01/06/2026
Nghề của chúng ta rất lạ.
Chúng ta dành cả ngày để nhắc người khác nghỉ ngơi.
Nhưng lại là người quên nghỉ ngơi nhiều nhất.
Khi mới mở phòng tập ở Đồng Xoài, mình từng lập một “kỷ lục” mà giờ nghĩ lại vừa buồn cười vừa thương bản thân:
11 ca dạy trong một ngày.
Lúc đó mình tự hào lắm.
Mình nghĩ mình đang rất chăm chỉ.
Mình nghĩ mình đang xây dựng sự nghiệp.
Mình nghĩ mình đang sống hết mình với nghề.
Cho đến khi cơ thể lên tiếng.
Mình sụt cân.
Đau họng triền miên.
Nói nhiều đến mức hơi thở lúc nào cũng hụt.
Dạy hết ca này đến ca khác.
Học viên bước vào lớp với những câu chuyện cần được lắng nghe.
Còn mình thì chỉ mong có vài phút để ngồi xuống.
Ngày nào cũng bận.
Nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại ngày càng trống.
Có lẽ điều khiến mình mệt nhất không phải là 11 ca dạy.
Mà là cảm giác luôn phải chạy.
Chạy để tốt hơn.
Chạy để đông học viên hơn.
Chạy để chứng minh mình đang thành công.
Cho đến khi mình nhận ra:
Thành công không phải là lấp kín lịch làm việc.
Thành công là vẫn còn năng lượng để mỉm cười khi kết thúc một ngày.
Bây giờ mình dạy ít hơn.
Thu nhập không nhất thiết phải nhiều hơn.
Học viên cũng không nhất thiết phải đông hơn.
Nhưng mình có thời gian để sống.
Có thời gian học tiếng Anh.
Có thời gian học thêm những điều mới.
Có thời gian chăm sóc sức khỏe tinh thần.
Có thời gian ngồi uống một ly trà mà không thấy tội lỗi.
Có thời gian để thật sự hiện diện khi ở bên học viên.
Và điều tuyệt vời nhất là:
Mình không còn cảm thấy thiếu nữa.
Mình thấy đủ.
Đủ thời gian.
Đủ năng lượng.
Đủ bình an.
Gửi đến những người đang làm nghề giúp đỡ người khác.
Huấn luyện viên.
Giáo viên.
Bác sĩ.
Chuyên viên trị liệu.
Xin đừng đợi đến lúc kiệt sức mới học cách yêu thương bản thân.
Bởi vì người cần được chăm sóc nhất đôi khi không phải học viên của bạn.
Mà chính là người đang đứng ở phía trước lớp học.
Bạn.
🌿 Nếu công việc đang lấy đi quá nhiều năng lượng của bạn, có lẽ đã đến lúc tự hỏi:
“Mình đang xây dựng một sự nghiệp để sống hạnh phúc hơn… hay đang đánh đổi cuộc sống để giữ lấy sự nghiệp?”