14/03/2020
Đúng là cái thứ hại nước hại dân
Tôi chưa bao giờ chửi bất kì 1 ng nào trên face,kể cả em nhung hà nội.
Nhưng nay tôi k còn đức độ nữa rồi,phẩn nộ quá sức trong tâm tôi.làm tôi phải lên tiếng.
Mặc dù chửi có thể bà không nghe k thấy,chỉ làm mất phước của tôi thôi.
Nhưng bức xúc quá.
Bà là doanh nhân ư.doanh nhân gì mà có suy nghĩ thiển cận và ích kĩ quá vậy.
Đã đến nước này mà bà k hợp tác khai báo cho nhà nước vào cuộc cách ly,chỉ là cách ly thôi,chứ có ai bắt bỏ tù đâu mà bà không khai báo,bà sợ gì ,bà sợ ảnh hưởng tới những vì quan khách của bà giận bà hay sao.
Bà chỉ khai tầm 20ng trong gđ bà.
Vậy bà có tổ chức buổi tiệc tùng và cà phê mổi ngày của bà nữa đâu sao bà k khai cho hết,mà bà giấu ,bà sợ liên lụy chứ gì.
Cuối cùng cũng là sự ích kỉ.
Bà ác lắm.ác từ mẹ bà tới bà.
Đúng là mẹ nào con nấy quả không sai.
Tôi nhớ lại khi tôi còn nhỏ xíu ,tôi ở gần nhà mẹ bà ,khi ấy tôi chứng kiến không biết bao nhiêu con người tời nhà mẹ bà thức trắng đêm để canh mẹ bà về,nhưng bặt vô âm tính.
1 chủ hụi lớn nhất tỉnh thời đó đã giật nợ 1 con số cực kì khủng,lừa đảo chiếm đoạt tài sản ng dân gom góp từng ngày ,mẹ bà đã làm cho biết bao con người phải khổ sở,bán nhà bán cửa,có ng k trả dc nợ họ hóa điên,giở khóc dở cười.họ đau khổ tột cùng cuộc sống,lâm vào cảnh cơ hàn,đói khát,thời ấy họ chắt chiu từng đồng để mong cuối năm có dc ít tiền để dành xây cái nhà cái cửa. Vậy mà nở nào giật hết của mấy trăm con người ,vụ bể hụi lớn nhất của thời đó.
Mẹ Bà ôm tiền bỏ xứ đi làm của riêng cho mình.
Sau vài năm mẹ bà về,k ai làm gì dc mẹ bà , mẹ bà xù nợ ng ta ,lấy làm của riêng chia cho con cái và mua bđs chổ nào đẹp nhất mẹ bà mua hết cho chị em bà.
Bao nh năm trôi qua,những người bị mẹ bà giật nợ cũng đã về với cát bụi hoặc già lắm rồi,nên k ai biết bấm face để kể cho mọi ng nghe câu chuyện gd bà.
Mẹ sống không có đức thì con cũng vậy .
Cuối cùng mẹ con bà làm miền quê bình thuận thêm 1 lần nữa thật sự run sợ , khổ sở khó khăn tột đỉnh,bao nhiêu doanh nghiệp ,khách sạn du lich n nghành nghề muốn thiêu thân cho đở mệt mỏi vì bà mà họ fai hứng chịu.
2 thế hệ làm tiêu tan biết bao nhiêu sự nghiệp ng dân,ác đến thế là cùng.
Tối biết bệnh tật k ai mong muốn xảy ra,và bà cũng k biết nên mới xảy ra như kq bây giờ.tôi k hề trách bà ở điểm này,bà cũng k cố ý.
Nhưng tôi trách bà ở chổ bà đang sống ở thời đại công nghệ,bà đang sài iphone xịn xò,bà lên face cập nhật check in check out đầy rẩy,bà đã biết thông tin rất nhiều,chưa kể gần nhất từ bắc tới nam ai cũng đều nói e nhung 17. Bà phải hiểu dc vấn đề bà ở ổ dịch về bà phải khai báo hoặc ít nhất bà phải tự cách ly để bảo vệ ng thân cũng như cộng đồng ,nhưng bà đã k làm vậy,bà sợ phải cách li cô đơn 1 mình hả ,bà chỉ biết niềm vui cho bản thân cho mình,ck ,con cháu kệ ,niềm tin nào bà tự tin là mình sẻ k lây nhiểm trong khi bà đi rất n nước là ổ dịch ,bà suy nghĩ sao vậy.
Em nhung mới 26 tuổi tôi còn chấp nhận tha thứ dc,và ít nhất em này vẫn có y tự cách ly bản thân.
Bà 51 tuổi đã làm chức bà nội ,tôi k hiểu nổi tâm bà ở đâu, óc của bà có trên đầu không.
Nhưng thôi chuyện qua rồi mấy ngày qua tôi cũng k lên tiếng làm gì,chuyện đã lở ,trách bà cũng k dc gì,tôi lặng thinh.
Nhưng nay nhà chức tránh họ tốn công tốn sức lấy lời khai thêm bà có tiếp xúc với ai bên ngoài,để phòng dịch cho hiệu quả và tốt nhất, mà bà thiếu thiện chí hợp tác ,bà chỉ khai những ng trong gd tầm khoảng 20 ng.
Vậy những cuộc gặp gở bạn bè,hẹn hò tiệc tùng bà quên rồi hả.
Làm ơn đi chị,tôi thật sự thành khẩn mong chị hồi hướng hãy khai hết và nhớ lại tất cả những ng chị gặp và khai báo để các anh chiến sĩ đở vất vả đi tìm manh mối.
Hơn bao giờ hết đây là cơ hội mà chị có thể chuộc lại lổi lầm từ mẹ con chị.
Nguồn: copy