17/11/2024
Giờ tan tầm, cơn gió nhẹ thổi qua con phố nhỏ, đem đến luồng không khí dịu mát xua đi cái oi bức của ngày dài cùng với đám bụi mịn đang bay khắp mọi nơi.
Anh đợi cô ở cổng tòa nhà nơi cô làm việc, ngồi trên chiếc xe máy quen thuộc. Cô bước ra, tay xách túi xách, lưng đeo balo, dáng vẻ có chút mệt mỏi nhưng khi nhìn thấy anh, cô chạy nhanh đến cùng nụ cười hiện lên rạng rỡ như mặt trời trong một ngày đầy nắng.
“Anh chờ em có lâu không?” - câu đầu tiên cô hỏi anh lúc nào cũng vậy.
“Anh vừa mới đến thôi, đưa balo anh cầm cho.” - vừa nói anh vừa lấy mũ bảo hiểm treo ở xe ra đội lên cho cô - “Nay em đi làm có nhiều việc không?”
“Ui có, hôm nay siêu nhiều việc chả được nghỉ mấy. Nay em còn hóng được mấy vụ drama nữa, để lát em kể cho. À nay là cuối tuần hay là tối mình nhậu đi. Em thèm uống Strongbow quá.”
Anh quay đầu lại nhìn cô, thoáng chút lo lắng: “Em vừa kêu đau dạ dày sáng nay mà. Uống vào lại khó chịu nữa thì sao?”
Cô lắc đầu: “Nhưng mà em muốn uống, không sao đâu sáng em bị đúng 1 tí xong là hết luôn. Với cả em uống một chút, từ từ cho dạ dày quen là ổn”
Uống từ từ cho dạ dày quen à, anh thở dài, nhưng cũng không đành lòng từ chối, vì hiểu rằng đó là niềm vui nhỏ bé của cô. Nhưng dù gì vẫn phải đi ăn nhẹ cái đã.
Về đến nhà, cô đi tắm đồng thời thay bộ quần áo thoải mái và anh cũng vậy. Mái tóc cô được buộc gọn lên sau gáy sau khi đã được anh lau và sấy cẩn thận. Cả hai ngồi xuống góc quen thuộc, ánh sáng vàng trắng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn bao phủ cả không gian. Trên bàn là hai lon Strongbow – cô chọn Dark Fruit như thường lệ, còn anh chọn vị mới:
“Strongbow Sparkling Kiwi và Dragonfruit là sự kết hợp của bọt sủi Sparkling kích thích vị giác cùng hương vị độc đáo của kiwi và thanh long tạo nên một thức uống sảng khoái, tươi mát cho mọi cuộc vui.” - Anh nói một tràng còn cô thì đang tròn mắt nhìn anh.
“Anh thấy quảng cáo bảo thế” - Nghe xong cô bật cười thành tiếng ngay trước cái tủ lạnh để đồ uống ở tiệm tạp hóa gần nhà.
Khi 2 người đã ngồi xuống cạnh nhau, cô mở nắp và nhấp một ngụm nhỏ, vừa đủ để cảm nhận hương thơm từ hoa quả lên men và vị chua dịu tan trên đầu lưỡi. Anh nhìn cô, vẫn không quên nhắc: “Em uống từ từ thôi, đừng uống nhiều quá.”
Cô mỉm cười, dựa vào vai anh: “Em biết rồi. Nhưng mà em tò mò vị của anh thế nào. Kiwi với thanh long liệu có kỳ lắm không. Anh mở ra uống đi xong cho em thử với.”
Anh khẽ cười, cầm lon của mình lên thử 1 ngụm, rồi bất chợt đưa lon của mình về phía cô: “Cái này có bọt khí này, dạng như C sủi ấy. Vị cũng không kỳ như anh nghĩ, dễ uống lắm. Em thử không, đổi lon kia anh uống cho.”
“Sao lại C sủi nghe kỳ thế” - Cô do dự nhưng vẫn nhấp một ngụm, ánh mắt sáng lên: “Ê cái này ngon thật nha, sao lần nào đồ uống của anh cũng ngon hơn là thế nào nhỉ.”
“Thế thì uống chung với nhau vị sẽ ngon hơn đấy” - Chưa kịp để cô phản hồi, anh đặt lon nước xuống, nhẹ nhàng kéo cô lại gần và khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô. Hương vị từ hai loại Strongbow hòa quyện ngọt ngào, tươi mới như chính tình yêu của họ: không cần quá nhiều lời, chỉ cần được bình yên bên nhau là đủ.