22/05/2023
Kỳ lạ thay, càng nhiều tuổi hơn tôi lại muốn ở bên cạnh những người dịu dàng. Không phải là tâm lý ngày càng yếu mềm mà chỉ cảm thấy cuộc đời đôi khi quá vô thường cho những sự gay gắt.
Vì tôi biết đằng sau sự dịu dàng đó, là biết bao thấu cảm và khoan dung. Chỉ có một nội lực vững chãi, một tâm hồn bình yên mới có thể hướng tới giải quyết mọi mâu thuẫn 1 cách dịu dàng nhất có thể.
Và vì vậy, tôi cũng sẽ lựa chọn dịu dàng để đối đãi với những người xung quanh mình. Dịu dàng với những lỗi sai, dịu dàng với sự tranh đua.
Có rất nhiều cách nói để biểu đạt 1 ý nghĩ, những mỗi cách nói khác nhau sẽ cho ra những kết quả khác nhau.
- Khi tôi muốn con nghe lời mình, tôi thường nói “con phải dọn dẹp đồ chơi đi chứ, nếu không con sẽ bị phạt”. Nhưng câu nói đó không mang lại một kết quả tốt ngoài một tâm hồn bị tổn thương vì bị mẹ la mắng và không thấu hiểu.
- Sau đó, tôi thử nói “hôm nay mình chơi rất vui rồi, bây giờ mèo con cùng mẹ dọn dẹp và chuẩn bị đi ngủ nha”. Thì con gái lại răm rắp làm theo, làm rất nhanh và rất vui vẻ.
Trong cuộc đời, tôi đã từng rất nhiều lần “vạ miệng”, nói cho sướng cái mồm, để rồi làm tổn thương ba mẹ, người yêu, bạn thân,… Tôi đã từng rất háu thắng, luôn nghĩ mình là đúng nhất, luôn “chiến” tới cùng để phân định đúng sai, hơn thua, được ăn cả - ngã về không. Khi “cái tôi” che mờ mắt, tôi chỉ còn thấy bản thân mới là người có lý, và sẽ xù lông để tự vệ.
Nhưng, những năm gần đây, tôi cảm thấy những sự tranh đấu đó là hoàn toàn vô nghĩa. Vì vậy, tôi chấp nhận mình thua thiệt một chút, mình nhường bước 1 chút, để thế giới và nhân sinh tự vận hành theo hướng mà nó vốn dĩ.
Ai cũng cần học những bài học của riêng mình, và tôi không cần và không thể là người “giảng dạy” cho bất kỳ ai.
Vì vậy nếu phải chọn cách đối xử với mọi người như thế nào, tôi sẽ chọn và sẽ luôn học cách để dịu dàng, với bản thân và những người tôi trân quý.
People may forget what you say, but they’ll never forget how you make them feel.
Love & Peace 🌈
Jodi