23/07/2026
bắt đầu kể từ hôm nay chúng tôi sẽ chính thức giải tán INVINCIBLE CREW
Tôi. Thạch Chí Vững aka YoungHyuk aka Youngboitamthan cũng là Đội Trưởng - Đoàn Trưởng - Chủ Crew. xin thay mặt cả tổ đội gửi lời cảm ơn chân thành sâu sắc nhất đến tất cả những ai đã và đang yêu thương cái tên INVINCIBLE CREW hay trước đó là GE90 CREW và trước đó nữa là WALHALLA CREW
chúng ta đã thay đổi tên nhóm rất nhiều lần, mỗi cái tên đều gắn liền với từng mốc thời gian quan trọng khác nhau, tôi rất cảm ơn vì anh em ở đây vẫn đang tin tưởng giao trọng trách lãnh đạo cho một người tầm thường như là tôi đây. tôi thật lòng vô cùng cảm kích sự tôn trọng mà anh em dành cho tôi. cảm ơn đã chiếu cố cả tính khí nóng nảy sớm nắng chiều mưa của tôi.
ngày đó ý tưởng về một nhóm cùng nhau tập hợp lại và chơi bộ môn xe đạp của tôi chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, tôi chỉ nghĩ và không dám chắc chắn là mình có làm được hay không, nhưng cơ duyên gặp gỡ thành viên đầu tiên lại đến khi ý tưởng đó vừa sắp vụt tắt, thiếu niên đó đã nói với tôi rằng: anh cứ bắt đầu đi, em sẽ tham gia đầu tiên. Điều đó đã tiếp cho tôi một ngọn lửa, và rồi tôi dần dần gặp gỡ được những thành viên khác và mời được họ tham gia cùng chúng tôi. Từ 2 chúng tôi lên 5 và lên 7 sau đó là 12 cứ thế chưa kịp nhận ra thì số thành viên đã gần đạt đến con số 30. Khi chỉ mới biết đối phương có cùng sở thích đạp xe giống mình, mà chúng tôi đã thoải mái video call cùng nhau tâm sự vô số chuyện trên trời dưới đất, ngay từ lúc mới biết đến nhau chúng tôi đã như có quen biết từ thuở nào
828 ngày. 2 năm, 3 tháng, 7 ngày đã qua tôi rất vui vẻ và tôi tin rằng anh em cũng cảm thấy giống tôi, nhờ bộ môn xe đạp này chúng ta, những thiếu niên trẻ tuổi chưa biết gì nhiều về thế giới rộng lớn ngoài kia, đã có thể tìm thấy nhau, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau bùng cháy cái gọi là tuổi trẻ, cùng nhau chúng ta đã làm được rất nhiều điều mà người đời thường gọi là bất khả thi
bạn có từng nghe một câu chuyện cổ tích ngoài đời thật chưa? tôi sẽ kể cho bạn nghe về câu chuyện. có một nhóm thiếu niên yêu thích đạp xe chỉ mới biết nhau được vài chục ngày mới chỉ vừa gặp mặt được một vài lần, đã quyết định cùng nhau đạp xe 45km chỉ để đến gặp một thành viên khác trong nhóm. cùng nhau cân chỉnh xe, nhắc nhở nhau phải ngủ sớm để 4h sáng xuất phát đi, nhưng có một chi tiết rất ngốc nghếch là dù đã chúc nhau ngủ ngon vào lúc 10h, nhưng đến 1h vẫn có tiếng ting ting vang lên từ nhóm, vì ai cũng là lần đầu có hẹn đi đạp xa đến thế này, ai cũng nôn nao không có cách nào ngủ được, ai cũng không muốn bỏ lỡ chuyến đi này, thế là cả bọn cùng nhau thức đến 4h tập hợp và rồi xuất phát, tôi thì phát cho mỗi người một thanh socola kitkat ăn bổ xung một tí năng lượng, số socola này cũng là tôi nhờ một thành viên khác mua giùm tôi đêm qua, vì đêm qua tôi còn bận cân chỉnh xe. Chúng tôi ghé vào những quán ăn hàng nước ngẫu nhiên trên đường đi, những anh chị chủ quán lần đầu gặp chúng tôi họ rất lấy làm lạ về lý do chúng tôi đi chuyến đi này, sao không ở nhà cho khỏe? chúng tôi chỉ cười.
Chúng tôi đi vì trái tim trẻ tuổi vẫn còn ấm, ánh mắt vẫn còn chứa muôn ngàn mộng mơ nhân gian. Đội nắng vượt gió, có lúc một số thành viên nản lòng lại động viên nhau cố lên, và khi chỉ còn cách đích đến khoảng 5km nữa thành viên mà chúng tôi đến để gặp đã cũng đạp xe đến đón chúng tôi trước một đoạn, cậu ta dắt chúng tôi đến một quán trà sữa gần nhà, chiếc quán đó nằm dưới con đường phía dưới cây cầu to, bên kia sông thì là chợ vô cùng nhộn nhịp người qua lại, cạnh bên quán là một chiếc công viên vô cùng rộng và đẹp, chúng tôi người thì nằm võng người thì ngồi ghế thưởng thức uống mình thích, nói cười vô cùng vui vẻ, và cậu ta đã thanh toán toàn bộ tiền nước coi như là đáp lại tấm lòng của tất cả anh em
giờ ngồi nhớ lại để viết những dòng này, tôi bỗng thấy đôi khi
"Tình Bạn Còn Lãng Mạn Hơn Tình Yêu"
tôi sẽ viết tiếp vào ngày mai, sẽ hoàn thành bài viết cuối cùng này