29/01/2026
Giữa những ánh hào quang rực rỡ của các nhà vô địch, giải thưởng Thành tựu trọn đời tại Cúp Chiến thắng 2025 đã gọi tên một nhân vật đặc biệt: Trung tá Cung Bỉnh Di. Từ một chiến sĩ Điện Biên cầm súng đánh giặc đến vị trọng tài quốc tế học tiếng Anh ở tuổi "thất thập", hành trình của ông là minh chứng sống động nhất cho tinh thần học tập và cống hiến không mệt mỏi cho thể thao Việt Nam.
Ông Cung Bỉnh Di có chia sẻ khá thú vị: "Hôm nay tôi rất lấy làm vinh dự, và thực sự mà nói không ngờ tới là đã được ban tổ chức vinh danh và trao tặng cho tôi cái cúp chiến thắng với cái tên là Cống hiến trọn đời. Thành tích của chúng tôi không rực rỡ như là bác Mai Đức Chung ở đây huấn luyện đội nữ hay là các vận động viên giành huy chương ở trên (đấu trường) quốc tế, mà chúng tôi thầm lặng làm việc ở phía sau cho nền thể thao bắn súng ở Việt Nam, bồi dưỡng đội ngũ trọng tài và khuyến khích các vận động viên của các địa phương để tham dự vào.
Chính nền thể thao bắn súng Việt Nam đã có những lúc ngang tầm với thế giới và đặc biệt từ SEA Games 2023, nhà nước đã trang bị cho trường bắn Việt Nam một trường bắn hoàn toàn bằng điện tử và ngang tầm với các nước ở trong khu vực và trên thế giới. Và chính những điều đó đã động viên tôi cống hiến trọn đời với nền thể thao bắn súng.
Thưa với quý vị, tôi nhập ngũ khi tôi hơn 15 tuổi nhưng ở trên Việt Bắc, tôi ở với anh bác sĩ, anh cũng học súng 2 năm. Hằng đêm anh rủ tôi đi bắn súng và hai anh em là hằng đêm đi săn bắn súng và tôi yêu mến bắn súng từ lúc đó. Và tới hòa bình lập lại năm 1956, quân đội có tổ chức 1 cuộc thi bắn thì lúc đó tôi đang làm thư ký đánh máy của một sư đoàn chiến đấu, và tôi xách súng đi thi và năm đó tôi đạt được thành tích tốt. Tôi được dự lớp bồi dưỡng xạ thủ của Bộ Tổng tham mưu. Sau lớp bồi dưỡng đó, tôi được cấp bằng tốt nghiệp xạ thủ Bộ Tổng Tham mưu. Bắt đầu từ đó, tôi gắn chặt với nền thể thao bắn súng cũng như bắn súng của quân đội.
Trong đời quân đội của tôi, tôi có vinh dự và hãnh diện nhất, tức là tôi gắn bó một sư đoàn chiến đấu - sư đoàn 312 là sư đoàn Chiến Thắng, sư đoàn đã mở màn chiến dịch Điện Biên và bắt sống được de Castries ở Điện Biên Phủ. Và tôi gắn bó với sư đoàn gần 20 năm và mang tất cả cái khả năng bắn súng của tôi để huấn luyện cho toàn sư đoàn, và sư đoàn đã đạt được rất nhiều năm bắn giỏi trong toàn quân. Đấy là một định mệnh dẫn dắt, tức là trong đời bộ đội, tôi đã gắn bó với một sư đoàn chiến đấu và cũng từ cái sư đoàn đó, tôi đã mang tất cả khả năng bắn súng của tôi để phục vụ cho công tác chiến đấu.
Một may mắn nữa là tôi cùng với sư đoàn đã tham gia chiến đấu ở cánh đồng Chum-Xiêng Khoảng 3 năm, sau đó sang tham gia chiến dịch Quảng Trị và đến khi về nghỉ hưu năm 1986, tôi lại được may mắn là các anh ở bộ môn, cùng đội xạ thủ quân đội cũ của tôi, như anh Ngô Mai Xuân, anh Nguyễn Văn Hùng, lại triệu tập tôi ra làm huấn luyện viên đội tuyển trẻ quốc gia năm 93-94. Và từ đó, các anh yêu cầu tôi là anh phải học đi lấy cái bằng trọng tài quốc tế và bắt buộc tôi là phải đi học tiếng Anh. Lúc đó là tôi đã 6-70 tuổi rồi, tôi phải đi học tiếng Anh.
Có những lúc chuẩn bị làm trọng tài ở bên Lào năm 2009, tôi phải nhờ các con tôi mời một cô giáo về nhà dạy tôi. Tại vì đến lớp thì mình tiếp thu không được nhiều. Và sau đó tôi có yêu cầu cô giáo 1 tuần dạy tôi 2 buổi thôi, chứ dạy cả tuần thì tôi không tiếp thu được hết. Và đến năm 2000 thì tôi lấy được bằng trọng tài quốc tế.
Thế hôm nay tôi rất lấy làm vinh dự, trong cuối đời bộ đội, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của anh lính Cụ Hồ, tức là hoàn thành xong cái nhiệm vụ làm anh lính chiến đấu, và về thì tham gia môn bắn súng. Hôm nay tôi lại được Cục thể dục thể thao và anh Nguyễn Hồng Minh cũng như ban tổ chức giải cúp bình chọn tôi lên nhận giải Cống hiến trọn đời.
Cái giải này chúng tôi chỉ âm thầm ở phía sau thôi, không phải như anh Mai Đức Chung ngồi đây huấn luyện cả đội bóng đá lừng lẫy, rất nhiều huy chương hay các VĐV khác rất nhiều huy chương. Nhưng công việc của chúng tôi là đứng phía sau và vẫn được tôn vinh là những người lâu năm ở trong nghề."