Bánh Tráng Trộn Drama

Bánh Tráng Trộn Drama Truyện hay như bánh tráng trộn – đủ vị mặn, ngọt, cay, chua, có topping drama ăn hoài không ngán!
(4)

TRUYỆN CỰC HAY, NHẤT ĐỊNH PHẢI ĐỌC
10/01/2026

TRUYỆN CỰC HAY, NHẤT ĐỊNH PHẢI ĐỌC

FULL - Chị gái tôi đã che/ch.

Một cái che/ch oan ứ/c.

Ở cái làng Lâu Gia này có một tập tục. Tất cả các cô dâu từ làng khác gả vào, đêm trước tân hôn phải để đàn ông trong làng “kiểm tra”, như vậy mới được xem là người trong làng.

Họ gọi quá trình đó là “Quy Nhuận”. Chị gái tôi đã che/ch trong đêm “Quy Nhuận” ấy.

Còn bây giờ, tôi là người có lượt tiếp theo.

1

Chị tôi che/ch ngay trong ngày gả về làng Lâu Gia.

Khi thi thể chị được đưa về thì trời đã là buổi hoàng hôn.

Tôi loạng choạng muốn lao ra xem chị, nhưng bị mẹ chặn lại.

“Mày là con gái con đứa, chạy ra đó làm gì!”

Mẹ đỏ hoe mắt mắng tôi, “Không sợ dơ mắt à!”

Tôi bật khóc nức nở.

“Đó là chị của con! Là người thương con nhất! Sao mà lại dơ được chứ!”

Mẹ bị tôi hét đến sững người, còn tôi nhân lúc ấy đẩy mạnh bà ra, chạy vào sân, vén tấm vải trắng trên người chị.

Rồi tôi thấy cảnh tượng kinh hoàng của chị.

Chị vẫn mặc bộ váy đỏ ngày xuất giá, chỉ là bộ váy chỉnh tề khi chia tay nay đã bị xé nát thành từng mảnh vụn.

Khắp thân thể trắng bệch toàn là vết bầm tím, nhìn như bị đánh, nhưng lại dày đặc khắp nơi trên cơ thể mềm mại ấy.

Mà chỗ đó thì thịt nát máu me.

Tôi che/ch lặng, đứng ngây ra đó, cho đến khi thấy mẹ lao tới ôm lấy thi thể chị mà gào khóc.

“Con nói đúng.”

Tôi thấy mẹ vừa khóc vừa nghiến răng nói, “Dơ bẩn không phải là chị con, mà là lũ súc sinh đó!”

2

Tôi đổ bệnh ngay sau đó.

Có lẽ là bị kinh hãi, tôi mê man ngủ li bì đến nửa đêm mới choàng tỉnh.

Mồ hôi lạnh đầm đìa, gió đêm thổi qua khiến tôi run rẩy, tôi mơ hồ đứng dậy định ra bếp đun nồi nước lau người.

Không ngờ khi đi ngang qua phòng cha mẹ, tôi thấy ánh đèn bên trong vẫn sáng, mơ hồ còn vang lên tiếng nói.

Tôi hình như nghe thấy tên của chị, liền dừng lại, ghé tai sát vào khe cửa.

“Hôm nay người làng Lâu Gia tới rồi.”

Tôi nghe thấy giọng mệt mỏi của cha vang ra, “Nói là A Tang che/ch rồi, dâu mất rồi, bảo chúng ta trả lại sính lễ.”

Tôi nghe mẹ giận dữ hét lên.

“Chúng ta còn chưa tính sổ với lũ súc sinh đó, mà chúng còn dám đến đòi sính lễ à? Ông à, tôi nói ta cứ trả sính lễ cho chúng, rồi kiện lên đồn, xem bọn súc sinh đó—”

Lời mẹ còn chưa dứt thì nghe “rầm” một tiếng.

Hình như là tiếng cha đập bàn.

“Bà biết mình đang nói gì không!”

Cha quát, “Trả sính lễ? Số tiền đó tôi đã đưa cho A Cường cưới vợ rồi, lấy đâu mà trả?”

Hai tháng trước, anh trai tôi – Trần Cường – đang học cao đẳng ở thành phố đột nhiên về nhà, còn dẫn theo bạn gái đã mang thai.

Cha mẹ vừa mừng vừa lo, vội bàn cho hai người cưới nhau, nào ngờ bạn gái của anh lại mở miệng đòi hai trăm nghìn tiền sính lễ.

Với nhà chúng tôi, đó là con số trên trời.

Mẹ khéo léo hỏi có thể bớt chút không, cô ta liền khóc lóc nói sẽ phá đứa con trai trong bụng.

Cha hút thuốc suốt một đêm, sáng hôm sau nói với chúng tôi rằng ông định gả chị đi.

Gả về làng dưới chân núi – làng Lâu Gia.

3

Làng Lâu Gia, ở vùng núi Vọng Viễn này, quả thực là một ngôi làng kỳ dị.

Người trong làng hiếm khi tiếp xúc với bên ngoài, con gái trong làng chưa từng gả ra ngoài, nhưng thỉnh thoảng lại cưới dâu từ làng khác.

Chỉ không hiểu vì sao, người ngoài rất ít ai chịu gả con gái vào đó.

Dù rằng mỗi lần họ cưới dâu ngoại, đều đưa sính lễ cực kỳ hậu hĩnh.

Như lần này chị tôi gả đi, phía bên kia đưa tới sáu trăm nghìn.

Trong phòng im lặng một lúc, tôi mới nghe mẹ khẽ hỏi:

“Vậy… bây giờ ta phải làm sao?”

Cha cũng im lặng một lát, rồi trầm giọng nói:

“Đến nước này rồi, chỉ có thể gả A Linh đi thôi.”

A Linh – đó là tên gọi ở nhà của tôi.

Trong phòng lặng như tờ, ngay sau đó là tiếng mẹ hét lên chói tai.

“Không! Không được! A Tang đã che/ch rồi! Sao ông có thể gả cả A Linh—”

Bốp!

Mẹ còn chưa nói hết thì bị một tiếng tát vang dội cắt ngang.

Tôi nghe cha gào lên trong phòng:

“Tôi đã quyết rồi, con đàn bà thối, ít cãi lời tôi đi! Con gái tôi, tôi bảo gả cho ai thì phải gả cho người đó!

“Bà nên cầu cho đứa con gái nhỏ này biết điều hơn đứa lớn, đừng để bị người ta gie/c che/ch nữa! Bằng không, tin không tôi gả luôn bà đi thế chỗ nó!”

4

Sáng sớm hôm sau, cha tới gõ cửa phòng tôi.

“Này, A Linh à.”

Khuôn mặt ông xưa nay lạnh lùng với tôi, nay hiếm hoi nở nụ cười.

“Cha nghĩ rồi, con nay cũng 16 tuổi, học hành chẳng để làm gì, vừa hay chị con xảy ra chuyện, chi bằng con thay chị gả sang làng Lâu Gia nhé?”

Tôi ngẩng đầu nhìn cha, không đáp cũng chẳng từ chối, chỉ nhìn chằm chằm ông như thế.

Nhìn đến khi ông lộ vẻ bối rối, tôi mới đột nhiên hỏi:

“Cha, có phải chị bị người làng Lâu Gia hại che/ch không?”

Trên mặt cha thoáng hiện vẻ lúng túng, nhưng rất nhanh quát lên:

“Nói bậy cái gì đó? Con gái con đứa đừng ăn nói linh tinh!

“Dù sao ba ngày nữa người làng Lâu Gia sẽ tới đón con, tự lo chuẩn bị đi!”

Nói xong ông đập cửa bỏ đi.

Tin tôi sắp gả sang làng Lâu Gia ngày hôm sau đã lan khắp làng...

Cô Dâu Không Trở Về

未归的新娘

[FUll] - Tôi yêu một người qua mạng.Ngày nào tôi cũng trò chuyện với bạn trai online,tám đủ thứ chuyện, đặc biệt là kể k...
14/12/2025

[FUll] - Tôi yêu một người qua mạng.

Ngày nào tôi cũng trò chuyện với bạn trai online,tám đủ thứ chuyện, đặc biệt là kể khổ về lão sếp ác bá của tôi.

Cho đến một ngày, tôi đề nghị gặp mặt ngoài đời —đầu dây bên kia im lặng.

Tôi lập tức thấy người này không chân thành,nên xóa, chặn, block nguyên combo.

Về sau…

Lão sếp Chu Thận của tôi cầm điện thoại, vẻ mặt ấm ức:

“Em gỡ chặn anh được không?Ngày nào mình cũng gặp mặt rồi, còn cần gặp offline nữa sao…”

Tôi: “???”



1

Trong buổi họp sáng, tôi và đám đồng nghiệp đồng loạt cúi đầu, không ai dám hó hé.

Phía đầu bàn họp, sếp Chu Thận tỏa ra khí áp nặng nề,lông mày cau chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.

Sếp Chu Thận của chúng tôi, phải nói thật là đẹp trai ngút trời.

Sống mũi cao, mí mắt đơn quyến rũ,khóe mắt còn có một nốt ruồi nhỏ, nhìn vừa lạnh lùng vừa gợi cảm.

Gương mặt đủ sức khiến chúng sinh mê muội,vậy mà miệng lưỡi thì nổi tiếng sắc như dao cạo.

Mỗi khi anh ta toát ra khí thế, mọi cô gái đều phải né xa ba thước.



“Bộp!”

Chu Thận ném nguyên một xấp kế hoạch xuống bàn họp,làm tôi giật mình đến mức điện thoại trên tay run lên ba nhịp.

“Tôi thấy tôi không phải là sếp các người,
mà là người chăn lợn!Nuôi một lũ đầu heo, chẳng được tích sự gì!”

“Một bản kế hoạch mà chỉ có vài mục cơ bản,không một bản nào nhìn cho ra hồn, toàn là rác rưởi!”

“Bảo các người làm phân tích thị trường,
phân tích xong lại kết luận không phù hợp với thị trường.Vậy không phù hợp thì tôi sản xuất làm cái quái gì?!”

“Cái trình viết lách kiểu này, đem viết văn tiểu họccũng chưa chắc được điểm tối đa!”

Tôi liếc mắt nhìn theo ngón tay anh ta đang chỉ —chính là bản kế hoạch của tôi.

Tôi vội vàng cúi đầu thấp hơn nữa,dưới gầm bàn tay đã lén gõ tin nhắn gửi cho bạn trai online thân yêu:

“Anh ơi cứu mạng, lão boss lên cơn rồi, em tiêu đời mất…”

“Anh yêu ơi, em thật sự chịu hết nổi rồi!
Em viết bản kế hoạch cả tuần lễ,
vậy mà bị tên Chu Tham Lam mắng thê thảm,đến mức còn không bằng một tờ giấy lộn!”

“Hu hu hu…Ảnh còn bảo em đi mà viết văn tiểu học cho rồi!Con mắt kiểu gì thế không biết!”

Tôi xả giận xong,nhưng… không thấy bạn trai online trả lời lại.

Đúng lúc ấy, điện thoại của lão sếp Chu vang lên vài tiếng.

Tôi lập tức đậy điện thoại lại, ngồi nghiêm chỉnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Chỉ thấy sếp Chu đang nổi giận đùng đùng,
mà khi cầm điện thoại lên xem một cái…
bầu trời lập tức chuyển từ mưa bão sang nắng đẹp.

Anh ta nới lỏng cà vạt màu xanh sapphire,
liếc mắt nhìn tôi, ánh mắt có gì đó… rất kỳ lạ.

“Được rồi,Tất cả cầm bản kế hoạch về viết lại cho tôi.”

Một cái phất tay dứt khoát:

“Tan họp!”

Tôi lạnh cả sống lưng,
do dự vài giây, nhưng vẫn lập tức chạy ra ngoài theo đám đồng nghiệp,ôm bản kế hoạch của mình như ôm mạng mà chuồn khỏi phòng họp.

Vừa mới u ám chec chóc là thế,giờ các đồng nghiệp đã tụm đầu vào bàn tán rôm rả:

“Kỳ lạ thiệt!Bình thường lão Chu phải chửi ít nhất 30 phút,hôm nay mới mắng có 4 câu là tan họp?!”

“Mấy người hiểu không?!
Chuyện này còn khó xảy ra hơn cả việc ngày mai là tận thế đấy!”

“Chứ còn gì nữa,
vừa nãy sếp còn đang giận lôi đình, nhìn điện thoại một cái là đổi giọng liền!
Mấy người nói xem, ai nhắn cho sếp vậy?”

“Không lẽ…
Là bạn gái của sếp?”

Mấy đồng nghiệp xung quanh mặt đầy kinh ngạc,như thể vừa phát hiện ra chân tướng long trời lở đất,mắt thì trợn tròn như chuông đồng.

Tôi nghe chưa được mấy câu đã vội chuồn về lại bàn làm việc.

Hề hề…
Bạn trai online nhắn tin cho tôi rồi này!

“Ôm ôm bảo bối nè ~
Tên sếp đó thật là quá đáng!
Sao dám chê kế hoạch của em không tốt!
Đấm hắn một phát luôn! 🐱👊”

Kèm theo là một sticker mèo con vung nắm đấm siêu đáng yêu.

Tôi bị chọc cười khúc khích,
lập tức quên sạch chuyện bị sếp Chu mắng tơi bời ban nãy.

“Bảo bối ơi,
Thật ra anh cũng biết chút chút về mảng này đó.
Nếu em có gì không hiểu, cứ hỏi anh nha~”

Mắt tôi lập tức sáng bừng:

“Thật á?!
Trời ơi anh giỏi quá đi!
Chuyện gì cũng biết luôn!”

——

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN như sau:
Hiển thị Iinh PHUN bằng cách 🌹 LAI bài ( đảm bảo có tác động vào bài viết linh sẽ dễ hiển thị), ❤️ sau đó lướt ở phần cmt (nếu vẫn không thấy hãy bật tất cả cóm mèn hen) 💖

[Full] - Bạn trai yêu qua mạng gửi cho tôi ảnh của anh ấy.Tôi vừa nhìn — ủa khoan đã, sao trông quen thế nhỉ?Đây chẳng p...
14/12/2025

[Full] - Bạn trai yêu qua mạng gửi cho tôi ảnh của anh ấy.

Tôi vừa nhìn — ủa khoan đã, sao trông quen thế nhỉ?

Đây chẳng phải là… anh trai tôi sao?!

Tôi suýt nữa xông thẳng qua phòng bên để mắng cho anh trai một trận ra trò, thì phía bên kia lại gửi thêm một tin nhắn:

【Anh gửi ảnh rồi nhé, vậy giờ mình gặp nhau ngoài đời được chưa?】

Tôi quay sang nhìn anh tôi – Lê Tùng, mặt mày hớn hở như đang sẵn sàng hẹn hò:

“Hay là… anh đi gặp hộ em luôn đi?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi lao tới trước mặt anh tôi:

“Lê Tùng! Anh chơi tôi à? Dùng nick phụ đi yêu đương với em gái ruột mình hả?!”

Anh tôi thì mặt mày hoang mang cực độ:

“Cái gì mà yêu với đương? Em đang nói cái gì vậy?”

À à à, còn giả vờ diễn sâu à?

Tôi đưa thẳng điện thoại ra — trong khung chat chính là hai bức ảnh của anh trai tôi.

Anh tôi vừa cầm điện thoại, khung chat bên kia lập tức hiển thị:

【Bảo bối ơi, thấy anh đẹp trai không? Có ưng không nè~】

Tôi và Lê Tùng nhìn nhau.

Tin tốt: Người yêu qua mạng của tôi không phải là anh tôi, nhà này khỏi phải tan cửa nát nhà rồi.

Tin xấu: Tên đó xài ảnh người khác, mà lại đi dùng hình của anh tôi?!

Phía bên kia vẫn chưa chịu dừng lại:

【Anh thấy hai đứa mình có tướng phu thê lắm đó~】

Tôi: …

Chứ còn gì nữa! Anh em ruột mà! Không giống mới là lạ á!

【Ảnh cũng gửi rồi nha, giờ có thể gặp nhau được chưa?】

Không ổn rồi.

Tôi len lén nhìn sang sắc mặt Lê Tùng…

Kết quả lại đúng lúc đụng ánh mắt sắc như dao của anh tôi.

“Gặp nhau? Lê Nguyệt, em tốt nhất nên cho anh một lời giải thích hợp lý.”

(Thật ra “Thu Phong” – cái tên đó – là người tôi quen trong một game tiên hiệp online…)

Anh ấy khá hiểu game, kỹ năng cũng ổn, hai chúng tôi thường xuyên cùng nhau đi phó bản.

Để tiện làm nhiệm vụ và nhận phần thưởng đặc biệt, bọn tôi đã kết làm “hiệp lữ” trong game.

Ban đầu, chỉ đơn thuần là bạn chơi game.
Nhưng sau khi kết bạn trên WeChat, mọi chuyện bắt đầu đổi chiều.

Anh ấy thường xuyên nhắn những lời mập mờ, quan tâm từng chút một, thậm chí còn làm cả nhiệm vụ hàng ngày giúp tôi.

Tôi cũng không bài xích yêu xa qua mạng, mà ấn tượng về “Thu Phong” lại khá tốt.
Dần dà, chúng tôi xác định quan hệ với nhau.

Gần đây, Thu Phong cứ liên tục đề cập đến việc muốn gặp mặt ngoài đời.

Tôi suy nghĩ một hồi, vẫn quyết định từ chối.

Dù sao thì tôi chẳng biết gì về anh ấy, ngoài việc anh ấy cũng sống ở Giang Thành giống tôi.
Chuyện gặp mặt, tôi vẫn muốn tìm hiểu thêm một chút rồi mới quyết định.

Thế nhưng Thu Phong lại rất cứng đầu, cứ vài hôm lại nhắc chuyện “gặp mặt”.
Điều đó khiến tôi dần thấy mất hứng.

Vì vậy, tôi tiện tay nhắn lại một câu:

【Ít ra anh cũng phải gửi ảnh cho em xem mặt mũi ra sao chứ?】

Khung chat cứ nhấp nháy chữ “Đối phương đang nhập…” mấy lần,
mãi gần hai phút sau mới có tin nhắn gửi đến:

【Anh chỉ muốn giữ chút bí ẩn, để sau này gặp em còn có bất ngờ~】

Tôi xem xong liền mất hứng.
Người nôn nóng muốn gặp là anh, mà cũng chính anh lại không dám gửi ảnh.
Định đến lúc gặp mới bảo tôi:
“Tới rồi thì gặp luôn nhé?”

Có lẽ thấy tôi không trả lời, anh ta lại nhắn tiếp:

【Nếu bảo bối thực sự muốn xem thì… giờ anh gửi liền cho em nè~】

Rồi chần chừ vài giây, anh ta gửi đúng hai tấm ảnh của Lê Tùng – anh trai tôi.

Tôi tối sầm mặt.
Trên mạng có câu:

“Anh có thể dùng ảnh giả để lừa tôi, nhưng xin đừng dùng ảnh thật để hù tôi.”

Nhưng anh gửi đúng ảnh anh trai tôi thì còn đáng sợ hơn nữa chứ?!

Lê Tùng nghe xong thì cười đến mức không thở nổi.

Tôi lao tới, b/ó/p c/ổ anh trai:

“Anh mà dám nói ra ngoài thì xác định đi!”
Tôi bị zombie ă/n n/ão à? Tại sao lúc đó lại đồng ý yêu đương qua mạng cơ chứ?!

Lê Tùng vừa ôm cổ vừa cười càng lớn:

“Được được được, anh không nói.”

“Nhưng mà… giờ cậu ta rủ em gặp mặt thật đấy. Em tính sao?”

Tính sao à?

Tôi lập tức nhìn Lê Tùng bằng ánh mắt không hề đơn thuần:

“Anh ơi ~~~”

Lê Tùng rùng mình:

“Đừng có giở trò, làm ơn nghiêm túc lại giùm cái.”

[Full] - Tôi đến đồn cảnh sát để lấy lời khai, đội trưởng đội hình sự phụ trách thẩm vấn có ngoại hình điển trai đến mức...
14/12/2025

[Full] - Tôi đến đồn cảnh sát để lấy lời khai, đội trưởng đội hình sự phụ trách thẩm vấn có ngoại hình điển trai đến mức khó tin.

Anh ấy xoay cây bút ký trong tay, vẻ mặt lạnh lùng hỏi:

“Quan hệ của cô với nghi phạm là gì?”

“Tôi là bạn gái cũ của anh, chẳng lẽ anh không rõ sao?”

Bị tôi nhìn chằm chằm, anh ấy thậm chí không thèm ngẩng mí mắt lên:

“Tiểu thư Thẩm, tôi cần nhắc cô đây là buổi lấy lời khai, xin hãy nghiêm túc.”



1

Chuyện chia tay là do tôi chủ động nói với Giang Trì.

Vì buổi biểu diễn pháo hoa đêm giao thừa ấy, tôi đã đặt vé trước cả tháng, ngay tại vị trí đẹp nhất bên bờ sông Giang.

Tôi đứng đợi trong gió lạnh đến đúng nửa đêm, xung quanh là các cặp đôi ôm hôn nhau, chỉ có mình tôi, ôm hai cốc trà sữa đã nguội ngắt, trông như một trò cười.

Điện thoại thì tắt máy, tin nhắn WeChat thì không trả lời.

Mãi đến ba giờ sáng, tôi mới lê thân thể lạnh cóng về đến nhà.

Vừa chui vào chăn, ngoài cửa đã vang lên tiếng động.

Người đến là Giang Trì.

Toàn thân anh mang theo hơi lạnh, giữa lông mày lộ rõ sự bực dọc do mấy ngày không ngủ, trên chiếc áo khoác dã chiến màu đen còn dính chút bụi đất không rõ từ đâu.

Anh khóa khẩu s/ú/n/g bên hông vào tủ, mệt mỏi day trán, hoàn toàn làm như không nhìn thấy tôi đang ngồi trên ghế sofa với đôi mắt đỏ hoe.

Tôi kìm nén cơn giận:

“Hôm nay là ngày gì, anh còn nhớ không?”

“Giang Trì, anh còn biết đường về sao? Anh có biết—”

Động tác của anh khựng lại, giọng nói khàn đặc như nuốt phải một nắm cát:

“Xin lỗi, Thẩm Miên… Có nhiệm vụ khẩn cấp, vừa mới kết thúc.”

Không một lời giải thích.

Không một câu dỗ dành.

Ngay cả lời chúc mừng năm mới hay buổi pháo hoa anh cũng không hề nhắc đến.

“Anh mệt rồi.”

Anh cởi áo khoác, định đi vào phòng tắm:

“Để anh tắm cái đã.”

Lúc Giang Trì tắm xong đi ra, tôi đã thu dọn hết đồ dùng cá nhân và quần áo để ở nhà anh, tất cả được xếp gọn trong chiếc hộp đựng đặt ngay trước cửa.

“Tụi mình chia tay đi.”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng để bản thân trông vẫn giữ được thể diện:

“Chúng ta… đến đây thôi.”

Anh ấy đang lau tóc thì động tác khựng lại nửa giây, đôi mắt đen láy nhìn tôi, rồi cuối cùng chìm vào một khoảng lặng chec chóc.

Sau khi tôi nói xong lời chia tay, anh không níu kéo, cũng không tức giận, chỉ vắt khăn tắm lên cổ, giọng nhàn nhạt:

“Muộn thế này rồi, không dễ bắt xe. Anh đưa em đi nhé?”

“Không cần.”

Nhìn thái độ công việc như đang làm nhiệm vụ của anh, nỗi tủi thân trong lòng tôi lập tức bùng lên:

“Tôi đã gọi xe công nghệ rồi.”

“Nhắn biển số xe cho anh.”

Giang Trì kéo cửa ra, đường viền quai hàm lạnh lùng:

“Đến nơi thì gửi định vị cho anh.”

Đó chính là câu nói cuối cùng tôi nhận được, sau hai năm yêu đương với Giang Trì.

Tôi gặp Giang Trì lần đầu khi đến đồn công an làm căn cước công dân.

Lúc đó, anh mới được điều đến làm phó đội trưởng, mặc bộ cảnh phục chỉnh tề, đi ngang qua sảnh làm việc, mấy nữ cảnh sát trẻ xung quanh đều liếc nhìn anh đầy thầm mến.

Mẹ tôi là một bà cô nhiệt tình làm việc ở ủy ban khu phố, vừa biết Giang Trì còn độc thân là muốn đem ảnh tôi in thành tờ rơi phát cho anh.

Lần đầu tiên chúng tôi gặp riêng là ở quán cà phê gần chỗ làm của anh.

Tôi than thở với cô bạn thân:

“Mấy đội trưởng hình sự kiểu này chắc chắn là kiểu đàn ông gia trưởng, lại còn bận muốn chec, ai mà lấy thì chỉ có làm quả phụ sống chờ.”

Kết quả là, vừa gặp mặt… tôi “ngửi mùi thơm” ngay lập tức.

Giang Trì đẹp trai quá mức quy định – lông mày kiếm, mắt sáng như sao, lúc không cười thì mang theo vẻ lạnh lùng cấm dục khiến người ta không dám lại gần, còn khi khẽ nhếch môi cười thì lại toát ra vẻ ngông nghênh đến chết người.

Dù trong suốt buổi hẹn hò xem mắt, anh ấy nhận ba cuộc điện thoại và trả lời năm lần tin nhắn WeChat, tôi vẫn… đổ gục.

Trong hai năm bên nhau, tôi đã thấm thía thế nào là sự vất vả của một “vợ cảnh sát”.

Hẹn hò xem phim thì anh thường bỏ đi giữa chừng;
Lễ Tình Nhân đi ăn, đồ ăn vừa mới dọn lên đủ món thì anh bị một cuộc gọi lôi đi;
Thậm chí có lần tôi sốt cao, anh cũng đang ở tỉnh ngoài mai phục nghi phạm.

Vì muốn chăm sóc anh, tôi học nấu canh, học nhẫn nhịn, học cách tự an ủi mình mỗi khi anh không trả lời tin nhắn.

Nhưng điều tôi muốn… là một người bạn trai, không phải một biểu tượng anh hùng treo trên tường.

——

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN như sau:
Hiển thị Iinh PHUN bằng cách 🌹 LAI bài ( đảm bảo có tác động vào bài viết linh sẽ dễ hiển thị), ❤️ sau đó lướt ở phần cmt (nếu vẫn không thấy hãy bật tất cả cóm mèn hen) 💖

[FUll] - Tại bữa tiệc, vô tình tôi liếc thấy anh mình đang có mấy động tác mờ ám với bạn gái của người thừa kế nhà họ Ph...
14/12/2025

[FUll] - Tại bữa tiệc, vô tình tôi liếc thấy anh mình đang có mấy động tác mờ ám với bạn gái của người thừa kế nhà họ Phong, tôi tối sầm mặt lại vì sốc và tức.

Vừa kinh ngạc vừa bực bội, tôi lén đá anh tôi mấy cái dưới gầm bàn, nhắc nhở anh đừng có trăng hoa nữa.

Ai ngờ người đàn ông cúi đầu kia đột ngột ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm khó dò…

Cứu với, tôi đá nhầm người rồi!!!



Phong tiểu thư sắp đính hôn.

Là bạn thân giao lâu năm giữa hai nhà, anh tôi dẫn tôi đến dự tiệc chúc mừng.

Trên đường đi, anh tôi không ngừng dặn dò:

“Tránh xa mấy công tử nhà giàu kia ra một chút.”

Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

“Trong chuyện tình cảm, đàn ông không có ai tốt đẹp cả, em phải nhớ kỹ điều đó.”

Tôi lặng lẽ liếc sang ông anh trai có đôi mắt đào hoa, gương mặt tuấn tú không chê vào đâu được,rồi nhắc khẽ:

“Anh có quên là mình cũng là đàn ông không đấy?”

Anh tôi cười:

“Ừ, anh chính là loại đàn ông tồi đó.”

Tôi nghẹn lời, chẳng biết nói gì.

Trong lòng thì âm thầm trợn mắt.

Anh tôi bẹo má tôi, cười như yêu nghiệt:

“Văn Nhiễm, em đang chửi anh trong lòng đúng không?”

“Không có!!!”

Anh tôi hơn tôi 5 tuổi.

Vừa đẹp trai lại vừa lăng nhăng.

Anh tôi đào hoa không ngừng, nhưng lại quản tôi rất nghiêm.

Trước khi tôi vào đại học, anh ấy đặt ra hàng loạt “luật cấm”:

• Không được yêu sớm.

• Không được về nhà muộn.

• Ra ngoài phải báo cáo.

Quản chặt đến mức gần như không cho tôi có cơ hội tiếp xúc với con trai nào.

Hồi nhỏ, anh thường dẫn tôi đi khoe khắp nơi với lũ bạn:

“Nhìn đi, em gái anh xinh và dễ thương chưa kìa!”

“Mày có em gái không?”

Nhưng khi tôi lớn lên, anh lại không muốn bạn bè gặp tôi.

Cũng rất để tâm đến mọi mối quan hệ giữa tôi và các bạn nam.

Theo lời anh tôi nói:

“Em gái tôi xinh như vậy, mà đàn ông xấu thì đầy rẫy, tất nhiên tôi phải trông chừng kỹ.”

“Đừng để bị lừa.”

Lần tham dự tiệc đính hôn này, anh tôi nói là muốn dẫn tôi – một đứa vừa mới tốt nghiệp đại học – đi “mở mang tầm mắt”, gặp gỡ người trong giới.

Dù sao thì nhà họ Phong cũng là đại gia tộc đỉnh cao, người đến dự toàn là nhân vật quyền quý, ai nấy đều có tiếng tăm, mối quan hệ xã hội không tầm thường.

Nhưng điều tôi không ngờ nhất chính là – người luôn căn dặn tôi phải giữ gìn hình tượng, cư xử đúng mực… lại chính là người làm chuyện lố bịch nhất!

Phong lưu trăng hoa,

Thậm chí còn dám đặt mục tiêu lên vị hôn thê của Phong Lễ – người thừa kế nhà họ Phong!



Tiệc đính hôn được tổ chức tại một khu vườn tư gia sang trọng.

Toàn bộ nghi lễ đều theo nghi thức truyền thống Trung Hoa – trang trọng, cổ điển và đầy khí chất.

Sau bữa tiệc, anh tôi và Phong Lễ ngồi ở một gian phòng nhỏ, quây quần bên bàn bát tiên, vừa chơi bài vừa trò chuyện về chuyện làm ăn trên thương trường.

Tôi thì nhân lúc rảnh rỗi, đi dạo quanh khu vườn một vòng.

Trở lại, vừa đứng ở hành lang bên kia hồ nước, vô tình nhìn thấy một cảnh tượng khiến tôi sững người, tim đập thình thịch.

Qua làn nước, trong tầm mắt tôi là cảnh anh tôi đang ngồi bên bàn,dưới gầm bàn, đôi chân của anh ta rõ ràng đang lén lút trêu chọc người phụ nữ ngồi cạnh.

Chiếc váy sườn xám màu tím khẽ động, sóng vải gợn lên một nét đầy ám muội.

Mà người phụ nữ đó –chính là vị hôn thê của Phong Lễ!

Tiểu thư nhà họ Tô – Tô Vũ.

Mà Phong Lễ, là hạng người gì chứ?

Bề ngoài nho nhã như ngọc, ai nhìn cũng nghĩ là quân tử…
Nhưng ai trong giới cũng biết –
bên trong là một con sói đội lốt người.
Một người sinh ra đã là định nghĩa của “nguy hiểm ngầm”.

———-

Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN như sau:
Hiển thị Iinh PHUN bằng cách 🌹 LAI bài ( đảm bảo có tác động vào bài viết linh sẽ dễ hiển thị), ❤️ sau đó lướt ở phần cmt (nếu vẫn không thấy hãy bật tất cả cóm mèn hen) 💖

Kết hôn với Phó Bác Văn ba năm, anh ta chưa từng đụng vào tôi lấy một lần.Tôi mua gói thành viên AI đắt nhất, tạo ra một...
14/12/2025

Kết hôn với Phó Bác Văn ba năm, anh ta chưa từng đụng vào tôi lấy một lần.

Tôi mua gói thành viên AI đắt nhất, tạo ra một tấm ảnh thân mật với “người đàn ông khác”, rồi gửi ẩn danh cho anh ta.

“Anh bạn, tôi muốn cưới cô ấy, hai người định khi nào ly hôn?”

Để bức ảnh trông thật hơn, tôi còn tự tay véo lên người mình, để lại đầy những dấu hôn giả — xanh xanh đỏ đỏ như thật.



Biết được “bạch nguyệt quang” của chồng đã về nước, tôi nhớ lại ba năm hôn nhân lạnh nhạt này.

Tôi khoác lên người chiếc váy ngủ hai dây gợi cảm, rồi tự tay véo vào da thịt, tạo ra từng vết “dâu tây” trên cổ và trước ngực.

Vết hôn đầy rẫy — giống như vừa trải qua một đêm mãnh liệt và lãng mạn.

Sau đó, tôi chụp ảnh, dùng AI tạo ra “bạn trai” của mình.

Để không bị phát hiện là giả, tôi cố ý chỉ chụp nửa khuôn mặt của “bạn trai” và phần thân trên — bờ vai rộng, eo thon, cơ bụng sáu múi rõ ràng.

Ảnh được gửi đi, kèm theo dòng chữ:

“Anh bạn, tôi muốn cưới cô ấy, hai người định khi nào ly hôn?”

Thẻ SIM mới thay, thông tin đăng ký chính chủ là một người già ở tỉnh khác.

Dù thế nào đi nữa, Phó Bác Văn cũng không thể tìm ra tôi trong thời gian ngắn.

Cuộc hôn nhân liên kết này, cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết.

Từ sau khi kết hôn, Phó Bác Văn chưa từng chạm vào tôi.

Trong lòng anh ta từ đầu đến cuối vẫn chỉ có bạch nguyệt quang đã ra nước ngoài.

Nghĩ lại những uất ức phải chịu đựng suốt ba năm qua, tôi thở dài một hơi.

Tôi chỉ muốn ly hôn, những chuyện khác đều không quan trọng.

Nhưng nhất định phải là Phó Bác Văn chủ động đề nghị.

“Anh là ai?”

Tốc độ trả lời nhanh hơn tôi tưởng.

Tôi thay đồ xong, lại lướt điện thoại thêm một lúc, cố tình treo anh ta cho sốt ruột.

Bất kỳ người đàn ông nào, hẳn cũng không thể chấp nhận chuyện vợ mình ngoại tình.

Giờ phút này, anh ta chắc đang tức đến phát điên.

“Không nhìn ra à? Tôi là bạn trai của vợ anh.”

“Lần đầu của cô ấy đã cho tôi rồi, tôi phải có trách nhiệm.”

“Anh bạn, giao cô ấy cho tôi đi.”

Tôi gửi liền ba tin, cố ý kèm theo chút ác thú vị khoái cảm.

“Muốn chec à? Đừng để tôi tìm được anh, tôi sẽ giết anh.”

Rất tốt, rất tức giận.

Vừa nhận được tin nhắn, điện thoại của anh ta lập tức gọi tới.

Tôi liếc nhìn màn hình đang rung, thẳng tay từ chối.

Anh ta gọi lại, tôi lại từ chối.

“Đừng gọi nữa, cô ấy ngủ rồi.”

Tôi còn đặc biệt dùng số điện thoại ẩn danh gửi thêm một tin nhắn như vậy, sau đó thì không còn hồi âm.

Phó Bác Văn mấy ngày nay đang ở tỉnh khác tham dự một hội nghị rất quan trọng.

Chắc phải một tuần mới về.

Không thể quay lại nhanh như thế được.

Nghĩ đến vẻ mặt vừa tức giận vừa bất lực của Phó Bác Văn, tôi không nhịn được bật cười.

Ba năm qua, đây là lần đầu tiên anh ta mất kiểm soát như vậy.

Tôi đang đắp mặt nạ, nằm tưởng tượng đến cuộc sống sau ly hôn — gọi mười anh người mẫu, lần lượt sờ từng múi bụng, từng bờ ngực.

Ngoài nhà bỗng vang lên tiếng động cơ quen thuộc.

Tôi khựng lại.

Gì vậy? Tức giận đến mức phải quay về liền sao?

Là xe của Phó Bác Văn?

Anh ta về thật?

Tôi vội vàng chạy ra cửa sổ nhìn xuống, thấy bóng dáng mệt mỏi nhưng đầy vội vã của anh đã bước vào sân.

Ngay sau đó, quản gia gõ cửa phòng tôi:

“Phu nhân, tổng giám đốc Phó gọi cô xuống dưới.”

“V–vâng, tôi thay đồ xong sẽ xuống ngay.”

Tôi nhìn vào gương — những dấu vết lốm đốm vẫn còn in trên da. Là một người phụ nữ “ngoại tình”, tôi lúc này phải giấu nhẹm mọi bằng chứng cho kỹ.

3.00 la i tui lên nhe n

Ngày Cá tháng Tư, nhỏ bạn thân rủ tôi test thử "máy làm đẹp" cho shop online mới mở của nó. Chưa kịp bắt đầu, tôi đã bấm...
14/12/2025

Ngày Cá tháng Tư, nhỏ bạn thân rủ tôi test thử "máy làm đẹp" cho shop online mới mở của nó.

Chưa kịp bắt đầu, tôi đã bấm nhầm gì đó, tự làm mình bị điện giật ngất xỉu.

Lúc tỉnh dậy, anh trai "đẹp lão" của nó đang ngồi ngay bên giường tôi.

"Mơ mà thật đến vậy sao?"

Tôi lẩm bẩm rồi tiện tay véo loạn lên người ảnh.

Anh vốn là kiểu người lạnh lùng điềm tĩnh, vậy mà mặt đỏ tận mang tai.

1.

"Chị em tốt à, sợ mày xấu hổ nếu đi viện, tao mời thẳng anh tao – bác sĩ du học về – đến khám cho mày luôn."

Con nhỏ bạn – Thẩm Huệ – bước vô phòng.

Tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, lúng túng rút tay khỏi mặt Thẩm Dật.

"Dùng... cái máy làm đẹp có gì mà xấu hổ?"

Tôi cúi đầu lí nhí.

"Khụ khụ!"

Thẩm Dật ho khan hai tiếng, mặt vẫn đỏ, rồi nhanh chóng bước ra ngoài.

Chẳng hiểu gì luôn.

Thẩm Huệ thấy anh đi rồi, mới gãi đầu gãi tai nói:

"Hôm nay là Cá tháng Tư mà, mày không thấy tao để 'máy làm đẹp' trong dấu ngoặc kép à?"

Tôi ngơ ngác nhìn lại cái máy dài ngoằng kia, như sét đánh ngang tai!

"Đây là... tựsướng"

Tôi lắp bắp mãi mà không dám nói hết câu.

Trong đầu tôi như có vạn con ngựa chạy loạn:

"Mày bị ngu à? Muốn troll tao thì cũng đừng gọi anh mày tới! Anh mày là ai? Là Thẩm Dật mặt lạnh như tiền! Là con nuôi của mẹ tao đó!"

Thật sự là mất mặt đến tận đáy quần.

Chưa kịp nói gì thêm, Thẩm Dật lại quay lại phòng.

Tôi vội tỏ ra bình tĩnh.

Vừa dọn dẹp hộp y tế, anh vừa nói như dạy dỗ:

"Dùng mấy thứ đó dễ bị viêm nhiễm phụ khoa lắm."

"Tôi đâu có dùng..."

Tôi vừa định cãi thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng như dao cắt của ảnh, mặt lập tức đỏ bừng, trùm kín mền luôn.

Trời ơi! Sao cái quần short mặc trong váy ngủ lại biến mất rồi...

Cái con bạn trời đánh của tôi đã làm gì với tôi vậy trời!

"Mày tới đây làm gì vậy, Thẩm Dật?"

Mẹ tôi đi làm về, vừa mở cửa phòng là không khí ngượng ngùng như bị đóng băng.

"Má nuôi, con tới vì Diêu Diêu nó..."

"Anh!"

Tôi lập tức ló đầu ra, gọi ảnh một tiếng "anh".

Từ nhỏ mẹ đã cưng ảnh hơn tôi, tôi vừa sợ vừa ghen, chưa bao giờ gọi ảnh tử tế, toàn gọi "cái người đó".

"Trần Diêu! Mày còn nằm lì trên giường! Để tao không lật mền mày ra coi!"

Mẹ tôi ngay lập tức đổi mặt, hầm hầm bước tới.

Sợ mẹ thấy "máy làm đẹp", tôi vội cầu cứu ánh mắt Thẩm Dật.

Khóe môi ảnh thoáng cười – kiểu cười rất chi là hả hê.

Lông mày sắc lạnh, nét mặt góc cạnh, vai rộng eo thon... Giá mà bớt kiêu ngạo thì đẹp trai hoàn hảo rồi.

"Má nuôi, con nhớ món sườn kho của má nên ghé ăn ké."

Chỉ một câu, mẹ tôi liền quay 180 độ, chạy ngay xuống bếp.

Ánh mắt Thẩm Dật lướt từ đầu tới chân tôi, tôi lập tức co người lại theo phản xạ.

"Lúc em tỉnh dậy cũng nhìn tôi kiểu đó, nhớ mặc quần vô nhé."

Nói xong, ảnh quay lưng đi ra, cực kỳ phong cách.

Tôi nghiến răng đóng cửa lại.

"Aaaaaa!"

Leo lại lên giường, tôi cầm gối ném thẳng vào Thẩm Huệ.

"Trò đùa của mày quá đáng lắm rồi! Tôi mất mặt muốn chết luôn đó!"

"Mày nhìn mày coi, 25 tuổi rồi mà như mới 18, thấy anh tao là đỏ mặt."

Tôi vội vàng chống chế:

"Tại mày bày cái trò chết tiệt đó chứ gì! May mà hôm nay còn giữ liên lạc với mày, may mà nhà tôi dùng khóa điện tử! Không thì giờ tôi chết luôn cho xong!"

Thẩm Huệ vội vàng nhảy lên giường, bịt miệng tôi lại.

"Nếu để anh tôi biết tôi bán mấy thứ đó, chắc ảnh đánh tôi chết luôn!
Vì tiền đồ của 'nô gia', bà nhịn chút đi được không?" 😢

Nó chớp mắt vô tội nhìn tôi, làm tôi mềm lòng ngay tức khắc.

"Mười ly trà sữa! Tôi mới tha cho bà."

"OK!"
Thẩm Huệ không thèm mặc cả, đồng ý cái rụp — chắc nói ít rồi. 😤

"Tôi~ hỏi~ ai~ cởi~ quần~ tôi?"

Tôi không cam lòng hỏi lại.

"Tôi cởi một nửa, phần còn lại... là anh tôi cởi."

Lúc này thì lòng tôi hoàn toàn tan nát.

"Chị em, bà có thói quen dọn cỏ ha, tôi có một dòng dao cạo siêu tiện luôn…"

"Bà câm miệng giùm cái!" 😫

2.

"Ăn cơm!"

Mẹ tôi gào lên như sư tử Hà Đông, tôi mới lề mề đi ra khỏi phòng.

Cảm giác như có ánh mắt ai đó đang dán lên người tôi, nhưng tôi không dám ngẩng đầu nhìn.

Lúc ăn, mẹ liên tục bóng gió cà khịa:

"Có người á, ba mươi tuổi đã được làm phó chủ nhiệm nhờ vào nghiên cứu chuyên sâu.
Còn có người, sắp ba mươi tới nơi rồi mà vẫn chưa biết đời mình đi đâu về đâu."

"Có người mặc gì cũng toát ra khí chất, có người á, trang điểm kỹ lắm rồi mà nhìn vẫn uể oải."

"Có người…"

"Mẹ ơi~ mẹ để con sống với!"

Ăn một bữa cơm mà thấy nghẹn trong tim.

Từ nhỏ tới lớn, chỉ cần có Thẩm Dật ở đâu, tụi nhỏ còn lại đều bị chụp mũ "đồ vô tích sự" trong miệng người lớn.

Giờ ảnh chỉ cần liếc nhìn một cô gái nào, hôm sau mẹ cô đó sẽ biến thành con gà trống trong đội nhảy quảng trường – ngẩng đầu đắc ý!

"Sao? Mẹ nói sai à? Cùng là ăn cơm lớn lên, sao tụi bay không có điểm nào giống nhau hết?"

"Sao lại không!"

Tôi lấy hết sức bình sinh phản bác, rồi cà lăm nói tiếp:

"Anh ấy với con… đều là… ăn cơm lớn lên!"

Đúng thật, anh quá giỏi, tôi ngồi vắt óc chỉ nghĩ ra mỗi điểm giống đó.

Haha...

Mẹ tôi cười ầm lên, cười to đến mức kéo cả bàn cùng cười theo.

Tôi phấn khích quá, duỗi chân ra, đầu ngón chân lại lỡ chạm trúng chân Thẩm Dật dưới bàn.

"Khụ khụ…"

Hình như ảnh bị sặc cơm.

Tôi lập tức thu chân lại, chỉnh tư thế ngồi ngay ngắn, rồi cũng khụ khụ vài cái phụ họa.

Lén liếc Thẩm Dật, đúng lúc bắt gặp ánh mắt ảnh đang nhìn chằm chằm vào tôi — còn dữ dội hơn tôi nhìn trộm nữa. 😳

Mẹ ăn được vài miếng, lại bị bạn gọi đi, để lại ba đứa chúng tôi ngồi im lặng.

Trước mặt Thẩm Dật, tôi với Thẩm Huệ như hai con chim cút, rụt cổ rụt vai.

3.

"Trần Diêu, ngày mai 5 giờ chiều đến bệnh viện tìm tôi, làm kiểm tra phụ khoa toàn bộ."

"Hở?"

Đôi đũa trên tay tôi khựng lại giữa không trung.

"Nói cho tôi biết, bình thường cô dùng cái đó, đặt vào vị trí nào trong cơ thể?"

"……?"

"Vào chỗ nào?"

Ánh mắt anh sắc như dao, không cho tôi chần chừ một giây.

"Trả lời tôi. Không thì mai tôi cho làm luôn cả xét nghiệm hậu môn-trực tràng."

Nghe xong, chỗ nào đó trong tôi lạnh buốt một cái.

Tôi đỡ không nổi nữa rồi.

Tôi nhìn Thẩm Huệ bằng ánh mắt đáng thương hại, giữa việc phản bội bản thân và phản bội nhỏ bạn, tôi chọn cái sau. 😔

"Cậu hỏi Thẩm Huệ đi, là cậu ấy dạy tôi…"

Thẩm Huệ lảo đảo một cái, vội bịt miệng tôi lại.

"Anh, mau ăn cơm rồi về đi, còn có người đang chờ anh đi xem mắt đó."

Nhân lúc Thẩm Dật không chú ý, nó ghé tai tôi thì thầm:
"Thêm 10 ly trà sữa nữa nha!" 😩

Tôi nghĩ đến chuyện sau dịch bệnh, khởi nghiệp đâu có dễ.
Hơn nữa, một cô gái dám phá bỏ định kiến về "văn hóa tình dục", tự lập làm chủ thì cũng đáng nể thật.

Huống chi Thẩm Dật là bác sĩ thần kinh, có phải phụ khoa đâu.
Gần đây tôi cũng bị rối loạn kinh nguyệt, đi khám một chuyến cũng không thừa.

Tôi nhìn Thẩm Huệ, cười tươi trêu nó:
"Ừm, nô gia nghe lời cậu hết!"

Nói xong tôi còn vỗ nhẹ vào mông nó một cái.
Thẩm Dật liền gắp miếng tôi vừa định gắp mà chưa kịp, bỏ vào bát tôi.

Ánh mắt anh nhìn tôi... lạ lắm.

"Đưa điện thoại đây."

Thẩm Dật chìa tay ra — là tay thường dùng để mổ chính, gân xanh nổi lên, lực lắm luôn.

"Làm… gì?"

"Thêm WeChat, lưu số."

"Không… không cần đâu mà."

"Có."

Tôi chửi thầm trong bụng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa điện thoại.
Không đưa, lỡ ảnh tung hết chuyện hôm nay thì toi!

"Sau này nếu muốn chặn ai, ít ra cũng nên nói rõ lý do trước đã!"

Ha ha!

Tôi tức đến mức cười khẩy.
Tôi chặn anh, anh không biết vì sao chắc?

Hồi đại học, người theo đuổi tôi xếp hàng dài như siêu thị ngày sale.
Sự tâng bốc của họ khiến tôi sinh ra ảo tưởng: Tôi là cô gái mà ai cũng muốn mà không ai có được! 😌

Biết tin Thẩm Dật sắp du học, tôi kiêu ngạo hẹn anh ra gặp mặt.

Hôm đó không khí rất lãng mạn, ánh trăng rọi qua tán cây ngô đồng dọc vỉa hè, phản chiếu loang loáng trên mặt đường như trong mơ.

Tôi cầm chiếc khăn len tự tay đan, đứng dưới đèn đường, ngắm cái bóng dài của anh dần dần tiến lại.

"Thẩm Dật, có người để ý anh rồi đó."

Tôi vứt bỏ cả lòng kiêu hãnh thiếu nữ, tỏ tình thẳng thừng.
Vậy mà mặt anh lại hiện rõ vẻ khó chịu.

Address

Cau Ba Son
Da Kao

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bánh Tráng Trộn Drama posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share