15/10/2017
tôi học được gì khi dạy võ?
Tôi học được gì khi dạy võ?
Vấn đề ở đây không phải danh hiệu gì, võ sư hay đại võ sư bởi với tôi những danh hiệu không có ý nghĩa nhiều, điều này là tính cách của tôi từ hồi còn rất trẻ. Tôi vốn không coi trọng mầu sắc đai đẳng. Ngày trước, khi còn là huấn luyện viên, tôi chỉ đeo đai trắng khi huấn luyện. Qua đấy tôi muốn nói với những người đi sau là việc ấy không quan trọng, quan trọng là chúng ta cảm thấy mình tiến bộ như thế nào trong tập luyện. Chỉ đến khi lên đai đen, lúc ấy tôi mới chuyển mầu đai. Điều quan trọng với tôi là mình trải nghiệm được gì, có được bài học gì trong mỗi công việc. Không phải là danh hiệu, không phải là lời khen, bởi danh hiệu hay lời khen là do người khác trao cho mình, vậy tại sao mình phải phụ thuộc vào sự đánh giá của người ngoài. Nếu phụ thuộc, hôm nay họ khen ta vui, mai họ chê ta buồn sao?
Điều khó nhất khi đứng dạy võ là làm sao gây cảm hứng cho học sinh. Để làm được điều ấy thì ta cần phải gây cảm hứng cho chính mình trước đã. Nói thì dễ mà không hề dễ. Bởi trong cuộc sống cả xã hội chỉ tập trung chạy theo đồng tiền, võ lại là thứ đạm bạc, khi dạy lại phải hò hét, lại phải mang quả tim nóng để vực tinh thần võ sinh là điều không dễ.
Rồi có những học sinh gắn bó đã lâu, lại rời bỏ để theo đuổi những công việc khác, điều ấy cũng tạo nên nốt trầm trong tâm lý người dạy. Người dạy luôn phải nâng vực chính tinh thần mình, phải tự bảo phải lạc quan, phải mạnh mẽ, không bao giờ được chán nản, không bao giờ bỏ cuộc và phải luôn nhìn thấy vẻ đẹp của võ để cảm thấy mình may mắn khi có thể truyền dạy.
Tôi đã viết quá nhiều về võ, nhưng quá trình này lặp đi lặp lại và tôi vẫn luôn phải tự hỏi mình: vẻ đẹp của võ là gì? Không phải để đánh nhau, không phải để khoe khoang, vậy là gì? Khi ta là người đi học, ta hăm hở, có lẽ hàng trăm lít mồ hôi đã đổ xuống, nhiều phen bị đòn đau, sự mệt mỏi rã rời nhưng vượt qua bởi con tim trẻ trung luôn hy vọng vào một điều gì đấy đẹp đẽ phía trước. Nhưng khi ta đã tuổi, những vẻ đẹp ấy thực ra không còn long lanh như trước. Vậy điều gì có thể nâng vực, dìu dắt lòng nhiệt huyết của ta? Ấy chính là sự tiến bộ của học trò, là sự kết nối giữa ta với thế hệ trẻ, là tình cảm thầy trò. Ấy chẳng phải là những giá trị đẹp đẽ nhất trong cuộc đời sao? Do vậy, ta phải kiên định trong tinh thần, nồng nhiệt trong tình cảm, kiên trì trong truyền dạy và ta cần cho học sinh thấy vẻ đẹp của những giá trị tinh thần trong võ. Về mặt nào đấy, theo võ cũng rất giống với một con đường tu hành, bởi những giá trị tinh thần. Còn ai đấy, định tìm một giá trị vật chất trong võ, e rằng không bao giờ có thể lâu dài được.
Mạnh mẽ về thể chất, mạnh mẽ về tinh thần, thẳng thắn trong suy nghĩ với chính mình, đấy chẳng phải là vẻ đẹp của võ sao?
Chau Doan Karate Do