07/06/2026
#12:
Tiếp tục cho chuỗi bài chia sẽ cảm nghĩ về Aikido cũng như sân Aikido ANC, hôm nay là bài viết của bạn Vân - một thành viên cũng rất là tâm huyết trong sự kiện sinh nhật 20 năm vừa qua của sân chúng ta, các hoạt động fanpage cũng như chương trình sinh nhật sân vừa qua đều do bạn lên kịch bản khá là tỉ mỉ. Rất cám ơn sâu sắc sự giúp đỡ của Vân.
Và mình cùng đọc qua bài chia sẽ của Vân nhé.
------------
TRONG BROKEN VẪN CÓ OK
🎎 Có một người anh từng bảo: nếu tập yoga và thiền vẫn không đủ an tĩnh với em thì học Aikido đi. Trong võ nhưng có đạo, Do (道). Biết đâu một đứa thích lý thuyết hóa mọi thứ như em sẽ hợp.
Nghe ảnh nói mình cũng cười hihi rồi thôi. 2 năm sau, đúng cái hôm tan nát cõi lòng, hẹn bạn ra cafe kể lể khok lok thì mình tìm ra sân Aikido ANC ở bãi giữ xe quán cafe. Chắc tổ sư dẫn mình vô 🎏
Lúc đó là thứ Sáu. Mình thấy một bầy trẻ nít cứ té lên té xuống rồi cười hê hê, đúng là tinh thần mình đang cần: bình tĩnh, dám ngã và đứng lên bất chấp hoàn cảnh.
Thích là quyết cái rẹt. Thứ Bảy mình đi học thử. Hơi bất ngờ là giữa cái SG đắt đỏ như này, ngay giữa con đường vàng là Nguyễn Bỉnh Khiêm quận 1 còn tồn tại võ cho học thử free mà học phí dưới 500k (thời đó là 320k/ tháng). Rẻ hết hồn 😱 Mình cũng mới đi trải nghiệm môn khác về, người ta thu 200k rồi.
Thầy cho khởi động vài đường, xong rồi trò chuyện với mình. Hỏi sao đi học, hỏi sao biết sân. Chắc thầy cũng nhìn ra mình là 1 đứa mê lý thuyết nên hỏi mình mua sách “Triết Lý Aikido” mà thầy dịch ko? Mình hơi chần chừ vì còn quá nhiều sách trong nhà. Nhưng ôm sách về, mình cũng đọc thử và thấy đoạn mình cần: “ukemi” 7 lần ngã xuống 8 lần đứng lên.
“Chúng ta ngã xuống với những cú đánh nặng nề nhưng cần phải đứng lên sau mỗi lần như thế. Ukemi có thể nghĩ như một loại Quy Phục. Ngã để khiêm cung hơn, quyết tâm và học về sự an toàn. Bạn không tự cao, bạn hoàn toàn có thể bị ngã và miễn có quyết tâm thì bạn có thể đứng lên lại.”
Okay. Thế là thứ Hai vác đồ lên lớp, lạy chào tổ sư và nhập môn.
Ba tháng đai trắng là kinh hoàng nhất. Mặt mình méo xệch vì kết hợp tay chân không đâu ra đâu. Đi học ko nói chuyện nhiều, ko giỡn hớt với trẻ nhỏ. Thầy tưởng mình stress quá hóa dzồ.
Chòi ơi, tập trung nhớ động tác khổ lắm thầy ơi. Con không phân biệt được trái phải. Nhưng sau này nhìn lại đa phần bạn bè, đai trắng là lúc tụi nó còn ngập ngừng, còn e dè. Chứ lên thêm 1 nấc xanh 1 là hết mắc cỡ, nhây, hay “hư não” như con Trân hết rồi.
Hồi đi tập, mục tiêu của mình rất đơn giản.
🧚♀️ Ráng qua đai trắng để được mặc hakama vì anh mình bảo: “Hakama đẹp tới nỗi e mặc dạo phố cũng đẹp nốt”.
🎊 Ráng lộn nhào (chưa được).
🦖 Ráng thi lên từng nấc đai.
Vậy mà hành trình luyện võ cho mình nhiều hơn thế.
🌝 Mình giảm tần suất hò hẹn với chị massage và không cần phải lo lắng chuyện nắn thẳng cột sống. Cổ vai gáy mềm đã mềm hẳn sau 3 tháng tập. Từ người bị lệch vai chỉ xách được túi tò te ở vai phải, sau mấy tháng tập mình xách túi tò-te bằng vai trái hồi nào không hay.
🌞 Luyện võ cùng trẻ con cũng là học từ trẻ con cách nhìn thế giới.
1. Đối với trẻ con không có việc gì khó cứ lì lên là được. Chưa được thì động viên nhau. Từng có những màn động viên rất ối giời ơi như “cô Vân mà nhảy qua, con gọi cô Vân là chị.”
Có những buổi mà 3-4 đứa trẻ con xúm vào dạy cho mình 1 động tác. Đứa này không được thì rủ đứa khác thế kèo. Bữa đó, Quân hướng dẫn cho mình. Em nó hướng dẫn ko xi nhê, nó rủ Vinh. Vinh rủ Thảo, Thảo làm uke. Tập hoài ko được, mình cũng sốt ruột nên thả bé Thảo, nhờ My làm uke. Mình tập xong, cả đám la làng nhảy tưng tưng trong vui sướng. Chắc Thảo là đứa nhảy dữ nhất, vì trước đó anh Vinh đe dọa nó: chị Vân mà tập ko được, em khỏi về 😂
2. Đối với trẻ con, chúng nó có thể vô tư kể chuyện mà không sợ bị đánh giá. Thử tưởng tượng thế này: đang tập 1 chốc thì có đứa chạy sang hót như chim để ê a kể là em nó ị thúi, ngủ ngày. Từ hồi có em bé tí teo ba má hay cọc nhưng nó yêu em nó lắm.
Hôm khác thì có đứa kể chuyện đi dã ngoại vui lắm - em được vẽ, em được chụp, em vui ghê ahihi.
☘️ Với người lớn chúng ta kể chuyện buồn là yếu. Kể chuyện vui là chia sẻ quá đà. Nhưng trẻ con không nghĩ vậy.
Từ đó, mà mình cũng tự nhiên thực hành việc lắng nghe và đón nhận niềm vui thuần túy của người khác. Mình cũng đang tập hỏi ngược lại tụi nó: vui vậy á hả, sao nữa kể chị nghe coi.
🌿 Cảm ơn Aikido ANC là một chỗ cho mình thoải mái trút bỏ những thứ đau đầu, quan sát bản thân và là một không gian an toàn để mình lớn lên một lần nữa.
Cảm ơn những em bé trên sân luôn mang niềm vui, và luôn gọi chị là chị. Cả một công trình tẩy não chứ đùa.
🧚♀️ Và mình rẽ nhánh vào Aikido vậy đó.
Lúc nào stress quá, biết đâu trong vỡ tan có an, trong broken vẫn có ok thì sao?