31/05/2018
"VÌ HÔI NÁCH TÔI MẤT EM MÃI MÃI!
Khi tôi hết hôi NÁCH thì em đã tìm thấy hạnh phúc của đời mình và tôi thì mất em mãi mãi. Cho đến tận bây giờ, sau mười năm trong tim tôi vẫn chỉ có em. Cứ có thời gian rảnh, tôi lại phóng xe về Bắc Ninh, chỉ để được nhìn thấy em, dù là nhìn trộm trong giây lát...
---
Tôi với em học cùng lớp đại học. Ấn tượng ban đầu của tôi về em là một cô gái dễ thương với nụ cười trong sáng. Tôi và em là một đôi bạn chơi khá thân với nhau, ít ra thì tôi cũng là thằng con trai em chơi thân nhất. Suốt những năm đại học, chúng tôi có biết bao nhiêu là kỷ niệm. Thư viện trường chật chội, em thường đến sớm và không quên đặt một vài quyển sách bên cạnh để lấy chỗ cho tôi. Những trận bóng đá tơi tả bụi đất và nắng gió tôi quần nhau với lũ bạn ở sân bóng trường Y, em thường có mặt cổ vũ. Rồi những kỳ thi đến, tôi chỉ việc học, đề cương ôn tập đã có em làm sẵn.
Tôi cảm nhận được tình cảm của em dành cho tôi là có thật. Bạn bè cứ nghĩ chúng tôi là một đôi nhưng chúng tôi vẫn chỉ là bạn. Tôi thích em nhưng không dám ngỏ lời bởi vì tôi bị hôi miệng.
Hôi NÁCH nên không dám ngỏ lời, không dám yêu, càng không dám ÔM, không thể rút ngắn khoảng cách. Tôi dặn lòng sau khi điều trị dứt điểm hôi NÁCH tôi sẽ ngỏ lời. Trong giấc mơ, tôi thấy bệnh hôi NÁCH của tôi đã khỏi, tôi tự tin ngỏ lời, em đồng ý và chúng tôi hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Giật mình tỉnh giấc, cay đắng nhận ra đó chỉ là mơ, tôi viết vài dòng lên cuốn sổ nhật ký: ""Nhất định phải có em. Hãy đợi anh N nhé!"".
Tôi lên mạng tìm hiểu các nguyên nhân gây hôi NÁCH và các phương pháp điều trị cũng như các thuốc điều trị hôi NÁCH . Tôi đến phòng khám kiểm tra xong xuôi rồi lại bất lực ! Vì ko thể khỏi mà càng nặng thêm nha khoa k Nói thì nhanh nhưng thực tế thời gian tôi chạy đi chạy lại điều trị hôi NÁCH là một quãng dài đằng đẵng nhiều năm trời. Cứ hy vọng rồi lại thất vọng, mỗi lần như vậy tôi lại ghi vào cuốn sổ nhật ký: N ơi, đợi anh nhé!
Một hôm trời buồn lắm. Em rủ tôi đi uống nước và thông báo em có người yêu. Nửa đùa nửa thật em bảo em nghĩ tôi thích em nên đợi tôi ngỏ lời, đợi mãi chẳng thấy tôi nói gì nên em nhận ra là em đã ăn dưa bở. Vì vậy em không đợi tôi nữa và chấp nhận cởi mở hơn với những người bạn mới. Người yêu em bây giờ cũng là bạn học cùng lớp cấp 3 với em, rất thương em, theo đuổi em đã lâu. Tôi thấy tim mình bị bóp nghẹt, nước mắt chỉ chực tuôn ra mà phải kìm nén lại. Tôi gượng cười chúc mừng em rồi ra về, lòng buồn tê tái.
Em đi lấy chồng. Tôi đi làm và vẫn tiếp tục điều trị hôi NÁCH . Sau nhiều năm chạy chữa, tôi mới biết được tôi bị hôi NÁCH là vì Mồ_hôi trộm . Tôi quyết tâm sinh hoạt điều độ hơn, hạn chế ăn mặn, mặc bí và ... chăm tắm hơn. và đi tập gym nặng tuần 3 buổi. Bên cạnh đó tôi dùng thuốc .
Bây giờ tôi đã hết hôi Nách , công việc của tôi thuận lợi nhưng tôi vẫn không làm sao quên được em. Cứ có thời gian rảnh là tôi lại về Bắc Ninh, nơi em đang sống. Tôi ngồi lì ở quán cà phê đối diện cổng nhà em, uống đôi ba tách cà phê liền để đợi nhìn thấy em cho đỡ nhớ.
Vậy đấy, chỉ vì một lí do ngẩn ngơ, tôi đã mang một vết sẹo mãi không bao giờ quên