24/11/2017
Ký sự Fansipan 2017 (Phần 6) Tất cả 37 thành viên(từ U10-U50) trong đoàn chúng tôi đã lên đỉnh thành công
NGƯỜI PHỤ NỮ U50 ĐÃ VƯỢT QUA GIỚI HẠN CỦA BẢN THÂN MÌNH NHƯ THẾ NÀO?
Một chút thôi, chút nữa thôi, vậy là top sau chúng tôi đã hội ngộ top phía trước ở bậc đá trong niềm vui khôn tả. Mọi người đổ dồn sự quan tâm tới bé Khiêm, vừa cảm phục vừa thương cho cu cậu. Trong lúc đó, tôi chợt thấy vẻ mặt phờ phạc của chị Trang Pham Minh, đang ngồi thẫn thờ trên bậc đá. Môi chị nhợt nhạt vì lạnh. Đôi giày của chị đã bị b**g đế từ 2200m nay đã bở ra hơn. Chị đùa: “Đôi này xuống đến Sapa là chị tặng lại núi rừng thôi”
Tôi rất thích chị ở điểm, chị rất biết sức mình đang ở đâu và không muốn ảnh hưởng đến cả đoàn. Tối hôm qua khi ăn cơm, chị bảo tôi rằng mai Tuấn cho chị đi trước, dù phải dậy sớm chịu lạnh chứ chị không muốn làm chậm tiến trình của cả đoàn. Đó là lí do mà vì sao sáng nay có top đi sớm từ 4:00AM. Những tưởng top sau chúng tôi đi chậm như sên thì các anh chị phải lên đỉnh rồi mới phải. Nhưng chỉ có chị Llinh Hương đi trước còn anh Vy Pham, chị Rosy Vân Doãn, chị Phú, chị Trang vẫn cố thủ ở đây.
Rồi tôi đốc thúc cả đoàn đi, nghỉ lâu sẽ có nguy cơ bị cảm lạnh. Cả đoàn lại hào hứng tiến về phía trước vì chỉ cách đỉnh Fansipan vài trăm bậc đá nữa thôi. Giờ chỉ còn lại tôi và chị Trang chốt đoàn. Chân phải chị cứng lại , chân trái bước lên kéo chân phải theo, cà nhắc cà nhắc, cứ 1 lúc chị lại phải nghỉ lấy hơi. Tôi bảo: “Để em cõng chị” Chị nhất quyết không. Chị dựa vào thành đá, mỉm cười 1 cách nhẹ nhàng, đôi mắt nhìn tôi nhẹ nhàng như cảm ơn tôi đã đồng hành với chị. Rồi chị lại chậm rãi lê bước......
Một lúc sau, một anh cõng bé Khiêm xuống còn anh Nha mặc áo cộc, tay cầm 2 balo chạy nhanh xuống. “2 bố con ở lại chụp ảnh với mọi người đã..” tôi gọi với. Anh đáp: “2 bố con anh lên đỉnh rồi, anh đưa cháu xuống luôn không lạnh...” Cổ họng tôi nghẹn nghẹn tưởng mấy anh em, chú cháu, cô cháu...đồng hành với nhau cả chặng được dài, vượt qua bao hiểm nguy khốn khó, chỉ chờ lúc cùng nhau lên đỉnh, cùng nhau ăn mừng chiến thắng...Hay chỉ đơn giản là chụp với nhau 1 tấm hình kỷ niệm thôi...Vậy mà tôi phải tạm biệt anh khi chỉ còn vài bước nữa là lên đến đỉnh...
2 bố con Kỳ Khiêm đã lên đỉnh Fansipan thành công(4/11/2017)
Hai chị em tôi lại âm thầm bước tiếp. Rồi đỉnh Fansipan dần dần hé lộ trước mắt chúng tôi. Tôi hét lên: “Wowww, đỉnh Fansipan kìa chị ơi..” Rồi tôi chạy vù lên phía trước, thầy Bùi Tuấn Đạt đã chờ sẵn high five: “chúc mừng em”. Mọi người hô lên: “Tuấn kia rồi” Vì là người chốt đoàn thì nếu tôi có mặt nghĩa là tất cả đoàn đã lên đỉnh. Nhưng không phải như vậy, còn chị Trang nữa. Tôi kêu gọi mọi người, cổ vũ cho chị. 5 bước nữa, 4...3..2..rồi 1 bước nữa thôi. Chị Trang-người phụ nữ kiên cường nhất đoàn đã lên đỉnh Fansipan thành công trong sự hò reo chúc mừng của cả đoàn.
ĐỈNH FANSIPAN NO.01
Đỉnh Fansipan- Theo tiếng địa phương, núi tên là "Hủa Xi Pan" và có nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh. Quả đúng như vậy, ở nơi đây ta có cảm giác như thật gần với bầu trời. Phóng tầm mắt ra thật xa ngắm nhìn Sapa, thung lũng Lao Chải-Tả Van ẩn hiện qua lớp mây. Các dãy núi trùng trùng điệp điệp nối đuôi nhau đến tận phía chân trời. 8:00AM, top sau chúng tôi đã không săn được bình minh ở nóc nhà Đông Dương. Ông mặt trời giờ đã lên qua đỉnh các ngọn núi. Ánh nắng chan hòa nhưng nhiệt độ chỉ vào khoảng vài độ C, gió to đến nỗi như muốn nhấc cả người đi vậy. Mặc mấy lớp áo mà vẫn thấy tê tái, sợ nhất là những đầu ngón tay như phù nề, chẳng dám thò ra để chụp ảnh.Mấy anh chị ngồi co cụm với nhau ăn món bánh mì kẹp pate cho anh Lương Thế Hưng trực tiếp làm.
Đoàn chúng tôi-GCC và những người bạn trên đỉnh Fansipan(4/11/2017)
Lát sau trưởng đoàn Bùi Phương Nam hô hào cả đoàn chụp 1 bức ảnh tập thể. Top đầu tiên lên đỉnh lúc 6:30AM gồm thầy Đạt, chị Hoàng Lê, chị Hoàng Phương Chiêm, chị Trần Thị Kim Thoa...đã chờ chúng tôi gần 1,5 giờ đồng hồ cũng chỉ chờ đến lúc này để ghi lại dấu ấn cùng mọi người. Mà không biết lúc 6:30AM đã có mặt trời lên chưa, cái rét kinh khủng như thế nào, tôi vẫn quên chưa phỏng vấn.
Rồi chúng tôi chào đón 2 Bác(mẹ và bố chồng anh Lương Thế Hưng) từ cáp treo lên chung vui cùng cả đoàn. Bác gái vui tính bảo: “Các Bác giờ không còn sức để leo nữa nhưng lên đây để cổ vũ tinh thần cho các cháu..” Vì vậy mà chúng tôi rất yêu quý và tôn trọng 2 bác.
ĐỈNH FANSIPAN-MỖI NGƯỜI 1 PHONG CÁCH.
Anh Hán Quang Dự cầm gậy selfie quay rất nhiều video, mục tiêu của anh trong chuyến đi lần này là làm 30 video để cho mọi người biết sức mạnh của video marketing lớn như thế nào. Quả đúng như vậy, video “Người đàn ông dân tốc bán ổi nói tiếng Anh siêu đẳng tại Sapa” của anh đã hot ở trên Facebook với hơn 100K lượt xem, lên báo mạng rồi các trung tâm tiếng Anh còn muốn xin cả bản quyền.
Chị Rosy Vân Doãn còn mang cả tà áo dài thướt tha
Thầy Đạt lên đỉnh đầu tiên của đoàn lúc 6:30AM(4/11/2017)
Riêng tôi, lúc đầu thì chỉ dám kéo khóa áo khoác ra và để lộ sắc đỏ của Chiến Binh NLP ra thôi để chụp ảnh. Nhưng trong đầu nghĩ, mất bao nhiêu công sức lên tới đỉnh, chả nhẽ mình lại không chụp được bức ảnh hẳn hoi. Anh Nguyenky Nha vừa rồi cũng mặc áo cộc nhường áo khoác cho Kỳ Khiêm cơ mà. Tôi quyết định cởi áo khoác ra và chụp với áo Chiến Binh của mình. Chụp mấy phô liền, tôi nhớ mình còn áo Hội LDR nữa. Tôi cởi áo Chiến Binh ra, trên người không một manh áo. Tôi gồng mình lên để chống đỡ cái lạnh, đầu tôi bật ra 1 ý tưởng chụp ảnh cởi trần trên đỉnh Fansipan để cho thật khác biệt. Thế là bất chấp nhiệt độ có là bao nhiêu đi chăng nữa, tôi vẫn cởi trần chụp ảnh. Mấy người trong đoàn “Ohhhh...” lên rồi Nguyễn Thu Diễm và chị Oanh mặc áo khoác chạy ra chụp với tôi cho có sự tương phản. Thật không thể tin được tôi đã làm chuyện điên rồ này.
Vậy là đoàn leo núi chinh phục đỉnh Fansipan GCC và những người bạn của chúng tôi đã hoàn thành mục tiêu 1 cách vô cùng xuất sắc. 37 thành viên đủ mọi trang từ 9 đến 48 tuổi, đủ mọi ngành nghề, cả nam cả nữ, cả 2 miền Nam Bắc...nhưng chung 1 mục tiêu, chung 1 ý chí, với 1 lòng quyết tâm sắt đá và chúng tôi đã làm được. Bao nhiêu thách thức, hiểm nguy khôn lường, những sự cố bất ngờ, chấn thương, tình trạng sức khỏe không cho phép, khi hậu khắc nghiệt...Chúng tôi vượt qua được chính là nhờ tình đồng đội. Có nhiều thành viên chỉ mới quen nhau lần đầu nhưng chúng tôi đã trở thành 1 gia đình luôn luôn yêu thương và hỗ trợ nhau mọi lúc mọi nơi. Vì vậy thành công này là thành công chung của cả đoàn chứ không còn là của riêng ai nữa. Nhưng tôi vẫn muốn gửi 1 lời khen đặc biệt tới sự nỗ lực phi thường của 2 bố con Kỳ Khiêm và chị Trang Pham Minh, đã vượt lên trên chính bản thân mình và tạo nên 1 hành trình thật sự đáng nhớ và ý nghĩa với tất cả thành viên trong đoàn.
Và lên được đỉnh rồi cũng chỉ là 1 nửa chặng hành trình. Còn chặng leo về nữa, liệu nó có dễ dàng hơn lúc đi không? Có điều gì hay ho đang chờ chúng tôi phía trước? Chúng tôi đã tạo nên điều phi thường gì? Mọi người hãy cùng đón đọc phần tiếp theo nhé!
KÝ SỰ FANSIPAN (PHẦN 7) 9 NGƯỜI VỀ TRẠM TÔN TRONG 7H