A Fitness Enjoyer

A Fitness Enjoyer Nơi lảm nhảm của một người tận hưởng rèn luyện thể chất~

28/05/2026

"If you have nothing good to say, then say nothing at all"

Ngẫm lại đây vẫn là tôn chỉ của mình khi bắt gặp những điều mình không ưa, một phần vì cái lúc mình lên tiếng nó nghe tệ hơn hẳn so với những gì những gì mình dự định 🫠
nhưng phần vì mình nhạy cảm với những điều độc hại. Và mình nhận ra rằng những gì mình sẽ (và muốn nói ra) cực kì độc hại, trước hết với chính bản thân mình.

Sướng mồm trước tiên, nhưng sau giây phút thỏa mãn cái tôi ban đầu thì mới thấy không ổn....
nhưng quay lại cái tôn chỉ ban đầu

Nghịch lý là, văn hóa trực tuyến hiện tại dường như tạo môi trường cho cái sự độc hại đấy lây lan và sinh sôi.
Thuật toán khích lệ tương tác, và còn gì dễ gây tương tác hơn bằng việc chủ động khuấy nước đục?
Phản ứng theo cảm xúc thì chỉ trong tích tắc. Đổ thêm dầu vào lửa.

Có lẽ chính kiểu môi trường đấy khiến mình càng chán và có lẽ sợ lướt mấy cái ổ rết như "Thờ rét'.
Có quá nhiều sự lệch lạc được chia sẻ, nhưng cá nhân mình lại luôn phản ứng bằng cảm xúc đầu tiên, và có lẽ khó có thể tách được cái thông tin cần phản biện với người chia sẻ nó.
Rất máu chó, rất thích công kích cá nhân, nhưng cũng mệt mỏi với công kích cá nhân và cãi cùn.

(hầy, tâm sự mỏng như vậy... nhân việc khép lại một dự án đã hoàn thành nhưng không thành cơm 😮‍💨)

nay dắt đạp xe trên đường thấy các bé phóng xe đạp trợ lực điện qua mà mình nghĩ..(tất nhiên, suy nghĩ c...
12/05/2026

nay dắt đạp xe trên đường thấy các bé phóng xe đạp trợ lực điện qua mà mình nghĩ..

(tất nhiên, suy nghĩ của một con ếch trong giếng nên mọi người có thể bỏ qua 🐸🕳️ )
---
Cái chuyện lạm dụng AI, nó cũng giống như việc đi xe đạp *trợ lực* điện để thay cho xe đạp vậy.

Ừ thì nó giúp đỡ tốn xăng hơn, bảo vệ môi trường, này nọ các thứ
Cơ mà nếu để bảo là để tăng vận động cải thiện sức khỏe

về lâu dài nó có hại nhiều hơn có lợi.
nó đem lại cái bề ngoài "giống như thật", nhưng loại bỏ hết mọi trải nghiệm khiến thứ đó "thật".
Bên cạnh những áp lực thực sự đem laki lại lợi ích,
Nỗ lực, khổ đau, vui sướng, hành trình tiến bộ và chinh phục, v.v.

(Cái câu chuyện làm màu, cưỡi ngựa xem hoa, farm trải nghiệm hơn là thực chất kể ra thì nhiều lắm..)

Nó làm thui chột mọi trải nghiệm và năng lực thiết yếu đối với con người.
Vận động thể chất và trí não. Kết nối với cơ thể, học hỏi, truy vấn, tìm ra giải pháp cho vấn đề...
Cũng dần lấy đi niềm vui đến từ những thứ này.
Chắc ai đi học cũng đã từng nghe câu nói nổi tiếng sau của một vĩ nhân râu xồm nọ
"Hạnh phúc là đấu tranh".
Trải nghiệm con người về bản chất là đấu tranh. Với bản thân, với môi trường bên ngoài, v.v.
---
Ừ thì, nó sẽ có ích nếu như làm hộ được những bước rườm rà tốn thời gian, và cho phép con người sử dụng thời gian đó để làm và trải nghiệm nhiều hơn, tạo ra và nhận được nhiều giá trị hơn
(như cái việc dàn trang rồi soát lỗi chính tả cho 1 quyển sách vài trăm trang chẳng hạn 🥹)

Cơ mà hiện tại nó không đủ khả năng làm điều đó ở mức độ thay thế cho con người.
Và nếu để nó thay thế, thì con người cũng sẽ dần tha hóa thôi.

===
Mà câu ch này có thể dc suy rộng ra cho việc phụ thuộc hay lạm dụng nhiều thứ tiện nghi hiện đại khác
Tất nhiên, mình k có ý phủ nhận những lợi ích mà chúng mang lại.
Chỉ là, dựa dẫm vào chúng có xu hướng làm tiêu biến những áp lực đã từng khiến con người trở nên kiên cường hơn.
Và như đã bộc lộ ở nhiều khía cạnh, khiến chúng ta yếu và nhu nhược hơn.

Nên là, kiểu gì cũng phải cố làm người
Dù khổ đau, nhàm chán, hay là mệt mỏi..

cái cảm hứng của mình cũng kì lạ... nhiều cái muốn làm rặn mãi không ra, nhưng cái đập vào mắt thì lâ...
08/05/2026

cái cảm hứng của mình cũng kì lạ... nhiều cái muốn làm rặn mãi không ra, nhưng cái đập vào mắt thì lập tức phải viết sớ tế ngay 🫠
Enjoy. Câu chuyện mình lảm nhảm hôm nay là về VO2max.

[Vì sao VO2max?]

VO2max là tốc độ tiêu thụ Oxy tối đa của cơ thể. Cơ mà lí do vì sao nó lại 'hot' không đến từ cái chức năng này, mà đến từ cái thứ nó đại diện. VO2max thường được dùng làm chỉ số đại diện cho trình độ thể lực hiếu khí (aerobic fitness) và tình trạng sức khỏe tim mạch - tuần hoàn - hô hấp của một người. Nhấn mạnh, nó là một chỉ số *đại diện* (đây là một chi tiết rất quan trọng).

Quay lại câu hỏi "vì sao nó lại 'hot'", chung quy lại, lại trở về nỗi sợ nguyên thủy nhất của con người: sợ chết 🥴.
Trong thời buổi hiện đại, một nguyên nhân chính gây đoản mệnh không còn là thú dữ hay bệnh tật nữa (có nhưng hiếm thôi), mà lại đến từ sự đủ đầy và thừa mứa. Năng lượng, lương thực, thực phẩm. Trong khi nhu cầu tiêu hao năng lượng trong cuộc sống hiện đại giảm xuống rất nhiều so với trong quá khứ (đến đồ ăn còn gọi ship về được).
Dư thừa năng lượng trong thời gian dài dẫn đến thừa cân, béo phì, và các bệnh mãn tính về tim mạch - chuyển hóa liên quan. Nhưng chung quy lại, bệnh tật đến từ việc cơ thể được cung cấp quá nhiều năng lượng mà nó không cần đến.

Sức hút của 'VO2max' ở đây đến từ việc, nó được ghi nhận bởi rất nhiều nghiên cứu thống kê có liên hệ với tần suất tử vong vì mọi lí do (all-cause mortality) hay tử vong vì các bệnh tim mạch, theo đó VO2max cao hơn = tần suất 💀 thấp hơn rõ rệt.
Vì thế, nhanh trí suy luận: VO2max cao hơn = sống lâu hơn.

Trong khi không phải là sai (hoàn toàn), nó giản lược rất nhiều bước. Như có đề cập trước đó, VO2max là một chỉ số đại diện. Giống như kết quả một bài kiểm tra vậy (mà đúng là nó cần được đo bằng một bài kiểm tra thật, gián tiếp hay trực tiếp). Thứ nó cho thấy là kết quả của một bài kiểm tra thể lực.
Thứ nó không cho thấy là quá trình hay những thứ giúp đắp lên cái "đỉnh" đó.

===
[Muốn "đỉnh" cao lại cần "móng" chắc"]
Đằng sau cái kết quả VO2max ấn tượng thường được trưng trên mạng xã hội, lại là sự kết tinh của năng lực đến từ nhiều hệ cơ quan khác nhau. Một số có thẻ kể đến:
- khả năng tống máu của Tim
- chức năng Ti thể
- tuần hoàn máu đến cơ bắp
Đó mới chỉ là những thích nghi về chuyển hóa. Nó từ đâu mà có? Tập luyện, cụ thể là tập luyện sức bền, với khối lượng và cường độ đủ lớn, và tăng tiến theo thời gian, để thúc đẩy cơ thể thích nghi

Mà tập luyện sức bền gây áp lực lên cơ thể, đặc biệt là cấu trúc (đó, nên cứ bảo là tập chạy đau gối hay đau lưng 🥴). Nên cứ lần theo 'dòng tiền', để chịu được khối lượng tập luyện như vậy theo thời gian, cơ thể cũng cần phải trở nên cứng cáp hơn, cơ bắp, gân cơ, xương chịu được liều lượng tập luyện đó.

Chưa kể, tập luyện đòi hỏi kĩ năng, về phối hợp chuyển động và tạo lực, cũng như kiểm soát cảm xúc, tư duy. Đó là những thích nghi về thần kinh - tâm lý.

Những thứ này không xuất hiện chỉ sau một đêm hay một tuần. Nó là hệ quả của một quá trình tập luyện dài, dày, đều đặn, và hướng đến tiến bộ.

===
[Những ngộ nhận]
Nếu chỉ để cải thiện sức khỏe (hay sống lâu hơn), bạn có thể cho rằng, chỉ cần vận động nhiều hơn là đủ. Điều này có ý đúng, và cũng phần nào được ủng hộ bởi bằng chứng, khi số bước chân cao hơn có được liên hệ với nguy cơ tử vong thấp hơn. Nhưng chỉ đến một ngưỡng nhất định, mối quan hệ này sẽ chững lại.
Nói cách khác, chỉ đơn thuần vận động nhiều hơn có giúp, nhưng sẽ không lâu. Và nghiên cứu cũng đã cho thấy, trình độ thể lực cao hơn được liên hệ với nguy cơ tử vong thấp hơn so với khi chỉ vận động nhiều hơn.
Nên tập nhiều hơn có thể có ích, nhưng cái chính vẫn là thúc đẩy tiến bộ, thay vì chỉ để 'đốt Calo' (thực ra thời gian vận động cũng là thời gian mồm ngừng ăn, kể ra vẫn có ích, trừ khi các bạn vừa đạp xe vừa đớp 🥹)

Một ngộ nhận khác, như ở 1 cái ảnh (bên phải) ở trên là đi tìm các kiểu "workout để tăng VO2max". Điển hình là cái protocol Norweigan 4x4. Cái ví dụ này có mấy cái ngộ nhận to đùng.
Thứ nhất, một buổi tập "VO2max" không nhất thiết, hay đúng hơn là không nhằm, giúp nâng VO2max của bạn lên. Mục đích chính là nó thử thách khả năng duy trì và lặp lại công suất tại ngưỡng cường độ VO2max, vì vậy cường độ những buổi này thường rất cao, và khó có thể thực hiện nhiều. Tính trung bình nó chiếm tỉ lệ rất ít trong khối lượng tập luyện của những vđv sức bền, ~5-10%, và thường chỉ xuất hiện gần thời điểm thi đấu, ~4-6 tuần. Nó đóng vai trò quan trọng trong khâu 'gọt đỉnh" để một vđv đạt được phong độ tốt nhất trong thi đấu, nhưng cái thứ đưa họ 'lên đỉnh' lại là 90-95% còn lại của chương trình tập luyện: giai đoạn base building, tổng volume tập luyện, các buổi tập ở cường độ dễ hơn.

Còn 'người trần mắt thịt' muốn 'biohack', khả năng cao nhất là họ khó mà đạt được cường độ đề ra bởi workout (một cái cần đề cập đến, bản thân cách mà các vđv xác định cường độ trong những workout kiểu này là dựa vào nồng độ lactate để gián tiếp xác định cường độ so với VO2max, chứ không trực tiếp mang máy thở ra track đâu 🥴). Và vì nó rất khó và cực, nó cũng khá là khó duy trì lâu .
Chưa kể, vì chưa hội tụ đủ cái 'nền' để đạt công suất cao như vậy, khả năng cao là những người tập phổ thông khi thử những buổi tập 'đi gặp Chúa' (go see God) như vậy dễ gặp phải chấn thương, hay thậm chí có thể là đi gặp Chúa luôn nếu cố quá (nói vậy thôi, bấm chuông rồi ù té chạy là cùng 🥹).
Tất nhiên, kết hợp vs việc ăn bớt cường độ, việc họ đạt được một phần cường độ đề ra ban đầu đã có thể khiến họ tiến bộ. Cơ mà như vậy lại k phải là "VO2max workout" r, nó chỉ là một buổi tập thể lực bình thường (vẫn tốt nhé).

Chưa kể, thay vì tập luyện sức bền tử tế, đi quăng Tạ ấm 🫠 rồi dùng nhịp tim để xác định cường độ 😮‍💨 Cái việc nhịp tim không phản ánh hiệu quả của một buổi tập thể lực đối với phát triển sức bền mình sẽ không nói lại nữa. Gần đây mình có bình luận một bài của anh mình, cũng về chủ đề này, không phải để phê bình mà để làm rõ hơn về khái niệm "sức bền" từ góc độ ngoài sinh lý (👇link dưới comment).
Chung quy lại vẫn là, làm mọi thứ để không tập 'cardio' tử tế 😮‍💨
===
Tựu chung lại, mình nghĩ đây chỉ là một ví dụ mới nhất cho một vấn đề muôn thuở thôi:
Nhầm cây 🌲thành rừng 🌲🌳.
Lộn đuôi🪡 thành đầu🗣️.
Cầm đèn🔦 chạy trước ô tô🚗.
Đặt xe🛒 đi trước con ngựa🐴

Hay một vấn đề khác:
Muốn đạt được một kết quả và sẵn sàng làm mọi thứ, trừ những thứ CẦN THIẾT để đạt được nó.

Muốn tăng VO2max thì phải phát triển cả một hệ thống cho phép đạt được nó.
Thần kinh - Chuyển hóa - Cấu trúc.
Vẫn cứ phải tập sức bền thôi. Không chạy thì đạp xe, Ski, row, v.v.
Muốn dạy cơ thể sản xuất năng lượng bằng chuyển hóa hiếu khí thì phải bắt nó làm điều này nhiều hơn và lâu hơn.
Tập dễ nhiều nhiều, tập khó hơn ít hơn, và thỉnh thoảng đi gặp Chúa.
Còn ít thời gian thì tập khó nhiều hơn một chút, tập dễ để dành cho những hôm nào không muốn tập nhưng không muốn bỏ tập.

Đơn giản thôi, không dễ.

06/05/2026

Thấy bài viết này hôm qua đăng, thấy hơi gờn gợn tí nên mình vẫn sẽ phải bình luận thêm để làm tròn vai trò (over)Thinking 🥴

[SỨC BỀN]
Mình thì nhìn nó từ 2 góc độ: sinh lý và tác vụ

Các khía cạnh sinh lý của sức bền thì đó, như bài viết có đề cập qua, liên quan đến các hoạt động sinh lý hỗ trợ khả năng duy trì vận động trong thời gian dài.
Cụ thể là cung cấp năng lượng, và thường là thông qua chuyển hóa hiếu khí.
Dù vậy, tất nhiên là nếu nhìn rộng ra sang cả những hoạt động 'yếm khí' - bộc lộ sức mạnh, sự bùng nổ (nghĩ, Squat, Oly lift hay chạy nước rút) - nó cũng có yếu tố 'sức bền' trong đó. Nhưng thường thì những thứ này mình nhét chung vào khái niệm bao trùm là "Thể lực" - Thể lực hiếu khí, Thể lực yếm khí, cũng như các khía cạnh khác liên quan đến cấu trúc (mô, gân, v.v.).

Quay lại, về cơ bản thì nội dung của bài viết không sai về khía cạnh sinh lý,
Để thúc đẩy những thích nghi sinh lý của "sức bền" - thể lực hiếu khí, liên quan đến tim mạch, tuần hoàn, hô hấp, v.v. - các loại hình "circuit training" nó kém hiệu quả hơn nhiều so với các loại hình vận động truyền thống thuộc về sức bền hơn như đạp xe, chạy bộ, hay với các loại máy thể lực khác, trong việc thúc đẩy thuần túy những thích nghi về sinh lý này.

Cơ mà điều này không có nghĩa là chúng không hiệu quả chút nào. Chỉ là với hiệu suất kém hơn và thiếu chuyên biệt hơn. GIống như câu chuyện tập chạy có tăng cơ hay không. Ban đầu, chắc chắn có chứ? Nhưng đến một mức độ nhất định thôi.

Một cái mà mình thấy gợn là đem Crossfit ra làm bao cát, hay nhóm chung nó vào "circuit training". Cái này thì dễ hiểu vì nó đến từ ấn tượng ban đầu với kiểu tập luyện này thôi, và cộng đồng tập tạ hay tập chạy thuần túy thường đem Crossfit ra làm trò đùa thành thói quen rồi.
Cơ mà không phải "circuit training" nào cũng là Crossfit. Nhìn thực tế mình thấy đại đa số circuit training được xây dựng hay thực hiện khá phọt phẹt, kiểu PT thúc nhưng khách thì cứ cao su thời gian nghỉ với chây ì, thiếu đi cái sự khẩn trương và cường độ (và theo đó thích nghi về thể chất) mà Crossfit thường đem lại.

Chưa kể, một yếu tố quan trọng đóng góp vào thúc đẩy thích nghi dài hạn là sự "tuân thủ".
Nếu theo được (và không gãy) và tăng tiến được theo thời gian, khắc tiến bộ được. Những người tập Crossfit khi đạt trình độ đủ cao (nỗ lực là một chuyện nhưng đi kèm cả chương trình được xây dựng hợp lý) khi ném vào các thử thách sức bền truyền thống vẫn có thể đạt được thành tích không tệ chút nào (vd: 5 phút 1 dặm), mặc dù có thể họ phải chạy bằng cả tính mạng (một điều họ khá giỏi)

---
Còn nói đến sức bền từ khía cạnh "tác vụ"...

Mình thấy việc đem Crossfit ra làm ví dụ cho thiếu hụt "sức bền" nó khá buồn cười.
Bảo mấy ông Crossfit kém bền từ góc độ, vd: chạy 10k hay HM/FM nó giống như kiểu ném Kipchoge (hay cặp đôi vừa phá kỉ lục Sub 2 FM) vào một lớp Crossfit vậy 🫠.
Mình không có ý định bảo vệ Crossfit đâu (vì mình k phải là một tín đồ), nhưng ít nhất là người duy nhất trong team tập luyện giống như vậy, mình nghĩ mình có đủ insight để có cái nhìn công bằng hơn 🥴.

Sức bền cụ thể với tác vụ, hay đúng hơn nếu tính chi li theo thành tích, sẽ cụ thể với công suất mong muốn thực hiện tác vụ đó.
Ở những tác vụ phổ biến của Crossfit - các workout kéo dài ~5-20p, vận động hỗn hợp với các chuyển động sức bền, kháng lực, gymnastics và/hoặc Oly lift với cường độ cao - những người tập Crossfit rất "bền".
Họ chịu 'nhiệt' rất tốt, duy trì được vận động với tốc độ cao và trong trạng thái gần như bơi trong Lactate và nhịp tim kịch nóc.
Sức bền của họ chuyên biệt với việc duy trì guồng vận động cao và thực hiện các kĩ thuật phức tạp hiệu quả trong trạng thái mệt mỏi cao độ, nói cách khác vận động ở ngưỡng 'red line' trong đủ lâu để hoàn thành workout.

Còn từ chiều ngược lại, duy trì pace 2:50 trung bình trong gần 2 tiếng liên tục. Đó là sức bền cụ thể với yêu cầu của chạy đường trường ở cự ly 42km: năng lực chuyển hóa hiếu khí đáp ứng được tốc độ ngốn năng lượng, mang đủ Carb theo người để tiếp nguyên liệu, chân cẳng đủ chắc để chịu được pace đó, đầu óc đủ tỉnh táo để duy trì tốc độ đó trong gần 2 tiếng cũng như xử lý những trục trặc trên đường (chưa kể giày cũng đóng vai trò không nhỏ, nhưng vô nghĩa nếu những thứ trước đó không đạt được).

📌Mấu chốt ở đây là, họ 'bền' với yêu cầu tác vụ mà họ muốn đạt thành tích cao nhất, với công suất họ muốn đạt được.

Tất nhiên không phải ai cũng có khả năng này, cũng giống như không phải ai mới tập chạy cũng đã sub 3 FM hay sub 20 5k luôn (hay thậm chí, một ví dụ gần gũi cho người tập tạ, không phải ai ban đầu cũng tập đến được gần đến 1RM thực sự của mình hay đạt thất bại hoàn toàn trong 1 Set tăng cơ). Nhưng đó là đặc trưng của những người tập đã theo đủ lâu và tiến bộ đủ để đạt được trình độ tương đối cao.

Tất nhiên chả ai giỏi được những gì họ không tập cả, nhưng nếu bàn về năng lực thể chất nói chung, và giữa các hoạt động nó có chút chút điểm tương đồng (vd: đòi hỏi vận động cơ bắp liên tục trong thời gian dài), một khi đã đạt trình độ đủ cao ở một bộ môn, với điều kiện hội tụ đủ cái nền thể chất cần thiết, họ vẫn có thể rẽ ngang sang một bộ môn khác (với một chút chuẩn bị và luyện tập) và đạt được phong độ khá tốt (ít nhất là > 70-80% người tập của bộ môn đó).

📌Kĩ năng là chuyên biệt, nhưng các khía cạnh thể chất/ "fitness" lại là phổ quát.

❓Còn vì sao lại "lè lưỡi" khi chuyển sang bộ môn khác?
Lí do đơn giản vì, họ sử dụng công suất không phù hợp với trình độ hay khả năng hiện tại thôi.
Going out too hot, blowing one's load early, chưa đến chợ đã hết tiền.

Vấn đề muôn thuở ở mọi bộ môn 🤷 nhất là với Crossfit vốn thường coi trọng cường độ cao, "go hard", nên sẽ không quá lạ khi một người tập Crossfit tham gia FM phải vừa đi bộ vừa chạy từ km10 trở đi.

(Nay tập xong nổi hứng max Burpee trong 2p 🫠)

02/05/2026

>
>
>

>
>

Về rèn luyện thể chất,
Có lẽ những ai chưa có gì mới bắt đầu chưa có gì ngại là vì vậy. Vì thực tế đã như vậy đâu. Minh chứng chỉ là cảm hứng và ảo vọng rằng về thứ họ muốn đạt được. Vì vậy mà cái khâu dụ dỗ để 'buy in' và bám vào quá trình dẫn đến kết quả đó nó rất quan trọng. Còn dụ dỗ như thế nào thì... 🤣
Còn những ai đã có, nhưng bỏ bê và giờ quay trở lại, ít nhất họ cũng biết cách làm sao để khôi phục lại thể trạng cũ. Dù có thể cách từng làm nó không còn phù hợp với hiện tại nữa.

Mà chắc cái gì cũng vậy.
Người thành công phải hơi thần kinh một chút

(còn mình chỉ thần kinh thôi chứ không thành công 🤡)
(thần kinh tập cái bài của nợ này 🫠 cơ mà nó thicc🥹)

22/04/2026

Tiến bộ là cứ phải tăng tạ
kể cả hi sinh chất lượng chuyển động?
Tập nông hơn, chuyển động kém kiểm soát hơn, v.v.

Cá nhân mình tiếp cận tập luyện từ góc độ ưu tiên kĩ thuật nên cái kiểu tập cận 'ego lifting' trên nó khá phản cảm với mình.
---
Đúng, 'tăng tạ' là một hình thức tiến bộ hữu hình
nó cũng giống như là giảm cân hàng tuần vậy
hay 'chạy số' trong chạy bộ
(hay bất cứ hình thức chạy kpi nào)

Số lên nhìn rất vui mắt (bài viết đăng lên cmt react ngùn ngụt là ấm lòng lắm 🥹)
nhưng tự chúng không nói lên điều gì
và nhìn kĩ hơn còn có thể phản ánh nhiều vấn đề sâu xa hơn.
hi sinh phát triển bền vững dài hạn để đạt được tăng trưởng ngắn hạn, kiểu thế.

---
Ừ thì dưới danh nghĩa là làm quen mức tạ lớn hơn
nhưng có nhiều cách hiệu quả hơn nhiều để làm điều đó.

Như Squat, thay vì tập nặng hơn nhưng xuống nông hơn vì không cảm thấy chắc chắn
chủ động hạn chế khoảng ROM lại -> Box Squat.
Có một điểm mốc cứng để người tập cảm thấy an toàn để xử lý áp lực lớn hơn từ tạ.

Còn nếu Squat chay nhưng nông hơn, nếu mục tiêu là tăng sức mạnh Squat Full ROM
nó tạo ra vấn đề để sửa trong tương lai
thói quen xấu mất thời gian để bỏ.
---
Ừ thì hợp để tiếp tục quan hệ coaching, và chắc ông HLV nào có tâm thì cũng sẽ sửa lại trong tương lai thôi
cơ mà đã làm thì nên làm đúng từ đầu.

(Thôi lặn tiếp đây 🫠)

[Musings on "fortune"]  One way to define something is by its opposite.Fortune, good luck, as opposed by misfortune and ...
18/02/2026

[Musings on "fortune"]


One way to define something is by its opposite.

Fortune, good luck, as opposed by misfortune and bad luck.
The former hinges upon the desire that whatever you do, things will go in your favor.
Borne out of the concern that there's non-zero chance that things will go tits-up.
Uncertainty.

This reminds me
Routine is built on expectation of certainty.
Whatever you do, will lead to a consistent and reproducible outcome.
With that already settled, you can let automation take over.
On the base of that, we humans can dedicate more resources to living and growing.

On the contrary, without that, life is chaotic.
Since things can go south on a dime. No certainty, no planning, no future.
Life turns into merely survivng moments by moments.
In the past, many things we cannot control, due to lack of information, lack of understanding, lack of resources.. Fog of war.
Even now, even with greater control over a lot more variables and greater access , there's always a degree of uncertainty and unpredictability. After all, that's just being human.

That's why luck and fortune .... @$ #@$ # #$ # #
===
nói về chuyện may rủi, một bài viết của một ông anh (mà mình coi là thầy) lại gợi cho mình câu chuyện lời chúc ngày lễ tết.

Cá nhân mình thì kiệm lời chúc. Mọi lời chúc. Sinh nhật, năm mới, tết, v.v.
Nhưng từ câu chuyện ở trên

Như trong bài viết của anh này, mình trích đại ý:
chúng ta thường chúc nhau điều mà bản thân coi trọng.

Liên hệ với câu chuyện mình lảm nhảm bằng một thứ tiếng khác ở trên
We wish - for others and ourselves - things that often are still out of reach, or at least not fully within our grasp...
Of course you can define differently, whether the object of the wishes is goal-related or process related.
Regardless... still things whose achievement is still not guaranteed. Still more or less left to chances.
Things we want, but still out of reach.

Otherwise, platitudes and clichés. Meaningless.

[nhân 45 phút thất thểu dắt cái xe thủng săm về nhà 🫠]

11/02/2026

[Kích thích không cùng loại nhưng cùng hướng thì vẫn có ích]

Cơ thể làm gì biết đọc tạ hay đang chạy pace mấy
Nó chỉ biết áp lực nó phải đương đầu.
Áp lực đúng và đủ liều lượng, cơ thể tự khắc sẽ buộc phải thích nghi.

Còn, thích nghi càng chuyên biệt sẽ đòi hỏi kích thích cụ thể hơn.
Cơ mà nếu vượt qua được cái áp lực phải tuân theo khuôn mẫu hay chạy số, thực chất có khá nhiều cách để tạo ra cùng một loại sờ-ti-mù-lớt lại.
Xào nấu Sets, Reps, hoạt động, v.v.

Tất nhiên, biểu hiện của kích thích có thể không phải lúc nào cũng giống nhau.
Phong độ trồi sụt theo ngày.
Có hôm cảm giác cân được cả thế giới. Hôm khác thì lê lết.
Không phải hôm nào cũng là ngày đẹp trời để tiến bộ, hay thậm chí là ngày có thể ép bản thân cố đạt được một chỉ tiêu cụ thể.
Tạ nặng như cả tấn, chân nặng như chì, mới dạo đầu đã thở dốc, mặc dù "mọi khi mức này vẫn làm được cơ mà" 🫠

Đó lại là những lúc cần ứng biến chương trình cho phù hợp.
Có tập vẫn hơn không tập. Quan trọng vẫn là duy trì đều đặn và nhất quán.
Kể cả không cùng loại, nhưng cùng hướng thì kích thích vẫn có ích.

Tạ nặng hết sức không được thì tạ nhẹ, nắn nót hơn.
Sức mạnh không được thì bơm cơ.
Chạy nhanh không được thì chạy chậm.
Chạy không được thì đạp xe
Tăng cơ vẫn đóng góp cho sức mạnh dài hạn, tích lũy Volume nhẹ nhàng vẫn tạo nền cho Thể lực sức bền.
v.v.
(kiểu thế)

Còn nếu không tập được thì nghỉ tập hôm đó thôi 🥹

===
(nói chung là gần Tết rồi, việc bận một chuyện nhưng phòng lại cũng sắp đóng cửa nữa, ace ráng mà duy trì tập.
Còn xõa cũng được thôi, đừng xõa quá 🤣 trở lại mệt hơn đấy)

Address

468 Thụy Khuê
Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when A Fitness Enjoyer posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category