Tony Loc

Tony Loc Dạy bơi, dạy karatedo, hoạt động ngoài trời, đọc sách

CÃI LỜI GIA ĐÌNH ĐỂ LẤY ANH HỌ VÀ CÁI CHET BẤT ĐẮC KỲ TỬ 💡 Lý Gia Thành là một huyền thoại của châu Á, tỷ phú đô la biểu...
18/04/2026

CÃI LỜI GIA ĐÌNH ĐỂ LẤY ANH HỌ VÀ CÁI CHET BẤT ĐẮC KỲ TỬ

💡 Lý Gia Thành là một huyền thoại của châu Á, tỷ phú đô la biểu tượng của Hồng Kông. Nhưng đằng sau đế chế khổng lồ và hình ảnh một người đàn ông cả đời không đi bước nữa để "thờ vợ", là một câu chuyện tình nhuốm màu tăm tối.

1️⃣ Đêm giao thừa định mệnh và nhan sắc "khuynh quốc"

Khi Lý Gia Thành đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, Trang Nguyệt Minh lui về làm cái bóng âm thầm. Bà từng cảnh báo chồng: "Bên ngoài cờ hoa có thể phất phới, nhưng đừng để hương dại tràn vào cửa".

Nhưng "hương dại" năm đó lại quá rực rỡ. Năm 1989, Lý Gia Hân (18 tuổi) đăng quang Hoa hậu Hồng Kông. Nhan sắc khuynh quốc khuynh thành đó khiến giới tài phiệt điên đảo. Tương truyền, Lý Gia Thành đã điên cuồng ném ra 30 triệu HKD chỉ để đưa nàng hậu này về dinh thự xa hoa.

Cao trào của bi kịch diễn ra chỉ vài giờ sau khi cô gái đó bước qua cánh cửa biệt thự. Đêm giao thừa năm 1989, người vợ tào khang Trang Nguyệt Minh đột ngột qua đời trong phòng ngủ. Gia đình tuyên bố bà che/t vì "đau tim", nhưng dư luận chưa bao giờ tin.

2️⃣ Nàng tiểu thư cãi lời gia tộc để gả cho kẻ trắng tay

Quay lại khi xưa, Trang Nguyệt Minh không phải là người đàn bà dựa dẫm. Bà là "kim chi ngọc diệp", con gái cưng của ông trùm đồng hồ Hồng Kông Trang Tịnh Am. Còn Lý Gia Thành khi đó chỉ là một cậu bé tị nạn, phải bỏ học làm tạp vụ cho chính công ty của cha bà.

Bất chấp sự phản đối kịch liệt của gia tộc, Trang Nguyệt Minh đã lấy việc "cắt đứt quan hệ" để ép gia đình đồng ý cho bà gả cho người anh họ nghèo khó. Không chỉ vậy, chính tiền bạc và các mối quan hệ của nhà họ Trang đã làm bệ phóng để Lý Gia Thành xây dựng nhà máy nhựa Trường Giang, đặt viên gạch đầu tiên cho đế chế tỷ đô sau này.

3️⃣ Tòa tháp "Trấn hồn" và nỗi ám ảnh của Đại học Hồng Kông

Sau cái che/t của vợ, Lý Gia Thành cắt đứt với Lý Gia Hân và chi ra 200 triệu HKD để xây dựng Tòa nhà Trang Nguyệt Minh tại Đại học Hồng Kông, mang danh nghĩa tưởng nhớ.

Nhưng giới phong thủy Hồng Kông lại nhìn công trình này bằng con mắt khiếp sợ:

Hình dáng: Tòa nhà thiết kế y hệt một chiếc quan tài úp ngược.

Cảnh quan: Đài phun nước trước cửa có hình dáng của một chiếc lư hương cắm 3 nén nhang.

Bố cục "vào được, ra không được": Thang máy chỉ có thể đi lên, muốn xuống bắt buộc phải đi bộ. Tay vịn cầu thang làm bằng gỗ liễu quý hiếm nhưng cực kỳ trơn trượt, hoàn toàn sai nguyên tắc thiết kế.

Người ta đồn rằng, tòa nhà này được một đại sư phong thủy thiết kế như một "trận pháp trấn hồn", nhằm giam giữ linh hồn uất ức của Trang Nguyệt Minh, không cho bà đầu thai hay quay về báo oán, đảm bảo tài lộc của nhà họ Lý không bị tiêu tán.

🔑 Bài học cốt lõi:

Dù những câu chuyện về phong thủy trấn yểm chỉ là giai thoại, nhưng cái che/t của Trang Nguyệt Minh để lại một bài học trần trụi về hôn nhân và quyền lực:

Phong thuỷ vẫn luôn là bộ môn có sức mạnh vượt ngoài trí tưởng tượng của con người. Không một chi tiết phong thuỷ nào là ngẫu nhiên, đặc biệt với tỷ phú cuồng huyền học như Lý Gia Thành.

Sự hy sinh không phải là "tấm kim bài" giữ trọn tình yêu. Một người phụ nữ từ bỏ tất cả để nâng đỡ một người đàn ông lúc hàn vi, chưa chắc đã được ngồi cạnh ông ta lúc vinh quang.

Hào quang của giới siêu giàu luôn có mặt tối. Đằng sau những danh xưng "tỷ phú chung tình" hay những công trình từ thiện hàng trăm triệu đô, đôi khi là những góc khuất tàn nhẫn mà đồng tiền đang cố gắng che đậy.

👉 Có những người sống đến già vẫn gặp khó khăn, lận đận đủ đường mà không biết rằng bị người ta hãm hại bằng Phong Thuỷ. Đọc cuốn sách Phong thuỷ khai vận này, bạn sẽ tự nhiên thấu tỏ mọi thứ.

Biết cách xử lý khi nhà ở trước ngã ba đường hay cây cột điện. Còn là người có tiếng nói trong dòng tộc vì hướng nhà thờ tổ, hướng phong thuỷ của mộ phần tổ tiên, phải xây dựng như nào bạn đều biết rõ:

Mua Sách Phong Thủy Ứng Dụng – Giải Mã Không Gian Sống, Tình Yêu, Sức Khỏe & Tài Lộc giá tốt. Mua hàng qua mạng uy tín, tiện lợi. Shopee đảm bảo nhận hàng, hoặc được hoàn lại tiền Giao Hàng Miễn Phí. XEM NGAY!

18/04/2026

😱 RÚNG ĐỘNG HÀ TĨNH: NỮ LAO ĐỘNG VỪA VỀ NƯỚC 5 NGÀY BỊ CHỒNG CŨ SÁT HẠI VÌ TỪ CHỐI "HÀN GẮN"

Một thảm kịch gia đình đầy máu và nước mắt vừa xảy ra tại phường Hà Huy Tập, TP. Hà Tĩnh, khiến cả vùng quê nghèo bàng hoàng và căm phẫn. Nạn nhân là một nữ lao động vừa kết thúc hành trình 8 năm bôn ba vất vả nơi xứ người, mang theo bao hy vọng về một cuộc sống đủ đầy hơn khi trở về. Thế nhưng, ngày đoàn viên ngắn chẳng tày gang, chị đã phải bỏ mạng tức tưởi dưới lưỡi dao oan nghiệt của người từng là chồng mình.

Theo hồ sơ vụ án, chị L.T.M. (38 tuổi) và Trần Văn Thắng (45 tuổi) vốn đã ly hôn từ lâu. Suốt 8 năm ròng rã, chị M. chọn con đường đi xuất khẩu lao động tại Đài Loan, chấp nhận xa quê hương, xa người thân để chắt chiu từng đồng tiền mồ hôi nước mắt gửi về quê nhà.

Mới chân ướt chân ráo về đến Việt Nam được đúng 5 ngày, khi niềm vui được hít thở không khí quê hương chưa kịp tan, chị M. đã bị Thắng "nhắm" tới. Khoảng 21h đêm ngày 16/04, khi chị M. đang ở nhà em trai để thăm hỏi và trò chuyện, Thắng đã lù lù xuất hiện. Ban đầu, gã tỏ ra bình tĩnh, yêu cầu được ngồi riêng tại hành lang để "nói chuyện phải quấy" và bày tỏ mong muốn được hàn gắn lại tình cảm xưa cũ, cùng nhau chung sống như chưa hề có cuộc chia ly.

Tuy nhiên, khi chị M. cương quyết từ chối vì những vết thương lòng trong quá khứ và muốn bắt đầu một tương lai mới, bộ mặt thật của kẻ sát nhân mới lộ diện. Không một chút do dự, Thắng rút ngay con dao sắc lẹm đã được gã âm thầm thủ sẵn trong người từ trước. Trong cơn điên cuồng và ích kỷ, Thắng đâm liên tiếp nhiều nhát chí mạng vào vùng cổ, bả vai và ngực chị M., khiến nạn nhân đổ gục tại chỗ trong vũng máu. Dù được người thân cấp tốc đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh, nhưng vết thương quá hiểm độc đã khiến người nữ lao động tội nghiệp tử vong ngay sau đó.

Sau khi ra tay tàn độc, Trần Văn Thắng lập tức vứt bỏ hung khí và tháo chạy vào màn đêm đen kịt hòng thoát tội. Ngay khi tiếp nhận tin báo về vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng, lực lượng công an phường Hà Huy Tập và Công an TP. Hà Tĩnh đã lập tức tung quân triển khai vây ráp toàn bộ khu vực lân cận.

Dưới ánh đèn pin loang loáng và sự hỗ trợ nhiệt tình của quần chúng nhân dân, lực lượng chức năng đã rà soát từng bụi cây, ngõ hẻm. Đến khoảng 23h cùng ngày, sau gần 2 giờ đồng hồ lẩn trốn, Thắng đã bị tóm gọn khi đang co cụm giữa một cánh đồng vắng. Tại cơ quan công an, bước đầu đối tượng đã cúi đầu thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Thắng khai rằng vì mâu thuẫn sau ly hôn và không chấp nhận được việc bị vợ cũ khước từ lời đề nghị hàn gắn nên đã nảy sinh ý định sát hại nạn nhân.

18/04/2026
17/04/2026

Ở Thụy Sĩ, từ tuổi 13 các con đã được phép lao động kiếm tiền, gia đình và xã hội phải tạo điều kiện cho các con làm những công việc nhẹ như: phát báo, làm vườn, bán hàng, đi siêu thị hộ....
Chương trình này nhằm giúp trẻ học được kỷ năng sống sớm:
✅️ Họ đề cao tính tự lập từ nhỏ: mỗi tháng các con sẽ được ba mẹ cho 1 số tiền theo quy định để tiêu xài ( Sackgeld/ Taschengeld ), khi các con muốn tiêu xài nhiều hơn thì bắt buộc các con phải lao động, ba mẹ thường nói KHÔNG với việc cho thêm số tiền theo quy định nếu như các con cần thêm tiền cho những khoảng không cần thiết ( ăn vặt, mua sắm linh tinh,.... )
✅️ Giúp trẻ có trách nhiệm cá nhân: từ tuổi 13 các con đã phải học làm chủ đồng tiền và tiết kiệm để chi trả những chi phí nhỏ của bản thân như tự trả tiền thi bằng lái xe điện vào tuổi 14, tự trả tiền đi phương tiện công cộng nếu như đi chơi với bạn bè, tự chi trả cho việc mua quà cho bạn bè khi đi du lịch ....
✅️ Giúp trẻ cân bằng giữa việc học và trải nghiệm thực tế: trẻ được làm quen, hiểu được những nghề nghiệp từ nhỏ để chuẩn bị cho việc học nghề sau này ở độ tuổi 15-16.
🤜 Quan trọng nhất là giúp trẻ hiểu được giá trị của đồng tiền và tự cân bằng quản lý chi tiêu từ sớm để sau này trẻ đi học xa nhà, xa cha mẹ sẽ không bị bỡ ngỡ
Đó là lý do nhiều người nghĩ người Thụy Sĩ và Châu Âu keo kiệt, họ không keo kiệt chỉ là họ được dạy tự lập và quản lý chi tiêu từ nhỏ.

16/04/2026

CÁI GIÁ CỦA 10 NĂM "ĐƯA NHAU ĐI KHẮP THẾ GIAN"

Năm 2010, Andrew Blackman (khi đó 38 tuổi) cùng vợ là Genie Austin ở London (Anh) quyết định bán hết tài sản, mua một chiếc Toyota cũ và bắt đầu cuộc sống du mục.

5 năm đầu, hai vợ chồng lái xe rong ruổi khắp châu Âu và Bắc Phi, từ Bắc Cực đến sa mạc Sahara. Họ trang trải cho những chuyến đi không hồi kết bằng nghề viết lách tự do.

Dù sở hữu sự tự do mà nhiều người khao khát, Andrew thừa nhận lối sống này có những góc khuất: tài chính bấp bênh, sự mệt mỏi tột độ khi liên tục phải làm quen với môi trường mới và cảm giác lạc lõng vì không thực sự thuộc về nơi nào.

Năm 2020, đại dịch Covid-19 buộc họ phải dừng chân tại thủ đô Belgrade (Serbia). Trải nghiệm ở yên trong một căn hộ cho thuê đã thay đổi hoàn toàn nhân sinh quan của cặp đôi. Thay vì khao khát chinh phục những vùng đất lạ, Andrew bắt đầu trân trọng các giá trị bền vững hơn như sự ổn định và tính gắn kết cộng đồng. "Tôi nhận ra điều quan trọng không phải là lướt qua để ngắm nhìn cảnh vật, mà là những trải nghiệm sâu sắc", Andrew chia sẻ.

Trong một lần tình cờ, cặp đôi tìm hiểu bất động sản tại nông thôn Serbia - nơi giá nhà đất đang chạm đáy do làn sóng di cư ra thành thị. Họ quyết định mua một ngôi nhà cổ kính kèm mảnh đất rộng gần 4.000 m2 tại vùng Vojvodina. Cơ ngơi này có giá 8.600 USD, số tiền được Andrew ví von là "rẻ hơn cả chiếc ôtô cũ chúng tôi từng mua".

Sự thay đổi này mang lại nền tảng tài chính vững chắc. Thay vì tốn 870 USD tiền thuê căn hộ mỗi tháng như trước, nay họ chỉ mất khoảng 55 USD để trả chi phí điện nước.

Hiện tại, vợ chồng Andrew đang xây thêm một ngôi nhà mới trên chính mảnh đất này với kinh phí 75.000 USD. Dù tiêu tốn một phần tiền tiết kiệm, đổi lại họ có một không gian sống khang trang, ấm cúng. Tổng chi phí sinh hoạt hàng tháng của cả hai giờ đây chưa tới 1.000 USD và hoàn toàn không vướng bận nợ nần.

Thay vì hối hả xách balo lên và đi, Andrew giờ đây tìm thấy niềm vui từ những điều đơn giản: nhâm nhi cà phê cùng hàng xóm, học tiếng địa phương, chơi đùa cùng thú cưng và thong thả quan sát sự luân chuyển của bốn mùa.

Về phần mình, Genie Austin thừa nhận việc có một ngôi nhà cố định đã giúp cô trút bỏ được gánh nặng vô hình mang theo suốt một thập kỷ rong ruổi. "Những năm tháng xê dịch thực sự rực rỡ, nhưng cảm giác được tự tay vun trồng một luống hoa trong vườn nhà và biết chắc chắn rằng mình không phải vội vã đóng gói hành lý vào sáng hôm sau mới thực sự mang lại sự bình yên", cô tâm sự.

Andrew nói tình yêu xê dịch trong họ chưa từng tắt, chỉ là giờ đây họ đã có một mái nhà thực sự để khao khát trở về sau mỗi chuyến đi.

(Theo WSJ)

16/04/2026

TỪ MỘT CẢM NHẬN VỀ NHẠC VIỆT...

"Nếu từ 1954, người cs đã gi.ế.t ch.ết âm nhạc ở miền Bắc như thế nào, thì sau 1975, các ca sĩ xuất thân từ miền Bắc sau 1954 đã gi.ế.t nhạc miền Nam như thế ấy. Âm nhạc Việt đã đi qua hai lần ch.ế.t..."

Chắc là bạn đã từng nghe ca sĩ Hồng Nhung hát. Một giọng ca điêu luyện, rất hay – không ai phủ nhận. Nhưng, như cố nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đã có lần phê bình rằng Hồng Nhung, hay Thanh Lam, Mỹ Linh, Bằng Kiều... là những ca sĩ được đào tạo bài bản, nhưng chính kỹ năng của họ đã giết chết âm nhạc khi trình diễn. Khi mà kỹ thuật điêu luyện và năng lực lên giọng thật cao, kéo hơi thật dài đã trở thành trọng điểm, thì chúng trở nên khuyết điểm. “Rằng hay thì thật là hay,” – nói theo cụ Nguyễn Du, nhưng khi nghe Hồng Nhung hay Bằng Kiều hát – thì “nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào.”

Khi ca nhạc chỉ là một sự trình diễn kỹ thuật hát xướng, thì cái hay của nó chỉ còn là hương vị khô cằn.

Hãy so sánh Hồng Nhung, Bằng Kiều với Lệ Thu và Chế Linh. Khi hai ca sĩ miền Nam nầy hát, họ không mang nặng tính trình diễn – mà họ chỉ hát một cách tự nhiên, chân thành, mà yếu tố kỹ năng không là trọng điểm.

Khi Lệ Thu bước ra sân khấu, Chị đi chậm rãi nhẹ nhàng; Khi Chế Linh bắt đầu hát, đôi mắt của Anh như trải qua cơn mê hoặc hay đang say rượu. Cái chất nhạc và lời ca đã thôi miên tâm hồn của họ trước khi cất lời.

Âm thanh Lệ Thu ướt đẫm cảm xúc thanh ngọt; Giọng ca Chế Linh đậm đà như cơm nếp miệt vườn.

Trong khi đó, giọng ca Hồng Nhung, Bằng Kiều mang âm hưởng của cái gì đó không thật, nghe ra thì nông cạn – và nhất là cái âm sắc giả dối.

Kỹ thuật luyến láy của họ nắm đầu dây chuyển động cho lời ca – và câu hát càng lên cao, càng kéo dài thì nó càng giao hoán tình cảm tâm hồn về vị thế phụ thuộc và bị coi nhẹ.

Nghe Bằng Kiều hát xong, không có gì còn lại trong tâm tư người nghe; khi Hồng Nhung chấm dứt câu ca kéo dài như bất tận, thì khán giả mơ hồ thấy cô ca sĩ nầy như muốn được vỗ tay vỡ rạp.

Khi âm nhạc đã bị ngoại thân hóa – tức là hát nhạc một cách vô hồn, vô cảm – thì âm nhạc đã bị phản bội.

Ví dụ, bài “Đêm thấy ta là thác đổ” của Trịnh Công Sơn, chẳng hạn. Cố Giáo sư Hoàng Ngọc Hiến ở Trường Viết văn Nguyễn Du thuở trước ở Hà Nội, đã từng cho đó là bài ca với lời thơ hay nhất của tân nhạc Việt Nam.

Bạn hãy lên “Youtube” nghe Lệ Thu hát bài nầy, sau đó nghe Hồng Nhung hay Mỹ Linh, Thanh Lam cũng bài đó. Xong rồi bạn sẽ hiểu tại sao GS Hiến đã tôn vinh bài ca nầy của họ Trịnh như thế. Đơn giản thôi, vì ông nghe Lệ Thu hát nó.

Cũng một lời ca, “Rồi bên vết thương tôi quì,” thì Lệ Thu làm cho một người sành điệu Hà Nội như GS Hiến cảm nhận được cái tính chất bi tráng trong khiêm cung của thân phận làm người Việt Nam.

Cũng với chừng lời đó, Hồng Nhung hay Thanh Lam hát thì chỉ làm cho chúng ta quên mất ý nghĩa, cũng như âm hưởng không đụng đến trái tim, từ lời nhạc, mà làm ta chỉ nghĩ đến cung khúc thuần kỹ năng.

Miền Nam trước 1975 có rất nhiều nhạc sĩ ở tầm cao. Từ Lê Thương đến Trầm Tử Thiêng; Từ Cung Tiến đến Ngô Thụy Miên, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, hay Lam Phương, Trần Thiện Thanh.

Nhưng ca sĩ thì chỉ có hai người. Đó là Lệ Thu và Chế Linh. Hai ca sĩ nầy là hiện thân khá tràn đầy tâm chất miền Nam thuở đó. Lệ Thu là biểu trưng một thể loại nhân cách, tầm mức ưu hạng từ tri thức đến giọng nói, của một tâm hồn miền Bắc trước 1954 di cư vào Nam;

trong khi Chế Linh là một niềm rung cảm từ một nền văn minh đã bị diệt vong của miền Trung, mà giọng ca ngọt ngào và chân tình bi đát của anh phản chiếu một âm hưởng bi hùng ở nơi một linh hồn vong quốc.

Trong khi đó, ở miền Bắc từ 1954, sau cái Thời của nhạc Tiền chiến và Văn Cao, khi mà năng lực quốc gia chỉ để dành cho chiến tranh, ta chỉ còn thấy một sa mạc hoang vu cho tân nhạc và ca sĩ. Có lẽ bài ca xứng đáng nhất cho thưở ấy là “Năm anh em trên chiếc xe tăng.” Cái hay ý nhị của “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây” khi đã chuyển qua bài xe tăng nầy, đã trở thành một điều nhí nhỏm như là một bài đồng ca cho trẻ em hát – mà khi vừa vỗ tay, vừa hát, các em tất cả đều nhoẻn miệng cười to, không ngậm lại được.

Từ trong hoang mạc âm thanh đó, những Bằng Kiều, Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh được phát sinh. Khi các ca sĩ miền Bắc nầy cất lời ca cho một bài thật là “Sến” của Tú Nhi chẳng hạn, thì họ chỉ nâng cao kỹ năng của “Năm anh em trên chiếc xe tăng” vào một giòng nhạc vốn đã phủ nhận cái kỹ năng đó tự bản chất.

Cho dù Hồng Nhung, hay Thanh Lam, Mỹ Linh, có cố gắng bao nhiêu đi nữa, thì họ cũng sẽ không khai mở và chuyên chở được giòng mạch ngầm linh cảm của nhạc Trịnh được. Và khi Bằng Kiều muốn hát nhạc Chế Linh, anh ta đã gột bỏ hết cái chất "Sến" rất bình dân, rất thật tình, rất gần gũi của thể loại ca từ và âm hưởng “Bolero” đó.

Âm nhạc khác với toán học – điều dĩ nhiên. Trong khi số học phát huy tính đơn vị đơn lập, thì âm nhạc mang bản sắc liên đới. Một con số tự nó mang một ý nghĩa quy định, nhưng một nốt nhạc, một lời ca đơn thuần chỉ là số không vô nghĩa.

Tính liên đới của âm nhạc không những chỉ mang tính nội hàm, tức là từ nốt này chuyển sang nốt kia, lời này tiếp lời trước, mà bao gồm tính quan hệ tương tác giữa lời ca, nốt nhạc – và quan yếu nhất là giữa ca sĩ với người nghe.

Khi ca sĩ hát, như Hồng Nhung hay Bằng Kiều cất tiếng ca điêu luyện của họ, tính tương tác giữa người nghe và ca sĩ bị cắt đứt. Ta không thấy cảm thông, không bị xúc động bởi bài ca họ hát được.

Ngược lại, khi nghe Lệ Thu hát “Hẹn Hò” của Phạm Duy, Chế Linh hát “Túy Ca” của Châu Kỳ, người nghe bị cuốn vào âm hưởng nơi lời ca – như thấy mình được trôi chảy hay nâng cao bằng cảm xúc cho đến cuối bài.

Cũng những lời ca, nốt nhạc ấy, nhưng khi Hồng Nhung hay Bằng Kiều hát thì thấy linh hồn của nhạc đã bỏ rơi âm thanh. Nỗi khát khao được vỗ về và an ủi cho cuộc đời bình nhật đau thương nay khi nghe họ hát đã trở nên một gánh nặng mệt nhoài.

Nếu từ 1954, người cs đã g.i.ết ch.ết âm nhạc ở miền Bắc như thế nào, thì sau 1975, các ca sĩ xuất thân từ miền Bắc sau 1954 đã g.i.ết nhạc miền Nam như thế ấy. Âm nhạc Việt đã đi qua hai lần ch.ết. Một đằng thì chính trị phủ định tâm hồn cá nhân qua âm hưởng; đằng nầy thì kỹ năng trình diễn thiếu tâm hồn đã hủy hoại ca từ bằng ý chí xác định ngã thức qua âm thanh.

Mỗi lần nghe Hồng Nhung hát nhạc Trịnh, hay Bằng Kiều hát nhạc "Bolero," ta thấy như họ cầm dao sắc ngọt ngào c.ắ.t đứt bản nhạc cũ mòn trên tay. Những ai đã từng nghe Chế Linh hát “Thói Đời,” xong nghe qua Bằng Kiều hát “Hoài Cảm” hay “Đắp Mộ Cuộc Tình” thì sẽ thấy điều nầy.

Một đằng là cơm gạo đồng quê mới giã cối ăn với rau dền hái sau vườn, đằng kia là chiếc bánh “Hamburger” của tiệm “McDonald” nơi góc phố đầy âm thanh. Ôi là cái Thời của tiếng ồn thay cho âm hưởng.

Lần nữa, âm nhạc Việt đã trải qua hai ba lần ch.ết. Một đằng bởi ý chí chiến thắng, một đằng với nghệ thuật hòa bình. Không ngạc nhiên gì mà sau 1975, âm nhạc Việt Nam không còn ai sáng tác gì mới và hay nữa.

Vâng, kỹ năng hát cũng như là kỹ thuật “karaoke” tối tân từ công nghệ Nhật bản. Cả hai cùng là dao sắc đâm chết âm nhạc Việt. Với “karaoke,” ngày nay, xã hội và con người Việt ta lại còn chịu đựng thêm một cái c.h.ết âm nhạc nữa. Đó là cái ch.ết rất hồn nhiên và bình dân từ năng ý trình diễn của dân ta.

Hằng đêm, khi ta đi vào bất cứ ngõ phố nào, làng quê nào, thì các loa "karaoke" inh ỏi cũng muốn bắt chước Hồng Nhung, Bằng Kiều để mà giết chết Chế Linh và Lệ Thu.

Trong thao thức vì mất ngủ bởi đám ca sĩ miệt vườn eo éo thâu đêm bên hàng dậu, ta mới cảm nhận được cái ý từ câu ca của nhà Trịnh, “Người ch.ết (ba) lần thịt da nát tan.”

Cho nên khi nghe tin Lệ Thu vừa qua đời ở “California,” chúng ta phải cùng tiếc nuối. Bởi vì, cái chết của Chị là dấu ngoặc cho một Thời Quán âm nhạc Việt Nam đã đi qua và không bao giờ trở lại. Nhạc Việt đã bị gi.ế.t ch.ết từ lâu. Kể từ nay sẽ không còn một Lệ Thu, một Chế Linh nào cho chúng ta nghe và đồng cảm nữa.

Nguyễn Hữu Liêm

Lệ Thu. Hồng Nhung

15/04/2026

Già ơi, vài điều căn dặn Già nè !

Gửi Tôi Của Những Năm Tháng Xế Chiều: Nghệ Thuật Sống Một Tuổi Già Kiêu Hãnh
Này tôi ơi, khi bạn già đi, đừng cố dạy dỗ bất kỳ ai bất cứ điều gì, ngay cả khi bạn tin chắc rằng mình đúng.

Hãy nhớ lại xem bạn đã từng bực bội thế nào khi những người đi trước đưa ra lời khuyên mà bạn chẳng hề yêu cầu. Và lúc đó bạn cũng đâu có làm theo, đúng không?

Chỉ giúp đỡ khi được nhờ vả. Đừng can thiệp vào những việc không liên quan đến mình. Và trên hết, đừng cố bảo vệ những người thân yêu khỏi mọi nỗi đau trên đời này: Chỉ cần yêu thương họ thôi, thế là đủ.

Đừng than phiền về sức khỏe, về chính phủ, về tay hàng xóm bật nhạc quá to, hay về khoản lương hưu chẳng bao giờ là đủ. Đừng biến mình thành một bà già hay càu nhàu.

Đừng mong đợi sự biết ơn từ con cái. Hãy nhớ rằng: không có đứa con nào vô ơn, chỉ có những bậc cha mẹ ngây thơ mới mong đợi sự đền đáp.

Đừng thốt ra những câu kiểu như: "Bằng tuổi con, mẹ đã...", "Mẹ đã hy sinh những năm tháng đẹp nhất đời mình cho các con..." hay "Nghe mẹ đi, mẹ già rồi nên mẹ biết rõ hơn...". Những lời đó nghe nặng nề biết bao!

Nếu bạn có cháu, đừng ép chúng phải gọi bạn bằng tên riêng (để nghe cho trẻ). Nếu chúng gọi bạn là "bà nội", "bà ngoại", hãy đón nhận nó với niềm tự hào: đó là danh hiệu cao quý nhất mà bạn có thể có.

Đừng ném những đồng tiền tiết kiệm cuối cùng vào những phương thuốc thần kỳ để trẻ hóa — chúng chẳng có tác dụng gì đâu. Thà dùng số tiền đó cho một chuyến du lịch hay một sở thích ngẫu hứng nào đó khiến bạn mỉm cười.

Đừng trang điểm trong bóng tối và cũng đừng đứng quá lâu trước gương. Đừng lừa dối chính mình. Hãy bằng lòng với sự thanh lịch, thay vì cố tỏ ra trẻ trung. Tin tôi đi, như vậy tốt hơn nhiều.

Hãy chăm sóc người bạn đời của mình, ngay cả khi ông ấy đã trở thành một ông già nhăn nheo, lơ đãng hay khó tính. Hãy nhớ rằng ông ấy đã từng mạnh mẽ, vui tươi và đã khiến bạn cười. Có lẽ bây giờ, bạn là điều duy nhất mà ông ấy còn lại.

Đừng ám ảnh với công nghệ, cũng đừng cố hiểu hết mọi thứ mới mẻ. Bạn không cần phải cập nhật mọi thứ. Chỉ cần làm những gì bạn thích... chừng nào bạn còn có thể.

Đừng dằn vặt bản thân vì bất cứ điều gì. Bạn đã làm những gì có thể, với những gì mình có, vào thời điểm mà cuộc sống đòi hỏi. Như vậy đã là rất nhiều rồi.

Hãy giữ vững phẩm giá cho đến phút cuối cùng, dù có chuyện gì xảy ra. Luôn cố gắng hết sức mình, vì điều đó thực sự quan trọng.

Và đừng bao giờ quên điều này: Nếu bạn vẫn còn sống, đó là vì một ai đó, ở một nơi nào đó, vẫn còn cần đến bạn.

TG Văn Chương

[KỲ ÁN: LÊ THANH ĐẠI – SÁT THỦ MÁU LẠNH VÀ BỮA CƠM RA MẮT ĐẪM MÁU]💥KỲ 1: "CON RỂ TƯƠNG LAI" VÀ CƠN ÁC MỘNG SAU CÁNH CỬA ...
11/04/2026

[KỲ ÁN: LÊ THANH ĐẠI – SÁT THỦ MÁU LẠNH VÀ BỮA CƠM RA MẮT ĐẪM MÁU]
💥KỲ 1: "CON RỂ TƯƠNG LAI" VÀ CƠN ÁC MỘNG SAU CÁNH CỬA KHÓA CHẶT

🔴Khát vọng hạnh phúc của người đàn bà lận đận

Tháng 12 năm 2012, phố Doãn Khuê (TP. Thái Bình) chìm trong cái lạnh tê tái của mùa Noel. Trong ngôi nhà số 05/14, chị Nguyễn Minh T. (33 tuổi) – một giáo viên dạy nhạc với tâm hồn đa cảm – đang tất bật chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại. Sau cuộc hôn nhân tan vỡ đầy nước mắt năm 2010, chị T. sống lầm lũi để chăm sóc cha mẹ già: ông Nguyễn Anh Tòa (Đại tá quân đội về hưu, bại liệt nằm một chỗ nhiều năm) và bà Đoàn Thị Cún (gầy gò, ốm yếu).

Giữa những ngày đông cô độc, sự xuất hiện của Lê Thanh Đại như một luồng nắng ấm đánh lừa trái tim chị. Đại lịch lãm, khéo léo, tự giới thiệu là người Hải Phòng thành đạt, đang làm ăn tại Thái Bình. Chị T. đâu biết rằng, gã đàn ông có nụ cười hào hoa ấy thực chất là một bóng ma từ quá khứ, vừa mới ra tù được 4 tháng sau bản án 10 năm về tội trộm cắp và cướp tài sản. Với Đại, chị T. không phải là bến đỗ, mà là một "con mồi" hoàn hảo có gia cảnh đơn chiếc, cha mẹ già yếu không khả năng tự vệ – điều kiện lý tưởng cho một vụ cướp diệt môn mà gã đã âm thầm vạch sẵn kế hoạch từ lúc mới bắt đầu làm quen.

🔴 Bữa cơm ra mắt và tấm mặt nạ hoàn hảo của ác quỷ

Ngày 22/12/2012, chị T. hân hoan dẫn Đại về ra mắt gia đình. Bà Cún, dù đau ốm, vẫn gượng dậy đi chợ từ sớm, nấu những món ngon nhất để thết đãi "con rể tương lai". Bữa cơm hôm đó có cả hai người đồng đội cũ của ông Tòa đến thăm. Đại diễn vai một hậu bối lễ phép đến mức hoàn hảo: gã ân cần rót nước, mời rượu, trò chuyện về quân ngũ một cách am hiểu khiến ông Tòa, bà Cún và cả chị T. hoàn toàn tin tưởng. Họ đã nghĩ về một tương lai tươi sáng, nơi chị T. có người nương tựa và ông bà có người phụng dưỡng lúc xế bóng.

Nhưng ngay khi vị khách cuối cùng bước ra khỏi cửa, tấm mặt nạ của ác quỷ rơi xuống. Đại xin phép cùng chị T. lên tầng 2 để "nói chuyện riêng". Khi vừa bước vào phòng, lợi dụng lúc chị T. không chú ý, gã vớ lấy chiếc chân tủ bằng gỗ nặng chịch đã được gã nhắm sẵn từ trước, giáng những cú đòn sấm sét vào đầu người yêu. Chị T. tử vong ngay lập tức mà không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nghe tiếng động lạ, bà Cún hớt hải chạy lên cầu thang. Chờ sẵn ở đó, Đại lạnh lùng hạ sát người mẹ già tội nghiệp bằng chính chiếc chân gỗ ấy. Để chắc chắn nạn nhân không thể kêu cứu, gã dùng dây điện siết chặt cổ cả hai người, rồi thản nhiên dùng chăn trùm kín thi thể, khóa cửa phòng lại như chưa từng có cuộc thảm sát nào xảy ra.

🔴 Sự điềm tĩnh kinh hoàng của gã sát thủ Hải Phòng

Điều rùng rợn nhất là sau khi giết hai mẹ con, Đại không bỏ trốn ngay. Gã điềm nhiên đi xuống tầng 1, vào phòng ông Tòa. Lúc này, lại có một vị khách khác đến thăm ông. Đại vẫn bình tĩnh ngồi lại tiếp khách, pha trà, nói chuyện thế sự một cách tỉnh bơ trong khi hai thi thể của vợ và con gái ông Tòa đang nằm lạnh lẽo ngay trên gác. Sự máu lạnh của Đại khiến gã có thể ngồi uống rượu, cười nói với vị khách kia suốt gần một giờ đồng hồ mà không hề lộ một chút sơ hở nào.

Đợi cho vị khách đó ra về vào lúc tối muộn, Đại mới thực hiện nốt phần cuối của kế hoạch tàn độc. Gã tiến đến giường ông Tòa – người cha già bại liệt không có khả năng chống cự. Đại dùng hung khí tấn công vào đầu và lấy dây cuaroa thắt cổ ông đến chết. Sau khi sát hại cả gia đình 3 người, Đại thản nhiên lục tìm tài sản, lấy đi chiếc xe Wave, máy tính, điện thoại. Gã khóa trái cửa trong, ở lại ngôi nhà đầy tử khí đó suốt một đêm, thậm chí còn đủ bình tĩnh để tìm đồ ăn trong tủ lạnh và tắm rửa sạch sẽ các vết máu trước khi chính thức bỏ trốn vào 23 giờ đêm hôm sau.

Ba thi thể nằm lạnh lẽo sau hai lớp cửa khóa chặt, mùi tử khí bắt đầu lan tỏa trong cái lạnh căm căm của thành phố Thái Bình. Kẻ sát nhân đã cao chạy xa bay, nhưng điều kinh hoàng là những tin nhắn phản hồi từ điện thoại của chị T. vẫn liên tục gửi về cho người thân: 'Cháu đưa bố mẹ đi Hà Nội chữa bệnh, dì đừng lo'.

Màn kịch nhắn tin từ người chết đã giúp gã sát thủ có thêm thời gian để thực hiện một kế hoạch còn rùng rợn hơn: Chuẩn bị 3 hố sâu tại một nghĩa trang vắng vẻ. Phải chăng gã định xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của gia đình này khỏi mặt đất? Cuộc truy quét xuyên đêm của Công an Thái Bình sẽ bắt đầu từ những tín hiệu số mong manh ấy..."

👉 Mọi người theo dõi tiếp diễn biến tại KỲ 2: TIN NHẮN TỪ ĐỊA NGỤC VÀ CUỘC TRUY QUÉT XUYÊN ĐÊM

Address

Đà Nẵng
Da Nang
55000

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tony Loc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share