13/08/2019
HẠNH PHÚC CỦA MỘT EM BÉ
Có khi nào bạn dừng lại vài giây, nhìn vào đứa con mình và tự hỏi: Em bé của bạn có hạnh phúc hay không?
HẠNH PHÚC của con liệu có phải những bộ quần áo thật đắt tiền, những món ăn ở nhà hàng thật sang trọng?
HẠNH PHÚC của con liệu có phải là những món đồ chơi độc nhất vô nhị, không một đứa bạn nào cùng lớp có?
HẠNH PHÚC của con liệu có phải là luôn được coi ti vi, ipad, youtube xả láng, được có những gì con muốn ngay tắp lự?
Không, HẠNH PHÚC của một em bé đơn giản mà khó làm hơn như thế rất nhiều lần.
Những ngày đầu tiên đặt chân tới một đất nước hoàn toàn xa lạ, điều tôi lọ sợ nhất chính là con trai tôi sẽ vất vả. Cuộc sống của gia đình tôi ở Việt Nam, tuy nhìn lên chưa bằng ai, nhưng nhìn xuống cũng nhiều người mong được như mình. Khi qua Canada, chúng tôi sẽ phải đối diện với một mùa đông lạnh đến -36 độ, không có ô tô, chỉ sử dụng phương tiện công cộng. Chúng tôi cũng phải đi thuê nhà, chăm chỉ đi chợ, nấu cơm, ít có những bữa cơm nhà hàng hoặc đi du lịch như trước, áo quần mua sắm cũng phải đợi sale, trước khi mua gì đều phải vắt tay lên trán tính… Tôi đã nghĩ, cuộc sống đó sẽ thật khó khăn cho Tee. Nhưng sự thật là con trai tôi đang từng ngày tận hưởng nó.
Tee cảm thấy vui vẻ vô cùng với việc được đi xe buýt mỗi ngày. Thậm chí có những ngày bão tuyết, tôi gọi taxi đưa con đi học, cậu í còn một mực đoì đi xe buýt. Tee thích thú với việc được tới trường bằng xe đạp hoặc scooter. Con nói với tôi: Thật chán khi luôn phải ngồi trên ghế ô tô và thắt dây an toàn. Hóa ra những đứa trẻ khác đều luôn ngưỡng mộ con trai tôi vì được đi xe đạp đi học.
Và rồi tôi hiểu: HẠNH PHÚC CỦA CON LÀ CÓ MỘT GIA ĐÌNH, VÀ ĐƯỢC Ở CẠNH BỐ MẸ MỖI NGÀY. BỐ MẸ Ở ĐÂU, HẠNH PHÚC CỦA CON Ở ĐẤY.
Tôi có quen biết một gia đình, người bố thường xuyên vắng nhà mỗi tối vì bận công việc. Do đó, mỗi khi anh có dịp ở nhà cuối tuần, là thể nào cũng dẫn hai đứa con trai đi mua đồ chơi. Đồ chơi cũ chưa kịp chán đã lại có đồ chơi mới. Gia đình dành riêng một kho để chứa đồ chơi mà vẫn không đủ. Anh ấy nghĩ rằng đồ chơi là thứ có thể bù đắp cho những tối vắng nhà của mình. Nhưng sự thực là càng ngày hai đứa con trai càng xa lánh với bố. Thứ duy nhất chúng cần ở bố chỉ là đồ chơi mới.
Con trai tôi có một thùng đồ chơi cũ mang từ Việt Nam sang Canada. Thay vì lấy hết đồ ra cho con, tôi lựa chọn chỉ lấy vài món. Và hằng tháng, mỗi khi con có hành động tốt, thái độ hợp tác, tôi sẽ thưởng, cho phép con được chọn và lấy ra một món đồ chơi trong chiếc thùng đó. Tôi thấy con trân trọng, con yêu quý đồ chơi, con khao khát được làm việc tốt. Con hiểu muốn có đồ chơi, con cần làm những điều đúng đắn.
Còn tôi thì nhận ra: HẠNH PHÚC CỦA CON CÓ THỂ CHỈ LÀ NHỮNG MÓN ĐỒ CHƠI CŨ, NHƯNG CON CẦN CÓ ĐƯỢC NÓ BẰNG CHÍNH HÀNH ĐỘNG VÀ NỖ LỰC CỦA MÌNH.
Con tôi thi thoảng cũng hay mè nheo đòi mẹ chơi cùng, trong khi công việc của tôi thì đang ngập lên tận đầu. Thi thoảng tôi có nghĩ: hay mở youtube cho con xem, chắc có thể khiến con ngồi yên cho tôi làm việc chừng nửa tiếng. Nhưng rồi nửa tiếng tôi chưa xong việc, lại thành một tiếng. Một tiếng tôi vẫn chưa xong, lại thành hai. Cứ như thế, có thể con tôi sẽ dán mắt vào cái màn hình vài tiếng đồng hồ, cho đến lúc con sẽ đòi ăn, đoì ngủ, đoì đi vệ sinh, còn tôi thì việc vẫn chưa xong. Hoặc nếu hành động này thật hữu ích, vậy thì chắc chắn tôi sẽ còn thực hiện lại nó lần hai, lần ba, lần thứ n mỗi tháng. Con trai tôi cũng sẽ quen dần với việc được xem youtube mỗi khi mẹ bận, vậy là thay vì học cách tự chơi một mình, bé sẽ liên tục mè nheo để lại được bật máy tính.
Sự thật là khi tôi nhắm mắt, gạt bỏ tất cả những mớ bòng b**g đó trong đầu, hít thở thật đều, tôi sẽ không còn cáu giận với bé. Ngược lại, tôi sẽ dành thời gian ngồi xuống chơi cùng con ít phút, hoặc cho phép con tham gia vào công việc nhà với mẹ. Con có thể giúp mẹ nhặt rau, gấp và cất quần áo, lau nhà, dọn bàn ăn… Khi tôi không bao giờ coi youtube là một công cụ để giúp con tôi ngồi yên, thì bé sẽ chẳng bao giờ biết đến sự tồn tại của loại trò tiêu khiển đó.
Và tôi hiểu: HẠNH PHÚC CỦA CON CHÍNH LÀ THỜI GIAN, LÀ SỰ ÂN CẦN VÀ KIÊN NHẪN CỦA BỐ MẸ. THỨ TƯỞNG CHỪNG NHƯ RẤT ĐƠN GIẢN NHƯNG KHÔNG PHẢI BỐ MẸ NÀO CŨNG DÀNH ĐƯỢC CHO CON.
Hạnh phúc là sự lựa chọn, nó có thể đúng với người này nhưng lại sai với người khác. Ví như hạnh phúc của bạn là kiếm thật nhiều tiền nhưng với tôi, hạnh phúc lại là có một gia đình êm ấm. Những đứa trẻ cũng vậy. Thay vì cứ luôn áp đặt khái niệm hạnh phúc của bạn cho con, hãy thử lại gần đứa bé đang ngồi chơi một mình và hỏi con mong muốn gì. Tôi nghĩ không ít em bé sẽ thủ thỉ cùng bạn: Mẹ, con muốn mẹ chơi cùng con!
-Mẹ Tee-