19/12/2019
con kiến không leo cây,
có lần tôi đi rừng. chính xác là đi leo núi, lúc xuống núi quá mệt, trời nắng to, tôi muốn ngồi nghỉ chân ở một dòng suối để ngâm chân và rửa ráy chút cho mát, nhưng bạn dẫn đường người Mông nói phải đứng dậy đi ngay, sắp có mưa to lũ lớn, nếu không đi thì đêm nay ngủ rừng nữa, không về bản kịp. Tôi hỏi sao mày biết sắp mua to lũ lớn? nó chỉ một đàn kiến vàng đang leo ngược lên cây: con kiến vàng nó leo cây này, nó biết sắp có mưa to đấy. Tôi lại không tin, tôi nghĩ nó chỉ muốn tôi đi nhanh nên tôi tìm thấy một đàn kiến khác nằm dưới đám lá, ê này, đàn kiến này có leo cây đâu, do đàn kia thích leo thì nó leo, chứ làm gì có chuyện kiến biết sắp mưa. Nó bảo kiến đen này nó ngu lắm, tí nó sẽ chết hết. Quả nhiên, chừng 5 phút sau trời mưa như trút nước, chúng tôi không kịp trùm áo mưa nữa, cứ thế leo lên dốc tránh lũ.
bây giờ, chúng ta lại chia phe, đa số ủng hộ người biểu tình ở Hồng Kông (dù cũng không nhiều người biết rõ người Hồng Kông đang muốn điều gì), còn lại một đa số khác thờ ơ, thậm chí chửi những người biểu tình, hoặc chửi luôn cả người ủng hộ biểu tình. Tôi theo đa số đầu tiên, tôi ủng hộ biểu tình, ủng hộ một Hồng Kông độc lập, dân chủ và văn minh, không nằm dưới ách thống trị của chế độ cộng sản TQ...
đối với người Hồng Kông, việc trở thành một bộ phận của TQ là một sự thụt lùi thảm hại của văn minh, dân chủ và cả kinh tế. Họ ý thức được điều đó, bởi họ biết rõ cả hai: người Anh và người TQ đại lục. Họ đã sống với văn minh, dân chủ và một nền kinh tế hùng mạnh trong cả hàng chục năm, ngay kế bên là TQ đại lục, với những vấn nạn, hay nói đúng hơn, là thảm hoạ của cả thế giới văn minh: chế độ cộng sản Tập Cận Bình... dĩ nhiên, dù vô vọng, họ vẫn phải tìm đường thoát
người Hồng Kông, họ là kiến vàng, họ biết leo cây.
nếu chúng ta nhìn họ leo cây và cười họ, thì chẳng phải giống kiến đen lắm sao?
thế thôi