02/12/2017
Hồi xưa có cây cầu sắt rất lớn bắt qua con rạch khúc chợ Cần Đước ngày nay gọi là cầu Chùa, sau 1975 bị lấp mất, từ cầu nhìn qua bên phải sông là chợ và dinh quận. Vị trí chợ Cần Đước (cũ) rất kỳ lạ, nằm ở giữa cái doi đất ba bên là sông. Muốn vào thì từ Liên tỉnh lộ 50 phải quẹo vô đường độc đạo Nguyễn Khắc Tuấn (nay là Nguyễn Trãi, đã xóa tên ông Tuấn ) và qua một cây cầu sắt nữa. Năm 1923 Pháp dời quận lị Cần Đước về vị trí này cũng vì lý do an ninh.
Ông Nguyễn Khắc Tuấn (1767-1823) là thống chế triều Minh Mạng, dân Tân Chánh, nổi tiếng tiểu trừ thổ phỉ mạn Bắc Kỳ. Năm 1791 đầu quân theo Chúa Nguyễn Ánh và được phong là Cai Đội. Sau khi Gia Long thống nhất Nam Bắc, Nguyễn Khắc Tuấn được cử trông coi việc quân ở Bắc Thành, đến thời Minh Mạng được phong chức Khâm sai, Chưởng cơ thống quản Trung quân trấn định thập cơ, tước Hầu. Năm 1822 trông coi đắp thành Hưng Hóa. Trong khoảng thời gian này, ông đã được triều đình cử làm tổng chỉ huy quân đội cùng với Trấn thủ Tuyên Quang dẹp giặc ở Lư Khê và đã được triều đình khen thưởng.
Năm Minh Mạng thứ 4 (1823) Nguyễn Khắc Tuấn mất, được truy tặng Thống chế, phong là Nghiêm oai Tướng quân, Thượng hộ quân Thống chế, thụy là Tráng Nghị. Lăng mộ ông hiện nay kế bên đình Tân Chánh.
Người Bắc Kỳ sau khi cai trị được miền Nam đã cố xoá bỏ hết những giá trị bản địa và thay vào đó, bắt dân chúng Nam Kỳ phải tôn thờ những danh sĩ thời Đinh, Lý, Trần, Lê. Đó là một âm mưu hiểm độc để xoá sổ nước Nam, chúng ta là những người chịu ơn trực tiếp của các vua và chúa Nguyễn, nhân chủng cũng hoàn toàn khác với người Bắc Kỳ. Việc giữ gìn tiếng nói, từ vựng, sắc thái bản địa là điều phải làm, chứ không phải học theo lối ăn nói của người Bắc Kỳ và coi đó là chánh thống. Như vậy là có lỗi ở tổ tiên, ông bà - những người đã vun đắp mảnh đất phương Nam này trở nên trù phú để cho con cháu trú ngụ.