27/03/2026
Có những hành trình không bắt đầu bằng sự hoàn hảo, mà bắt đầu bằng một quyết định rất nhỏ: Thử.
5 năm trước, mình rẽ sang con đường huấn luyện – một lựa chọn vừa háo hức, vừa đầy hoài nghi. Khi đó, mình chỉ nghĩ đơn giản là muốn chia sẻ những gì mình biết, muốn đứng trên sân không chỉ để chơi, mà để đồng hành với những học viên có cùng đam mê như mình. Nhưng rồi mình nhận ra, làm huấn luyện viên không chỉ là dạy kỹ thuật… mà là dạy cả sự kiên trì, tinh thần, và đôi khi là cả niềm tin cho người khác.
5 năm – không quá dài, nhưng cũng đủ để mình trải qua đủ mọi cảm xúc: có những ngày đứng lớp đầy năng lượng, học viên tiến bộ từng chút một khiến mình hạnh phúc vô cùng. Nhưng cũng có những ngày mệt mỏi, áp lực, tự hỏi liệu mình có đang đi đúng đường không.
Mình đã từng vụng về khi đứng lớp, từng loay hoay tìm cách truyền đạt, từng thất vọng khi học viên bỏ cuộc… Nhưng chính những điều đó lại giúp mình trưởng thành hơn mỗi ngày. Mình học cách lắng nghe nhiều hơn, kiên nhẫn hơn, và hiểu rằng mỗi người có một hành trình riêng, không thể ép nhanh hay chậm.
Điều khiến mình tự hào nhất không phải là mình giỏi đến đâu, mà là mình vẫn còn đứng đây – sau 5 năm – vẫn giữ được lửa, vẫn yêu nghề, và vẫn muốn tiếp tục.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình biết ơn tất cả: những học viên đã tin tưởng, những người đã đồng hành, và cả những khó khăn đã giúp mình mạnh mẽ hơn.
5 năm chỉ là một cột mốc nhỏ. Hành trình phía trước vẫn còn dài. Và mình – vẫn sẽ tiếp tục, với một trái tim đầy nhiệt huyết như ngày đầu tiên.
Chào mừng ngày Thể thao Việt Nam 27.03
Chúc tất cả các Thầy/Cô ACE thật nhiều sức khoẻ để tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp Thể thao nước nhà ❤️