26/05/2026
Không phải AI vượt mình. Là người Đồng Nghiệp bàn bên biết dùng AI vượt mình..
Năm tôi ngoài 30, tôi đã là người phụ trách các đoàn tư vấn giám sát.
Nghe thì oai.
Công trình cấp đặc biệt, cấp I.
Dưới tay có anh em.
Trên bàn có chức danh.
Vậy mà tôi rỗng.
Không phải rỗng tiền.
Rỗng hướng.
Tôi không biết mình muốn trở thành con người như thế nào.
Cứ sáng đi, tối về, họp, ký, bảo vệ sai sót của mình và của anh em.
Cần cù. Nhiệt tình. Lấy sức khỏe ra gánh.
Rồi một ngày tôi nhận ra: tôi đã đi 9 năm.
Mà không biết mình đang đi đâu.
Đó là cảm giác đáng sợ nhất.
Không phải thất bại..
Thất bại còn biết mình sai ở đâu.
Vô định thì không.
Vô định là leo mãi một cái thang, lên tới lưng chừng, rồi mới ngờ ngợ: thang này dựng vào đúng bức tường chưa?
Tôi kể chuyện này vì tôi đang thấy quá nhiều anh em ngoài 30 đứng đúng chỗ tôi từng đứng.
Có nghề.
Có kinh nghiệm.
Có vị trí kha khá.
Nhưng mở điện thoại ra là thấy hoang mang.
Người ta nói AI.
Nói tự động hóa.
Nói kỹ sư rồi cũng phải biết dùng AI.
Mà chẳng ai nói bắt đầu từ đâu.
Anh em mình giỏi việc.
Đọc bản vẽ nhoáng cái ra lỗi.
Nhìn hiện trường biết đạt hay không.
Nhưng đặt trước một cái ô chat trống, gõ gì cũng thấy mình… nghiệp dư.
Và đây là chỗ tôi muốn nói thẳng:
Mối nguy của anh em mình không phải AI.
QC ngoài công trường, AI chưa thay được.
Mối nguy là **người đồng nghiệp ngồi bàn bên.**
Cùng tuổi.
Cùng kinh nghiệm.
Nhưng nó để AI viết NCR trong 5 phút, trong khi mình còng lưng cả tối.
Nó dựng nháp ITP, đối chiếu spec, ra báo cáo ngày — nhanh gấp đôi.
Sáu tháng sau, sếp không nói gì.
Nhưng sếp nhớ ai làm nhanh.
Một năm sau, khoảng cách đó là một bậc lương.
Không phải AI vượt mình.
Là người biết dùng AI vượt mình.
Mà buồn cười là: cái ngăn anh em lại không phải trí tuệ.
Là tư duy cũ.
Cứ tin chăm chỉ hơn là thắng.
Làm nhiều hơn là thắng.
Thức khuya hơn là thắng.
Tôi tin y hệt suốt 9 năm.
Tôi lấy sức khỏe đổi lấy sự cần cù.
Và tôi rỗng hướng.
Cú vỡ ra đầu tiên của tôi, 12 năm trước, là khi tôi hiểu: muốn đi xa, thứ phải sửa đầu tiên không phải kỹ năng — mà là cách mình tư duy. Đặt mục tiêu. Đơn giản hóa. Hệ thống hóa.
Tôi mất nhiều năm để mò ra điều đó. Một mình.
Còn cú vỡ ra thứ hai là bây giờ — với AI.
Và lần này tôi tin chắc một điều:
Anh em **không cần mò nhiều năm như tôi.**
Thứ tôi đổi cả sức khỏe và tuổi trẻ để học, giờ có công cụ rút ngắn lại còn vài tháng — nếu học đúng chỗ, đúng cách, và quan trọng nhất: học cùng người.
Người thắng trong 5 năm tới không phải kỹ sư chăm nhất.
Là kỹ sư đổi tư duy nhanh nhất.
Biết dùng AI vào đúng việc của nghề mình.
Biết biến cái mình giỏi sẵn — chuyên môn QC — thành thứ AI khuếch đại lên, chứ không thay thế.
Tôi lập AI_QAQC vì lý do đó.
Không phải để dạy đời.
Tôi từng vô định y như anh.
Tôi chỉ đi trước một đoạn, vấp đủ rồi, giờ quay lại nói: đi cùng nhau đi, đỡ phải mò.
Anh đang ngoài 30.
Còn quá sớm để chấp nhận đứng yên.
Và còn vừa kịp để không bị bỏ lại.
👉 Nhóm miễn phí, dành riêng cho kỹ sư QC muốn dùng AI vào việc thật. Vào đây, kể tôi nghe anh đang vô định ở chặng nào — tôi ở đó rồi. [Link nhóm dưới comment]
Hẹn gặp bạn ở bên trong..