18/05/2026
Hiếm có vị lãnh tụ nào trên thế giới mà cuộc đời lại gần gũi với nhân dân và giản dị đến kỳ lạ như Chủ tịch Hồ Chí Minh. Sinh ra từ làng Sen, một miền quê nghèo xứ Nghệ với mái nhà tranh đơn sơ, lớn lên giữa tiếng võng ru, đồng lúa và những ngày đất nước còn chìm trong cảnh nô lệ, trong suốt hành trình bôn ba tìm đường cứu nước, Người từng làm phụ bếp trên tàu, lao động ở bến cảng, sống trong những căn phòng nhỏ chật hẹp như bao người lao động bình thường khác.
Sau khi kháng chiến thành công, rồi đã trở thành Chủ tịch nước, Bác vẫn giữ cho mình nếp sống giản dị của một người con xứ Nghệ. Người ở trong căn nhà sàn gỗ nhỏ bên ao cá, mặc bộ quần áo ka-ki bạc màu, đi đôi dép cao su đã mòn gót, dùng chiếc quạt lá giữa mùa hè Hà Nội oi ả. Những vật dụng quanh Bác hầu như đều rất đơn sơ: cây bút máy quen thuộc, chiếc radio nhỏ để nghe tin tức, bàn làm việc gọn gàng với vài chồng tài liệu, còn bữa cơm thường chỉ có cá kho, rau luộc, cà muối. Trong những năm tháng kháng chiến, Người từng sống giữa núi rừng Việt Bắc, nằm võng, lội suối, thức trắng nhiều đêm bên ngọn đèn dầu để lo cho vận mệnh dân tộc.
Ngay cả những năm cuối đời, khi sức khỏe đã yếu đi nhiều, điều Bác day dứt nhất vẫn là miền Nam chưa được giải phóng, đồng bào chưa được sum họp. Trong Di chúc để lại trước lúc đi xa, Người gần như không nói gì cho riêng mình, mà chỉ căn dặn về nhân dân, về thanh niên, về Đảng và tương lai đất nước. Một cuộc đời vĩ đại, nhưng gần như không giữ lại cho mình điều gì.
Chủ tịch Hồ Chí Minh (1890-1969), vị lãnh tụ tối cao của dân tộc Việt Nam, là người sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam và linh hồn của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với tư tưởng bất hủ “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”, Người đã đặt nền móng vững chắc cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất non sông, trở thành ngọn cờ đầu dẫn lối cho toàn dân tộc trên hành trình gian khó.
Dưới sự lãnh đạo của Hồ chủ tịch, nhân dân Việt Nam đã vượt qua muôn vàn thử thách, từ Hiệp định Geneva 1954 đến cuộc kháng chiến chống Mỹ cam go. Bác đã khởi xướng con đường cách mạng miền Nam, kêu gọi toàn dân đoàn kết, xây dựng miền Bắc xã hội chủ nghĩa làm hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Dù không được chứng kiến ngày vui đại thắng 30/4/1975, di sản tư tưởng và tinh thần yêu nước của Người đã trở thành kim chỉ nam cho chiến thắng lịch sử, đưa đất nước đến ngày vui thống nhất.
Chiến dịch cuối cùng dẫn đến chiến thắng vẻ vang được đặt theo tên Bác: Chiến dịch Hồ Chí Minh, diễn ra từ ngày 26/4 đến 30/4/1975, thể hiện khát vọng thực hiện di nguyện của Người: giải phóng miền Nam.
Chiến dịch đã kết thúc vẻ vang khi quân ta tiến vào Sài Gòn, buộc chính quyền Sài Gòn đầu hàng, hoàn thành sự nghiệp thống nhất đất nước.
Tên Bác một lần nước được ghi dấu cho chiến thắng vĩ đại của dân tộc, khi Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, trong kỳ họp thứ nhất, khóa VI, ngày 2/7/1976, dưới sự chủ trì của đồng chí Trường Chinh – Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội, đã quyết định đổi tên Sài Gòn - Gia Định thành Thành phố Hồ Chí Minh, như một biểu tượng vĩnh cửu của sự thống nhất và lòng biết ơn sâu sắc.
Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là biểu tượng bất diệt của dân tộc Việt Nam, mà còn là nguồn cảm hứng lớn lao cho các phong trào giải phóng trên toàn thế giới. Tầm nhìn và ý chí của Người đã dẫn dắt dân tộc Việt Nam đến ngày thống nhất, mở ra kỷ nguyên hòa bình, độc lập và thịnh vượng.
Nhân dịp cả nước hướng về lễ kỷ niệm 136 năm ngày sinh của Người, hãy cùng nhìn lại một cuộc đời vĩ đại nhưng bình dị, để thêm trân trọng và biết ơn hòa bình ngày hôm nay, một nền hòa bình được xây dựng từ di sản của một con người bình dị nhưng vĩ đại.