16/01/2024
Mặt trái của kỉ luật.
Vài tháng nay mình đã rèn luyện được thói quen chạy bộ 4 buổi/tuần. Sự kỉ luật phát huy tác dụng tới mức mình chưa khỏi hẳn ốm, vẫn xách giày đi chạy với một tay cầm giấy chấm nước mũi 🤧.
Chiều nay mình định ra ngân hàng sao kê giấy tờ, thế là cả sáng tâm trí cứ quẩn quanh xem chiều nên đạp xe hay chạy bộ ra đó.
Đạp xe thì nhanh, về sớm còn làm việc tiếp. Chạy thì sẽ giải quyết được 8km trong todolist hôm nay của mình nhưng không an toàn và rất khói bụi.
Mình biết là mình sẽ bứt rứt không chịu nổi nếu như chiều nay không chạy. Mà nếu cả đạp xe, cả đi chạy thì hết toi buổi chiều rồi.
Vài tháng trước, mình có chia sẻ về bài học của bản thân trong tập podcast “Tập luyện là lối sống, không phải cuộc sống”, nôm na là đừng để việc tập luyện choáng hết thời gian trong ngày để làm những việc quan trọng khác, mà chỉ dừng lại ở việc duy trì đều đặn với mức độ hợp lý.
Mình giật mình vì bài học cũ quay lại, nhưng điều đáng mừng là lần này, mình đã kịp thời nhận ra, thậm chí còn học được thêm một bài học nhỏ nữa về kỉ luật.
👉 Kỉ luật không nên là ép buộc bản thân làm điều gì đó một cách cứng nhắc, mà nên tập trung vào mục đích cốt lõi của hành động. Đó vừa là động lực bền vững nhất, vừa là cách để mình có sự linh hoạt trong kỉ luật.
Ví dụ, mục đích của mình cho việc chạy bộ là rèn luyện sức bền và sức khoẻ thể chất. Vậy thì đạp xe cũng đã đạt được mục đích này rồi mà, thay đổi một buổi cũng chả sao.
Nghĩ được vầy cũng thấy thông cái đầu hơn chút. Mà nói thế chứ cuối tuần mở Strava lên thấy cái đồ thị hụt xuống một nhịp là tim lại đau cho xem 🙂