót Giang Diệc ban ngày phải khuân vác thuê, tối đến lại khoác áo shipper chạy xe đến tận khuya.

Không muốn một mình anh gồng gánh mọi chi phí, tôi chỉ nghỉ đúng ba hôm rồi nhờ bạn giới thiệu vào làm phục vụ thời vụ tại quán karaoke cô ấy đang làm.

“Công việc này nhiều người tranh lắm đấy. Tiền công trả theo ngày, khách hào phóng còn được nhận thêm tiền tip. Thấy cậu thật sự bí quá nên tớ mới để phần cho cậu.”

Cô ấy sợ tôi lo lắng, lại vội giải thích:

“Cậu cứ yên tâm. Chỉ cần bưng đồ uống, rót trà, dọn bàn thôi. Công việc đàng hoàng, không có chuyện linh tinh đâu.”

Vậy mà ngay tối đầu tiên đi làm, tôi đã gặp Giang Diệc.

Anh ngồi ở vị trí nổi bật nhất trong căn phòng VIP sang trọng, xung quanh là một đám người đang cười nói, tâng bốc. Anh giống như tâm điểm của tất cả, còn những người kia chỉ là những vệ tinh xoay quanh mình.

Một chai vang đỏ giá mười tám vạn tệ, anh không chớp mắt gọi liền bảy tám chai.

Có cô tiếp rượu làm nũng khen chiếc đồng hồ của anh đẹp, Giang Diệc tháo nó khỏi cổ tay, tiện tay ném sang cho cô ta như thể chỉ đang cho đi một món đồ chơi.

Nghe nói chiếc đồng hồ ấy trị giá một triệu sáu trăm nghìn tệ.

Cuộc vui kéo dài đến gần sáng.

Giang Diệc đứng dậy, rút khăn giấy lau những dấu son môi dính trên má. Sau đó anh cầm chiếc mũ bảo hiểm màu vàng đặt cạnh ghế lên, nói mình phải trở về.

Một người lập tức bật cười trêu chọc:

“Anh Diệc, anh vẫn chưa chán trò đóng giả shipper, yêu đương với cô công nhân nghèo kia à?”

Người khác cũng chen vào:

“Dạo này ông cụ nhà anh thúc cưới đến phát điên rồi còn gì? Chơi đủ thì chia tay sớm đi. Nhỡ cô ta biết được thân phận thật của anh, thấy nhà anh có tiền rồi bám lấy không buông thì phiền lắm.”

Giang Diệc cong môi, nở một nụ cười đầy khinh miệt.

“Cô ấy không đủ khả năng phát hiện đâu.”

Tôi nép mình trong khoảng tối sát góc tường, cúi đầu thật thấp như một nhân viên phục vụ ngoan ngoãn.

Hai nghìn tệ là tiền để tôi bỏ đi đứa con.

Một trăm tệ là toàn bộ số tiền anh dùng mua thức ăn cho tôi trong ba ngày hồi phục.

Tổng cộng hai nghìn một trăm tệ.

Chưa bằng giá của đĩa trái cây đang đặt trên chiếc bàn trước mặt họ.

Thì ra tôi lại rẻ rúng đến thế.

——

1.

Giang Diệc trở về căn phòng trọ trước tôi.

Lúc điện thoại của anh gọi đến, tôi vừa thay bộ đồng phục phục vụ ra, nhận tiền công của ca làm tối nay.

Tám trăm tệ.

Trước đây tôi đứng trong nhà xưởng suốt một tháng, tăng ca đến mức chân tay tê dại, cuối cùng cũng chỉ nhận được bốn nghìn tệ.

Bạn tôi vừa kiểm lại tiền vừa hỏi:

“Sau này bên này thiếu người, cậu có muốn tiếp tục đến làm không?”

Tôi im lặng suy nghĩ vài giây, sau đó vẫn lắc đầu.

Bà ngoại từng nói với tôi, con người muốn sống lâu dài thì phải bước từng bước thật chắc chắn.

Tám trăm tệ này kiếm được quá nhanh.

Nhanh đến mức khiến lòng tôi bất an.

“Thôi được.” Bạn tôi không ép, chỉ nhún vai rồi dặn dò: “Đi đường cẩn thận. Về đến nơi nhớ nhắn tin báo cho tớ.”

Tôi đáp một tiếng, khoác túi lên vai rồi rời khỏi quán.

Xe buýt chạy vào giờ rạng sáng rất thưa chuyến.

Tôi đứng ngoài trạm rất lâu. Cả tối phải chạy tới chạy lui, lại bị gió lạnh tạt vào người, đầu bắt đầu đau âm ỉ, bụng dưới cũng nhói lên từng cơn.

Trên màn hình hiện tám cuộc gọi nhỡ của Giang Diệc.

Đến khi cuộc gọi thứ chín reo lên, tôi mới nhấn nút nghe.

“Em đang ở đâu?”

Giọng anh dồn dập, gần như lập tức chất vấn:

“Tại sao không nghe điện thoại? Ra ngoài cũng không nói với anh một tiếng. Em có biết anh lo đến mức nào không?”

Tôi không trả lời.

Có lẽ nhận ra mình đang quá kích động, Giang Diệc im lặng một lúc. Tôi nghe thấy anh hít sâu mấy lần, sau đó mới hạ giọng xuống.

“Bây giờ em đang ở đâu? Nói cho anh biết, anh qua đón em về, được không?”

Đúng lúc ấy, chiếc xe buýt cuối cùng cũng tiến vào trạm.

Tôi bước lên, quẹt thẻ rồi tìm một chỗ ngồi sát cửa sổ.

“Không cần đâu. Em đang trên đường về rồi.”

Nói xong, tôi không đợi anh trả lời đã cúp máy.

Chiếc xe lặng lẽ chạy qua những con phố vắng người.

Khi xe dừng lại ở trạm gần khu trọ, tôi bước xuống, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Giang Diệc đứng dưới ánh đèn đường chờ mình.

Trên người anh vẫn là bộ đồng phục giao hàng đã lấm bẩn.

Vầng sáng màu vàng phủ lên sống mũi cao và hàng lông mày sắc nét của anh, khiến gương mặt ấy càng trở nên nổi bật.

Nói thật, anh chưa từng giống một người giao hàng.

Ngay cả khi mặc bộ quần áo rộng thùng thình, đội chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ, anh vẫn giống một người mẫu đang quay quảng cáo cho hãng giao đồ ăn hơn.

Trước đây, tôi luôn nghĩ đó là vì mình yêu anh quá nhiều nên nhìn anh thế nào cũng thấy đẹp.

Anh mặc áo thun rẻ tiền, tôi thấy đẹp.

Anh đi đôi dép lê đã mòn đế, tôi cũng thấy đẹp.

Ngay cả khi tóc bị chiếc mũ bảo hiểm ép bẹp xuống, trông chẳng khác nào một cái bánh bị cán dở, tôi vẫn cảm thấy đáng yêu.

Tóc dài đẹp.

Cắt đầu đinh cũng đẹp.

Trong mắt tôi, trên người anh không có điểm nào là không khiến tôi rung động.

Vừa trông thấy tôi, Giang Diệc không hỏi thêm gì nữa.

Anh tiến tới lấy chiếc túi vải trên vai tôi, đưa tay chạm lên gò má lạnh buốt, sau đó kéo hai bàn tay tôi vào lòng bàn tay mình, chậm rãi sưởi ấm.

“Đói rồi đúng không?”

Anh dịu dàng nói:

“Anh mua cơm chiên cho em rồi. Hôm nay còn gọi thêm một quả trứng ốp la nữa.”

Trong những ngày thiếu thốn nhất, một quả trứng cũng là món ăn xa xỉ.

Nhưng quả trứng ấy luôn thuộc về tôi.

Giang Diệc nhớ tôi thích ăn phần viền được chiên thật giòn, mỗi lần mua đều không quên dặn chủ quán.

Còn anh chưa bao giờ ăn dù chỉ một miếng.

Tất cả đều nhường cho tôi.

Tôi từng coi những điều nhỏ nhặt ấy như báu vật.

Tôi cũng từng tin rằng chỉ cần Giang Diệc còn nắm tay mình, dù cuộc sống nghèo khó, dù tương lai mịt mờ đến đâu, tôi cũng có thể kiên trì bước tiếp.

Tôi đã đặt toàn bộ tình cảm chân thành nhất của mình vào tay anh.

Nhưng đến hôm nay tôi mới biết, trong mắt Giang Diệc, từ đầu đến cuối, tôi chẳng có bao nhiêu giá trị.

Không chỉ tôi.

Cả tình yêu tôi dành cho anh.

Cả đứa con chưa kịp chào đời của chúng tôi.

Tất cả cộng lại...

Cũng không bằng một đĩa trái cây trong căn phòng VIP ấy.

2.

Vừa về tới nhà, Giang Diệc lập tức đem hộp cơm chiên đã được giữ ấm đặt trước mặt tôi.

Tôi cúi đầu ăn từng thìa.

Cơm vẫn còn nóng, quả trứng cũng được chiên giòn đúng như sở thích của tôi, nhưng trong miệng lại nhạt nhẽo như đang nhai một nắm cát.

Giang Diệc ngồi sát bên cạnh, nhìn sắc mặt tôi rồi cẩn thận lên tiếng:

“Ngôn Ngôn, anh biết mấy ngày nay em rất buồn.”

Anh nắm lấy tay tôi, giọng nói đầy đau lòng:

“Nhưng với tình hình của chúng ta hiện tại, thật sự không có cách nào giữ đứa bé lại.”

“Anh có thể làm việc cực khổ hơn một chút, có thể ăn uống tiết kiệm, có thể chịu bất cứ khổ sở nào.”

“Nhưng anh không nỡ nhìn em và con sống thiếu thốn cùng anh.”

Thấy tôi vẫn không phản ứng, anh càng dịu giọng hơn:

“Đừng buồn nữa, được không?”

“Chúng ta vẫn còn trẻ. Sau này nhất định sẽ có con.”

“Đợi đến khi anh kiếm được nhiều tiền, có được một sự nghiệp ổn định, anh nhất định sẽ bù đắp cho em. Anh sẽ cho em và con của chúng ta một cuộc sống tốt nhất.”

Chiếc thìa trong tay tôi bỗng dừng lại.

Ngay giây tiếp theo, nước mắt không thể kiểm soát nổi mà trào ra.

Giang Diệc lập tức hoảng hốt.

Anh vội vàng đưa tay lau nước mắt cho tôi, sau đó kéo tôi vào lòng, ôm chặt đến mức như sợ chỉ cần buông lỏng một chút, tôi sẽ lập tức biến mất.

“Ngôn Ngôn, đừng khóc.”

Anh áp cằm lên tóc tôi, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào.

“Tất cả đều tại anh.”

“Là anh không có bản lĩnh, để em phải chịu thiệt thòi.”

“Anh xin lỗi.”

“Thật sự xin lỗi em.”

Giọng nói ấy nghe đau đớn biết bao.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mềm lòng từ lâu.

Tôi sẽ ôm lấy anh, nói rằng mình không trách anh, sau đó lại tiếp tục cùng anh chịu đựng những tháng ngày cơ cực.

Nhưng giờ đây, trong đầu tôi chỉ có cảnh tượng vừa nhìn thấy trong căn phòng VIP.

Giang Diệc ngồi giữa những người phụ nữ ăn mặc gợi cảm, mặc cho họ dựa vào vai, khoác tay, chạm chân vào người mình.

Tôi nhớ dáng vẻ anh hào phóng gọi từng chai rượu vang trị giá mười tám vạn tệ.

Nhớ chiếc đồng hồ một triệu sáu trăm nghìn tệ bị anh tiện tay tặng cho một cô tiếp rượu.

Và càng nhớ rõ nụ cười lạnh nhạt, khinh thường của anh khi nói:

“Cô ấy không đủ khả năng phát hiện đâu.”

“Giang Diệc...”

Tôi nắm chặt vạt áo anh.

Có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng cổ họng giống như bị một bàn tay vô hình siết chặt.

Tôi muốn hỏi anh có chuyện gì đang giấu tôi hay không.

Muốn hỏi tại sao anh lại biến tôi thành một kẻ ngốc.

Anh giả nghèo, giả làm shipper, nhìn tôi vì vài nghìn tệ mà ngày đêm vất vả, có phải vì cảm thấy rất thú vị không?

Hay anh luôn cho rằng tôi là một người phụ nữ tham tiền?

Anh sợ tôi biết gia đình anh giàu có, sẽ nhắm vào tài sản của anh, nên mới dựng nên màn kịch này để thử lòng tôi?

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thể hỏi thành lời.

Từng đoạn ký ức suốt mấy năm qua liên tục hiện lên trong đầu.

Chúng tôi từng chen chúc trong căn phòng trọ nóng bức.

Từng chia nhau một hộp cơm.

Từng ôm nhau sưởi ấm vào mùa đông vì không có tiền bật máy sưởi.

Từng hứa rằng dù có chuyện gì xảy ra, hai người cũng sẽ không bao giờ rời bỏ nhau.

Những dịu dàng ấy.

Những quấn quýt ấy.

Những lời thề tưởng như chân thành ấy...

Chẳng lẽ từ đầu đến cuối đều chỉ là một màn kịch sao?

Tôi khóc đến kiệt sức, cuối cùng không còn sức phản kháng, chỉ ngoan ngoãn dựa vào ngực anh.

Một lúc lâu sau, tôi mới khẽ hỏi:

“Giang Diệc, anh có yêu em không?”

Anh gần như không cần suy nghĩ, lập tức xoa đầu tôi.

“Cô gái ngốc này.”

“Anh không yêu em thì còn có thể yêu ai?”

Trước đây, tôi từng hỏi anh câu ấy rất nhiều lần.

Không phải vì nghi ngờ tình cảm của anh.

Tôi chỉ thích nghe chính miệng anh nói rằng anh yêu tôi.

Nhưng lần này, tôi không dám ngẩng lên nhìn vào đôi mắt ấy.

Bởi vì trong lòng tôi đã có câu trả lời.

Không.

Anh không yêu tôi.

Giang Diệc, có lẽ từ trước đến nay anh chưa từng yêu tôi.

TMALL Sale Cuối Tháng 25/6Nếu bạn đang tìm một mùi hương dễ dùng cho mùa hè, vừa thanh mát, nhẹ nhàng nhưng vẫn có điểm ...
27/06/2026

TMALL Sale Cuối Tháng 25/6

Nếu bạn đang tìm một mùi hương dễ dùng cho mùa hè, vừa thanh mát, nhẹ nhàng nhưng vẫn có điểm nhấn riêng, các dòng nước hoa Black Paw dưới đây là lựa chọn rất đáng tham khảo.

Không cần quá nồng hay quá cầu kỳ, một mùi hương phù hợp có thể giúp bạn cảm thấy tự tin hơn khi đi học, đi làm, đi chơi hoặc gặp gỡ bạn bè. Đặc biệt với thời tiết nóng, những nhóm hương trà, bạc hà, hoa trà sẽ tạo cảm giác sạch sẽ, dễ chịu và không gây bí mùi.

Black Paw | Nước Hoa Eau de Toilette Hương Bạc Hà Xanh Mát Dùng Mùa Hè
✔ Hương bạc hà xanh mát, phù hợp thời tiết nóng
✔ Cảm giác sạch sẽ, tươi mới, dễ dùng hằng ngày
✔ Thiết kế gọn gàng, tiện mang theo
✔ Phù hợp cho những ai thích mùi nhẹ, mát, không quá nồng

Xem sản phẩm:
👉 https://s.lazada.vn/s.n3giR?t=p-i0-s0&sub_id6=TMALL

Black Paw | Nước hoa EDP hương trà "Bất Tri Xuân" truyền thống thanh ngọt pha chút đắng lưu hương lâu Unisex

Đây là lựa chọn phù hợp cho những ai thích mùi hương trà thanh tao, có chút ngọt nhẹ nhưng vẫn giữ được nét trầm và tinh tế. Hương thơm không quá gắt, dùng được cho cả nam và nữ, phù hợp khi đi làm, đi chơi hoặc sử dụng hằng ngày.

Xem sản phẩm:
👉 https://s.lazada.vn/s.n3gR2?t=p-i0-s0&sub_id6=TMALL

Black Paw | Nước hoa EDP hoa trà "Lư Sơn Vân Vụ" nhẹ nhàng và tươi mát lưu hương dài lâu Unisex

Mùi hương hoa trà nhẹ nhàng, trong trẻo, mang cảm giác tươi mát và sạch sẽ. Phù hợp với những ai thích phong cách thanh lịch, dịu nhẹ nhưng vẫn muốn có một dấu ấn hương thơm riêng khi xuất hiện.

Xem sản phẩm:
👉 https://s.lazada.vn/s.n3g9I?t=p-i0-s0&sub_id6=TMALL

Ngoài các sản phẩm trên, chương trình TMALL Sale Cuối Tháng còn có thêm nhiều ưu đãi và voucher được cập nhật liên tục.

Xem thêm:
👉 https://s.lazada.vn/s.n3g7T?sub_id6=TMALL

Số lượng ưu đãi có giới hạn và giá có thể thay đổi theo từng thời điểm. Nếu đang muốn tìm một mùi hương mới cho mùa hè, bạn có thể tranh thủ tham khảo sớm để chọn được sản phẩm phù hợp với mức giá tốt nhất.

Ngày tôi gả cho Lâm Chính, tất cả mọi người đều nói tôi điên rồi, bởi thứ chờ tôi trong căn nhà hào nhoáng ấy không phải...
26/06/2026

Ngày tôi gả cho Lâm Chính, tất cả mọi người đều nói tôi điên rồi, bởi thứ chờ tôi trong căn nhà hào nhoáng ấy không phải hạnh phúc, mà là một đứa con riêng mười tuổi đã từng bức lui hai người phụ nữ trước đó.

Người chồng tôi vừa cưới là lãnh đạo cấp cao trong hệ thống, có nhà, có xe, điều kiện không chê vào đâu được.

Chỉ có điều, anh còn dắt theo một đứa con trai mười tuổi.

Người khác nghe đến cảnh làm mẹ kế thì tránh còn không kịp, riêng tôi lại chẳng chút do dự, lập tức cùng anh đi đăng ký kết hôn.

Ngày đầu tiên bước chân vào nhà, đứa trẻ kéo vali chặn ngay cửa.

Nó nói: “Bà mà dám bước vào, tôi sẽ đi.”

“Từ nay về sau, tôi không bao giờ quay lại cái nhà này nữa.”

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống, còn giúp nó đẩy vali ra ngoài cửa.

“Con trai, cuối cùng con cũng muốn tự lập rồi.”

“Thẻ ngân hàng với điện thoại, cô tạm giữ giúp con nhé, kẻo con lại cầu cứu người khác.”

“Cầm lấy năm mươi tệ này, đừng vừa ra đến đầu đường đã quay đầu về.”

Nó lập tức quay phắt lại, bám chặt khung cửa, vừa khóc vừa nói không đi nữa.

01

Tay Lâm Tiểu Xuyên bấu chặt lấy khung cửa, móng tay cào lên đó từng vệt trắng.

Nó quay đầu trừng mắt nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.

Lâm Chính đứng bên cạnh, sắc mặt xanh mét, giơ tay chỉ thẳng vào mũi Lâm Tiểu Xuyên.

“Hôm nay con mà dám bước ra khỏi cái cửa này, sau này đừng nhận ta là bố nữa!”

Lâm Tiểu Xuyên cứng cổ, kéo vali định xông ra ngoài.

Tôi giữ cánh tay Lâm Chính lại, nước mắt cứ thế chảy xuống.

Tôi nghẹn ngào đi đến trước mặt Lâm Tiểu Xuyên, nắm lấy cần kéo của chiếc vali.

“Tiểu Xuyên, cô biết trong lòng con tủi thân.”

“Con lớn rồi, có suy nghĩ của riêng mình, cô ủng hộ con.”

Vừa nói, tôi vừa dùng sức đẩy vali ra ngoài cửa.

Lâm Tiểu Xuyên sững người, không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.

Nửa bàn chân đã bước ra ngoài của nó lại rụt về.

Tôi móc điện thoại trong túi nó ra, rút luôn thẻ ngân hàng trong ví nó.

“Ngoài kia nhiều kẻ xấu lắm, mang mấy thứ này theo người không an toàn.”

“Cô giữ hộ con.”

Tôi lục trong túi xách của mình ra một tờ năm mươi tệ, nhét vào tay nó.

“Con cầm lấy số tiền này.”

“Đủ để con đi đến đầu đường mua một chai nước, thêm hai cái bánh bao.”

“Nam tử hán đại trượng phu, đã nói đi là đi, tuyệt đối đừng quay đầu.”

Tôi vươn tay định đóng cửa.

Lâm Tiểu Xuyên vứt phăng vali, hai tay bám chặt lấy khung cửa.

“Tôi không đi nữa!”

Nó òa khóc, nước mắt nước mũi lem đầy mặt.

Lâm Chính đứng đờ tại chỗ, nhìn tôi rồi lại nhìn con trai mình, nhất thời vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi lau nước mắt, đổi sang một gương mặt tươi cười.

“Không đi nữa thì vào rửa tay ăn cơm.”

Lâm Tiểu Xuyên vừa nấc vừa trừng mắt nhìn tôi một cái, cuối cùng vẫn buông khung cửa ra, bước vào nhà.

Đến cả chiếc vali ngoài cửa nó cũng không thèm lấy.

Lâm Chính thở dài, xách vali vào trong, hạ giọng nói với tôi:

“Khương Nguyệt, em đừng chấp nhặt với nó.”

Tôi thay dép, giọng bình thản:

“Em không chấp nhặt với nó. Em đang dạy nó quy tắc.”

Năm nay tôi ba mươi hai tuổi, từng ly hôn một lần, công việc chính là chuyên viên điều chỉnh hành vi trẻ em.

Sáu năm trước, chồng cũ của tôi chê đứa con trai mắc chứng tự kỷ nhẹ của chúng tôi là gánh nặng. Trong một lần cãi nhau, anh ta bỏ mặc thằng bé một mình ở trung tâm thương mại, khiến con gặp chuyện ngoài ý muốn, mãi mãi không thể trở về nữa.

Sau đó, tôi ly hôn, chuyển nghề sang chuyên đối phó với đủ loại trẻ có vấn đề.

Nửa năm trước, qua người giới thiệu, tôi quen Lâm Chính.

Anh là Phó tổng giám đốc của một doanh nghiệp nhà nước cấp quận, công việc thể diện, thu nhập hậu hĩnh.

Khuyết điểm duy nhất chính là anh còn mang theo Lâm Tiểu Xuyên, cậu con trai riêng mười tuổi này.

Họ hàng bạn bè đều khuyên tôi phải suy nghĩ kỹ, nói mẹ kế vốn đã khó làm, huống chi còn là một đứa trẻ hư nổi tiếng khó trị.

Trước đó, Lâm Tiểu Xuyên đã chọc tức khiến hai đối tượng xem mắt của Lâm Chính bỏ chạy.

Một người bị nó cắt nát chiếc túi hàng hiệu, một người bị nó bỏ đinh ghim vào trong giày.

Lâm Chính thành thật kể hết những chuyện đó với tôi, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tinh thần rằng tôi có thể ly hôn bất cứ lúc nào, nhưng tôi vẫn gả cho anh.

Tôi đã gặp quá nhiều đứa trẻ có vấn đề.

Sau lưng mỗi đứa trẻ ngang ngược, hống hách, đều có bóng dáng của một người lớn vắng mặt hoặc nuông chiều quá mức.

Lâm Tiểu Xuyên không xấu.

Nó chỉ đang dùng cách cực đoan nhất để thử giới hạn của người lớn.

Ăn tối xong, Lâm Tiểu Xuyên tự nhốt mình trong phòng.

Lâm Chính đi đi lại lại trong phòng khách, chốc chốc lại liếc nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt.

“Hay là anh vào xem nó thế nào?”

Cuối cùng Lâm Chính không nhịn được nữa.

“Tối nay nó ăn không được bao nhiêu, chắc chắn đang đói.”

Tôi ngồi trên ghế sofa lật tạp chí, đến đầu cũng chẳng ngẩng lên.

“Bây giờ anh vào dỗ nó, ngày mai nó sẽ lấy chuyện nhảy lầu ra uy hiếp anh.”

Bước chân Lâm Chính khựng lại, mày cau chặt.

“Nó dù sao vẫn còn nhỏ.”

Tôi gấp tạp chí lại, nhìn thẳng vào mắt anh.

“Mười tuổi không còn nhỏ nữa.”

“Cảm giác muốn bù đắp suốt bao năm nay của anh không phải là yêu nó.”

“Mà là đang dung túng cho nó dùng việc bỏ đi để khống chế anh.”

Lâm Chính bị tôi chặn họng đến mức không nói nên lời, ngồi phịch xuống chiếc sofa đơn, hai tay vò tóc.

“Vậy em nói xem phải làm sao?”

“Cứ mặc nó.”

Tôi đứng dậy, đi về phía phòng ngủ chính.

“Đói một bữa không chết được.”

Tôi đóng cửa phòng lại, lưng tựa vào cánh cửa, lòng bàn tay đã bị chính mình bấm đến hằn đỏ.

Lâm Chính không biết, khoảnh khắc nhìn Tiểu Xuyên kéo vali đi về phía cửa lớn, máu trong người tôi gần như lạnh toát.

Tôi sợ hơn bất kỳ ai việc một cậu bé bước ra khỏi cánh cửa đó, một mình đối mặt với những ác ý không thể lường trước ngoài kia.

Nhưng tôi buộc phải kìm lại thôi thúc muốn ôm lấy nó.

Tôi phải để nó hiểu rằng, tình yêu thật sự và mái nhà thật sự không cần phải dùng chuyện bỏ nhà ra đi để thử thách.

02

Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị ra ngoài gặp khách hàng.

Vừa đi đến bên bàn ăn, Lâm Tiểu Xuyên đã bưng một cốc sữa bò bước tới.

Khi đi ngang qua người tôi, cổ tay nó nghiêng đi, cả cốc sữa lập tức đổ lên váy tôi.

Lâm Tiểu Xuyên lùi lại một bước, ngẩng cằm nhìn tôi, chờ tôi nổi giận.

Lâm Chính vừa từ phòng vệ sinh đi ra, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Lâm Tiểu Xuyên! Con đang làm gì vậy!”

Anh bước nhanh tới, giơ tay định đánh.

Tôi giơ tay ngăn Lâm Chính lại, rút hai tờ khăn giấy lau qua váy.

Tôi xoay người đi vào bếp, lấy một chiếc khăn lau, rồi bước đến trước mặt Lâm Tiểu Xuyên đưa cho nó.

“Lau sạch đi.”

Giọng tôi rất bình thản.

Lâm Tiểu Xuyên quay mặt đi.

“Tôi không lau! Là bà tự đâm vào đấy chứ!”

Tôi không tranh cãi với nó, chỉ ném chiếc khăn lau xuống bên cạnh vệt sữa.

Sau đó tôi đi đến trước tivi rút dây nguồn, lại kéo ngăn bàn trà ra.

Tôi gom hết khoai tây chiên, socola, thạch bên trong vào túi rác.

Lâm Tiểu Xuyên cuống lên.

“Bà làm gì vậy! Đó đều là đồ của tôi!”

Nó lao tới định cướp lại.

Tôi xách túi giơ lên cao.

“Quy tắc đầu tiên trong nhà: ai làm bẩn, người đó dọn.”

“Con không lau sàn, hôm nay toàn bộ đồ ăn vặt và hoạt động giải trí đều hủy bỏ.”

Lâm Tiểu Xuyên tức đến đỏ bừng mặt, quay người chạy về phía điện thoại bàn, nhấc ống nghe lên.

“A lô! Bà nội!”

Nó bật khóc.

“Người phụ nữ mới đến kia bắt nạt con!”

“Bà ta không cho con uống sữa, còn cướp đồ ăn vặt của con!”

“Bà mau đến cứu con!”

Nửa tiếng sau, cửa lớn bị người ta đập rầm rầm.

Mẹ của Lâm Chính, Hứa Quế Phân, xông vào nhà, một tay kéo Lâm Tiểu Xuyên che ra sau lưng.

Bà ta chỉ thẳng vào mũi tôi mà mắng:

“Đồ đàn bà độc ác!”

“Cháu trai tôi mới mười tuổi, cô đã không cho nó ăn cơm!”

Đêm trước Tết Đoan Ngọ, tôi chỉ rời nhà nửa tiếng để đón con gái tan học, vậy mà khi quay về, năm mươi chiếc bánh ú tôi ...
26/06/2026

Đêm trước Tết Đoan Ngọ, tôi chỉ rời nhà nửa tiếng để đón con gái tan học, vậy mà khi quay về, năm mươi chiếc bánh ú tôi gói bằng đôi tay rộp đỏ đã bị nhà chồng cướp sạch không chừa cho con tôi lấy một miếng.

Mẹ chồng ngồi trên sofa, thong thả nuốt xuống một miếng nếp dẻo:

“Bánh ú mẹ bảo em dâu con mang đi rồi. Tiểu Bảo thích ăn, dù sao con cũng rảnh rỗi, gói thêm ít cái nữa là được!”

Con gái năm tuổi của tôi nhìn chằm chằm nửa chiếc bánh ú trong tay bà, òa lên khóc:

“Mẹ ơi, con muốn ăn bánh ú. Mẹ nói con tan học về là được ăn mà!”

Tôi ngồi xổm xuống, ôm chặt con gái vào lòng.

Trước khi gói bánh, tôi đã cố ý hỏi em dâu có muốn góp tiền gói chung không, cô ta chỉ cười gượng:

“Chị dâu, dạo này dạ dày Tiểu Bảo yếu, bác sĩ không cho ăn đồ nếp. Năm nay bọn em không góp vui đâu.”

Chồng tôi, Lý Diệu, vắt chân chữ ngũ ngồi một bên:

“Tự chuốc khổ vào thân. Bây giờ muốn mua bánh ú ở đâu chẳng có? Đừng có trông mong anh với mẹ phụ em…”

Tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, vo gạo, rửa lá, băm nhân thịt, tất bật mãi đến tận lúc con gái tan học buổi chiều.

Trước khi ra ngoài, tôi còn dặn mẹ chồng trông nồi, nghĩ bụng bánh chín sẽ mang mười cái về nhà ngoại, cũng biếu em dâu mười cái nếm thử.

Ba mươi cái còn lại, để dành ăn Tết Đoan Ngọ.

Vậy mà trong nhà vẫn còn thoang thoảng hương bánh ú, trong nồi lại không chừa cho tôi dù chỉ một cái…

Từ thành Nam đến thành Bắc, nửa tiếng đi xe, vừa khéo đúng khoảng thời gian tôi ra khỏi nhà.

Quả nhiên, mọi thứ đều đã được tính toán sẵn…

01

“Khóc cái gì mà khóc? Con nhóc con tham ăn thế à? Cẩn thận sau này không ai thèm cưới!”

Mẹ chồng liếm sạch lá bánh rồi ném vào thùng rác.

Trong mắt con gái còn đọng nước, ánh mắt nó cứ nhìn từ tay bà xuống tận chiếc thùng rác kia.

Tết Đoan Ngọ này, con gái tôi đã mong suốt nửa tháng. Con bé nói bánh ú bên ngoài không ngon, nhất quyết muốn ăn bánh do chính tay mẹ gói.

Tôi mệt đến mức lưng không thẳng nổi, còn nghĩ ngày mai sẽ nấu một bàn cơm thật thịnh soạn, cả nhà cùng nhau đón lễ tử tế.

Nhưng bây giờ, ngay cả tâm trạng đi chợ tôi cũng chẳng còn.

Tôi tắt giao diện ghi âm trên điện thoại, bế con gái vào phòng.

Dỗ dành con xong, tôi bắt tay vào thu dọn đồ đạc.

Ga giường, vỏ chăn, quần áo, dép lê của mẹ chồng, tất cả những thứ bà từng dùng, bao gồm cả gói giấy vệ sinh đặt ở đầu giường, tôi đều dùng ga giường bọc lại.

Tống Tú Lan khoanh tay đứng tựa vào khung cửa, vẻ mặt khinh khỉnh:

“Thẩm Noãn, cô định làm gì? Định đuổi bà già này ra khỏi nhà thật đấy à?”

Tôi ném bọc đồ xuống dưới chân bà:

“Bà cụ, bà còn không đi thì không kịp ăn cơm tối ở nhà Từ Lệ đâu!”

Bà ta siết chặt hai tay vào khung cửa:

“Thẩm Noãn, cô… cô muốn tạo phản à? Tôi không đi!”

Tôi dùng hết sức kéo cả người lẫn hành lý của bà vào thang máy…

Giờ này chắc Từ Lệ cũng đã về đến nhà rồi. Lấy năm mươi chiếc bánh ú của tôi để biếu nhà chồng cô ta một phần đại lễ, quá lời còn gì!

“Thẩm Noãn, cô chỉ là một bà nội trợ ăn bám, cũng chỉ dám dựa vào lúc con trai tôi không có nhà mà làm càn thôi. Đợi Lý Diệu với Lý Tổ tan làm về, cô cứ chờ xem bọn nó xử lý cô thế nào…”

Trên xe, Tống Tú Lan ôm bọc đồ mắng chửi không ngừng. Tôi chẳng buồn để ý, đạp ga phóng rất nhanh.

Nửa tiếng sau, tôi ném cả người lẫn hành lý xuống dưới lầu nhà em chồng.

Mẹ chồng ngồi phịch xuống đất, vừa vỗ đùi vừa khóc lóc gào lên:

“Mọi người mau đến xem đi! Ngày lễ ngày Tết, tôi chỉ ăn có mấy cái bánh ú thôi mà con dâu đã ném mẹ chồng ra ngoài rồi. Tội nghiệp bà già này, già rồi không ai chăm, còn bị người ta bắt nạt…”

Người qua đường lập tức xúm lại, có kẻ chỉ trỏ tôi:

“Con dâu kiểu này đúng là chẳng ra gì! Chỉ ăn một miếng bánh ú thôi mà, có cần đến mức đó không?”

Có người còn lấy điện thoại ra quay video:

“Mọi người xem này, con dâu bắt nạt mẹ chồng…”

“Không phải như vậy! Là bà nội đem hết bánh ú mẹ cháu gói cho thím, không chừa lại một cái nào!”

Con gái che trước người tôi, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn đám đông, khóe mắt vẫn còn vương nước mắt.

Hốc mắt tôi nóng lên. Tôi bế con gái lên xe, đạp ga rời đi không ngoảnh lại.

Trong gương chiếu hậu, mẹ chồng lập tức bò dậy, vác bọc đồ nhanh nhẹn đi vào khu chung cư…

Con gái hỏi tôi:

“Mẹ ơi, chúng ta không cần bà nội nữa sao?”

Tôi nhìn vào đôi mắt trong veo của con:

“Bà nội có đối xử tốt với con không?”

Con bé lắc đầu:

【Bà nội nói con là đồ của nợ, bà chỉ thương chú út và em trai thôi.】

“Vậy thì không cần nữa!”

Một nỗi chua xót cuộn lên trong lòng. Tôi đưa tay xoa đầu con gái.

Năm năm làm nội trợ toàn thời gian, ai muốn xem tôi là quả hồng mềm cũng được. Nhưng tổn thương công chúa nhỏ của tôi thì không được!

Điện thoại của chồng tôi, Lý Diệu, lập tức gọi tới dồn dập:

“Thẩm Noãn, cô mẹ nó có cần làm quá vậy không? Năm mươi cái bánh ú đáng được mấy đồng? Tôi chuyển cho cô năm trăm tệ, cô quay về đón mẹ tôi ngay…”

Tôi không đợi anh ta nói hết đã cúp máy.

Đèn trong bếp sáng từ tờ mờ sáng cho đến tận lúc anh ta đi làm.

Khi anh ta thức dậy, tôi dùng đôi tay bị nước kiềm ngâm đến trắng bệch bưng bữa sáng đến cho anh ta.

Không phải anh ta không nhìn thấy.

Chỉ là anh ta đã quen từ lâu rồi…

Tôi nhìn đồng hồ, năm giờ ba mươi chiều. Hôm nay Lý Diệu tăng ca, ít nhất mười giờ mới về đến nhà, vẫn còn sớm.

Trong nhóm “Gia Đình Thương Yêu Nhau”, tin nhắn thoại của Lý Diệu và Lý Tổ bắt đầu thay nhau oanh tạc. Còn em dâu Từ Lệ thì im thin thít.

Tôi không bấm nghe lấy một tin nào.

Thấy tôi không trả lời tin nhắn, Lý Diệu lại gọi điện tới.

Tôi rời nhóm, chặn số.

Sau đó đưa con gái đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, cho con chơi ngựa gỗ, dạo cửa hàng quần áo trẻ em, mua chiếc váy công chúa thật xinh.

Rồi tôi lại dắt con đi ăn buffet hải sản mà trước kia chưa bao giờ nỡ chi tiền…

02

Ngày Quốc tế Thiếu nhi, tôi từng bàn với Lý Diệu xem có thể đưa con gái đi ăn một bữa hải sản thật ngon không, con bé đã thèm từ lâu lắm rồi.

Nhưng Lý Diệu lại mắng con bé ngay trước mặt mẹ chồng:

“Cơm ở nhà không đủ cho con ăn à, còn đòi ra ngoài ăn? Ba lấy đâu ra nhiều tiền như vậy!”

Mẹ chồng cũng bóng gió mắng theo:

“Tham ăn như thế không biết giống ai, nhà họ Lý chúng tôi chẳng có ai như vậy cả!”

Tôi kéo con gái vào phòng, lén Lý Diệu gửi hồ sơ xin việc lên mạng.

Dù chỉ tìm được một công việc lương hai nghìn tệ, hai mẹ con tôi cũng không đến mức phải sống uất ức như thế này…

Vậy mà ngày hôm sau, sau khi tôi về nhà mẹ đẻ, vòng bạn bè của em dâu lại đăng video đi ăn hải sản, kèm dòng chữ: Con trai đón lễ, anh chồng mời cả nhà ăn đại tiệc.

Trong video, Lý Diệu cười rạng rỡ, đang bóc tôm hùm cho mẹ chồng.

Đêm đó, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón cái treo lơ lửng trên ô “bình luận”. Tôi muốn gõ một câu “Ngon không?”, gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ.

Cuối cùng, tôi chỉ lưu ảnh chụp màn hình vào album mã hóa, như giấu đi một mảnh gương đã vỡ.

Không phải tôi không muốn tranh.

Mà là tôi sợ sau khi hỏi ra, ngay cả chút đường lui để tự lừa mình dối người cũng không còn nữa…

Tám giờ tối, hai mẹ con tôi về nhà đúng giờ.

Tôi vứt chiếc chìa khóa dự phòng dưới tấm thảm đi, đổi mật khẩu khóa cửa.

Sau đó, tôi tắm rửa cho con gái thật sạch sẽ, thơm tho, cùng con đọc truyện tranh, dỗ con ngủ…

Căn nhà yên tĩnh đến lạ.

Không còn ai cố tình mở loa ngoài điện thoại thật to, nhắc nhở rồi lại càng làm quá hơn.

Cũng không còn ai chiếm lấy tivi ngoài phòng khách, thà ngủ gục cũng nhất quyết không tắt…

Con gái ngủ ngon lành trong lòng tôi. Trước khi ngủ, con bé ôm cổ tôi, hôn nhẹ lên giữa trán tôi một cái:

“Mẹ ơi, sau này con sẽ không khóc nhè nữa. Con bảo vệ mẹ!”

Ngày chồng tôi đem cả gia sản ném cho tôi để đổi lấy tự do yêu cô thực tập sinh, tôi mới biết mười năm thanh xuân của mì...
24/06/2026

Ngày chồng tôi đem cả gia sản ném cho tôi để đổi lấy tự do yêu cô thực tập sinh, tôi mới biết mười năm thanh xuân của mình trong mắt anh còn không bằng tiếng khóc giả vờ tủi thân của cô ta.

Chồng tôi yêu một cô thực tập sinh trong công ty.

Không ngoại tình, không mập mờ, cũng chẳng có kẻ thứ ba.

Anh đưa hết xe, nhà, tiền bạc cho tôi, ra đi tay trắng chỉ để đổi lấy một tờ giấy ly hôn.

Anh nói: “An Nhiên, anh không thể có lỗi với Duyệt Duyệt, cũng không muốn có lỗi với em.”

Tôi nhìn người đàn ông từng cùng tôi chen chúc trong căn phòng thuê, ăn mì gói qua ngày, từng hứa sẽ bên tôi cả đời.

Tôi lau khóe mắt, khẽ nói:

“Được thôi.”

1

Nghe thấy câu trả lời của tôi, Tề Túc hơi sững lại, dường như không ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng đến vậy.

Anh tưởng rằng ít nhất tôi sẽ khóc lóc, làm ầm lên, nhất quyết không buông.

Dù sao anh cũng đã chuẩn bị sẵn để dây dưa với tôi. Dù kiện ra tòa cũng được, chiến tranh lạnh cũng chẳng sao.

Đó chính là Tề Túc. Chỉ cần là thứ anh thích, anh đều bất chấp tất cả, không tính thiệt hơn.

Giống như năm đó, anh từng rất thích tôi, nên có thể vì tôi mà đánh nhau, đưa tôi rời khỏi cái nhà khiến người ta nghẹt thở ấy.

Anh nói:

“Muốn bắt nạt Hứa An Nhiên cô ấy, thử hỏi ông đây có đồng ý không đã.”

Chai rượu đập lên đầu, thủy tinh vỡ vụn đầy đất. Ánh mắt hung hãn của thiếu niên ấy khiến đám côn đồ kia cũng phải chùn bước.

Bọn chúng do dự một lúc, cuối cùng chậm rãi buông tôi ra rồi rút lui.

Chúng chỉ muốn dùng tôi để trừ khoản nợ cờ bạc của bố tôi, chứ không muốn gây ra án mạng.

Tôi khóc nức nở, đưa tay bịt vết thương cho anh, đau lòng đến không thở nổi. Vậy mà anh vẫn có thể cười, đắc ý ôm lấy tôi:

“Hứa An Nhiên, anh đã nói rồi, anh thích em, thì tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt em.”

Còn bây giờ, anh không thích tôi nữa.

Anh đã thích cô thực tập sinh mới đến kia.

2

Tề Túc mấp máy môi. Trong mắt cuối cùng cũng hiện lên chút áy náy:

“An Nhiên, chuyện này là anh có lỗi với em. Nhưng anh thích Duyệt Duyệt. Anh không thể để em gánh tiếng kẻ thứ ba, anh muốn đường đường chính chính ở bên cô ấy.”

Anh nói thẳng thắn, quang minh lỗi lạc. Dù sắp ba mươi tuổi, anh vẫn còn mang dáng vẻ nhiệt huyết bồng bột của thiếu niên năm nào.

Cao thượng thật đấy. Ai nghe xong mà chẳng phải cảm thán một câu: chân ái vô địch.

“Nhưng em chỉ muốn hỏi một câu thôi.”

Tôi lau khóe mắt, ngẩng đầu lên, mỉm cười lặp lại:

“Chỉ một câu nhỏ thôi.”

“Duyệt Duyệt của anh, hôm nay mới biết anh không còn độc thân à?”

Ban đầu, anh cau mày nói trợ lý mới đến vụng về, nhát gan như mèo con, anh không hài lòng.

Sau đó, anh chỉ vào món quà Valentine tặng tôi mà nổi giận, nói Hạ Duyệt Duyệt chọn quà kiểu gì vậy, có ai tặng thú bông capybara khổng lồ vào ngày Valentine không.

Ấy vậy mà cô trợ lý vừa bị mắng kia lại mở to đôi mắt vô tội, “ồ” một tiếng:

“Nhưng mà…”

“Em thấy nó đáng yêu lắm mà.”

Tề Túc bị cô ta chọc tức đến bật cười.

Nhưng rõ ràng tôi đã nhìn thấy, ngay khoảnh khắc ấy, trong mắt anh là sự bất lực và cưng chiều.

Đến cuối cùng, anh nói, Duyệt Duyệt thật lòng thích anh. Một cô gái đơn thuần như cô ấy xứng đáng có được điều tốt nhất.

Thế nên, tất nhiên anh nên khôi phục thân phận tự do, đường đường chính chính đứng dưới ánh mặt trời cùng cô ấy.

Nhưng Tề Túc nói anh không muốn để Duyệt Duyệt đơn thuần ngây thơ phải mang tiếng kẻ thứ ba.

Vậy trước đó, khi tình cảm giữa cô ấy và Tề Túc ngày một nóng lên, cô ấy không biết Tề Túc đã kết hôn sao?

Nghe câu hỏi của tôi, vẻ mặt Tề Túc thoáng trống rỗng. Anh quay đầu đi:

“An Nhiên, bọn anh là… không kìm lòng được.”

“Nhưng anh đảm bảo với em, trước đó bọn anh chưa từng làm bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn. Bọn anh đối với em, không thẹn với lòng.”

Đúng vậy.

Ở văn phòng nói cười với nhau không tính là ngoại tình.

Giúp trợ lý giải vây, đưa cô ta về nhà không tính là ngoại tình.

Thấy cô ta rơi nước mắt, đứng ra bênh vực cô ta cũng không tính là ngoại tình.

Tôi cười khổ, gật đầu:

“Được, chúng ta ly hôn.”

3

Ai bảo Tề Túc chẳng cần gì nữa.

Nhà, xe, tiền bạc, tất cả đều đưa hết cho tôi. Bản thân anh ra đi tay trắng, chỉ để đổi lấy một tờ giấy ly hôn.

Tôi còn gì không hài lòng nữa đây?

Tề Túc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nhìn tôi:

“An Nhiên, anh biết mà, em là người hiểu anh nhất, nhất định sẽ thành toàn cho bọn anh.”

Tất nhiên anh biết.

Bởi vì từ năm mười tám tuổi đến hai mươi tám tuổi của tôi, đều là cùng anh đi qua từng chặng đường.

Quen nhau một năm, yêu nhau bốn năm, kết hôn năm năm.

Tính tôi dịu dàng, không thích dây dưa, thời thiếu nữ lại càng như vậy.

Đến mức ban đầu Tề Túc cứ làm ầm lên, nói tôi căn bản không thích anh.

Nếu không, tại sao tôi chẳng có chút biểu hiện ghen tuông nào?

Anh tức đến mức ba ngày không xuất hiện trước mặt tôi.

Ba ngày sau, anh lại cúi đầu trước tôi với vẻ mặt hoàn toàn chịu thua, vừa tức vừa bất lực, nghiến răng nói:

“Hứa An Nhiên, em thắng rồi. Ông đây thật sự thích em. Cho dù em không thèm để ý, ông đây cũng cam tâm tình nguyện làm chó liếm cho em.”

Cũng chính khi nghe thấy anh nói câu ấy, tôi lao vào lòng anh.

Anh không biết, ba ngày đó, tôi đã đi rất nhiều nơi để tìm anh.

Suýt chút nữa đã sụp đổ.

Khi ôm anh, tôi vẫn còn sợ hãi, nhỏ giọng nói:

“Anh nói rồi đấy, đừng đi nữa. Em sợ.”

Thân hình anh cứng đờ. Sau khi phản ứng lại, anh vui mừng ôm chặt lấy tôi, giống như vừa thắng một trận lớn, khóe miệng nhếch cao:

“Ông đây còn tưởng em thật sự không quan tâm chứ.”

“Cái tính này của em, đúng là giống hệt một con mèo.”

4

Từ sau đó, chúng tôi thi đỗ cùng một trường đại học. Sau khi tốt nghiệp, lại cùng nhau chen chúc trong căn phòng thuê, ăn mì gói qua ngày.

Công ty vừa thành lập, để kéo được khách hàng, chúng tôi từng dãi nắng dầm sương, bôn ba khắp nơi.

Sau này mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, anh cầu hôn tôi, cùng tôi đăng ký kết hôn. Đám cưới khi ấy được tổ chức vô cùng long trọng, bởi vì anh nói:

“Anh thích An Nhiên. An Nhiên xứng đáng có được điều tốt nhất.”

Bây giờ, mọi chuyện đã ngã ngũ. Anh cầm quyển giấy ly hôn ấy trong tay, câu anh nói lại là:

“An Nhiên, đừng trách anh. Duyệt Duyệt xứng đáng có được điều tốt nhất.”

Cô thực tập sinh kia đang đứng chờ anh ở cách đó không xa. Gương mặt thanh thuần, vừa nhìn thấy tôi đã có vẻ rụt rè sợ sệt, giống như tôi vừa bắt nạt cô ta vậy.

Tề Túc cũng nhận ra, liền như che chở mà ôm cô ta vào lòng:

“Duyệt Duyệt nhát gan, em có gì không hài lòng thì cứ nhằm vào anh, đừng dọa cô ấy.”

Hạ Duyệt Duyệt đỏ mặt, ngượng ngùng khẽ nói với tôi:

“Giám đốc Hứa, chị đừng để bụng. Tính anh ấy xấu vậy thôi, không có ác ý đâu.”

Giọng điệu quen thuộc đến mức nếu người ngoài nghe thấy, e rằng sẽ tưởng người ở bên Tề Túc mười năm không phải tôi, mà là cô ta.

Tôi chỉ là người ngoài.

Sự thật cũng đúng là như vậy. Tôi nhìn cảnh tượng chói mắt trước mặt, vị chua xót trong lòng từ lâu đã hóa thành tê dại.

Tôi giơ quyển giấy ly hôn trong tay lên, mỉm cười nói:

“Không sao. Dù gì sau này chúng ta cũng sẽ không còn liên lạc nữa.”

Không hiểu vì sao, Tề Túc cau mày, muốn nói lại thôi:

“An Nhiên, dù ly hôn rồi, chúng ta vẫn là bạn. Sau này nếu em có chuyện gì, có thể đến tìm anh.”

Nụ cười trên khóe môi Hạ Duyệt Duyệt bên cạnh lập tức cứng lại.

Tôi thì chẳng có phản ứng gì, chỉ lắc đầu:

“Không cần đâu.”

Tôi sẽ chẳng có chuyện gì.

Cho dù có, cũng sẽ không tìm đến anh.

Dù sao hiện giờ anh đã ra đi tay trắng, không tiền không thế, có tìm anh cũng chẳng giúp được gì.

Huống hồ…

“Tôi không có thói quen quấy rầy đàn ông đã có người phụ nữ của mình.”

Một câu nói thành công khiến sắc mặt cả hai cùng thay đổi.

Như thể đang đề phòng tôi, Hạ Duyệt Duyệt vội vàng muốn kéo anh đi, cố gắng tìm lại chủ đề.

Address

Gò Vấp
Ho Chi Minh City
70000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truyện siêu hay không đọc là phí posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share