03/09/2026
Khi tên ta xuất hiện trong danh sách tuyển tú, cả Tống gia từ trên xuống dưới đều mất ăn mất ngủ.
Không phải bọn họ lo ta không được chọn.
Mà là sợ ta được gọi tới trước mặt Thái hậu rồi mở miệng nói chuyện.
Từ nhỏ ta đã có một tật rất khó sửa.
Trong đầu nghĩ gì, ngoài miệng liền nói nấy.
Phụ thân từng bảo, cơ nghiệp mấy đời Tống gia chưa chắc sẽ suy trong tay con cháu bất tài, nhưng rất có thể sẽ bị hủy bởi cái miệng của ta.
Ngày điện tuyển, Thái hậu hỏi:
“Theo ngươi, nữ tử nên hiểu thế nào về tam tòng tứ đức?”
Ta suy nghĩ một lát rồi đáp:
“Có thể tham khảo, nhưng nếu chuyện gì cũng phải nghe người khác thì cần đầu óc để làm gì?”
Hoàng hậu đang uống trà lập tức ho sặc sụa.
Mấy vị tú nữ bên cạnh đồng loạt cúi đầu.
Ta biết mình vừa nói một câu không nên nói.
Đáng tiếc, biết thì đã muộn.
Hoàng đế ngồi phía trên lại bật cười.
“Giữ thẻ bài của nàng ấy lại.”
Khoảnh khắc ấy, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ.
Không biết phụ thân đã chuẩn bị đường chạy cho cả nhà chưa.
---
# # # 1
Ta tên Tống Ngọc Chi.
Từ nhỏ, người trong phủ đã biết ta không phải người thích hợp để tranh luận.
Năm ta mười lăm tuổi, tổ mẫu tặng ta một cây trâm phượng bằng vàng, là món đồ bà giữ từ thời còn trẻ.
Muội muội Tống Ngọc Nhu vừa nhìn thấy liền thích, chạy tới chỗ mẫu thân làm nũng cả buổi.
Mẫu thân vốn thương nó hơn ta một chút, cuối cùng quả nhiên tìm tới.
“A Chi, con là tỷ tỷ. Muội muội thích cây trâm ấy như vậy, con nhường cho nó thì có sao?”
Ta đáp:
“Có sao.”
Mẫu thân sa sầm mặt.
“Chỉ là một món trang sức, con cần gì tính toán với muội mình?”
Ta nghĩ một lát.
“Nếu chỉ là một món trang sức, vậy tại sao muội ấy nhất định phải lấy món của con?”
Ngọc Nhu lập tức đỏ mắt.
Mẫu thân cũng nổi giận.
“Con càng lớn càng không biết nhường nhịn.”
Ta thật lòng giải thích:
“Bánh ngọt con có thể nhường, vải vóc con cũng có thể nhường. Nhưng thứ tổ mẫu tặng riêng cho con, vì sao con cũng phải nhường?”
Hai người nhìn ta hồi lâu.
Sau đó cùng nhau tức giận bỏ đi.
Ta đứng nguyên tại chỗ, cảm thấy rất khó hiểu.
Rõ ràng người tới đòi đồ trước đâu phải ta.
Từ đó, danh tiếng “đại cô nương Tống gia không biết nói lời dễ nghe” càng truyền xa hơn.
Đầu năm nọ, cả nhà tụ tập ăn cơm.
Ngọn đèn trước bàn thờ tổ tiên bỗng nổ liền ba tiếng.
Tổ mẫu vui vẻ nói:
“Điềm lành! Năm nay Hạo ca nhi nhất định có thể đỗ kỳ thi mùa xuân.”
Tống Hạo là đường huynh của ta.
Hắn đọc sách thì ít, uống rượu thì nhiều.
Một tháng ba mươi ngày, số ngày hắn có mặt ở thư viện còn chưa chắc bằng số lần xuất hiện ở tửu lâu.
Ta không nhịn được.
“Tổ mẫu, nếu ngọn đèn nổ vài tiếng là có thể đỗ đạt, vậy các thư sinh còn thức khuya đọc sách làm gì?”
Nụ cười trên mặt tổ mẫu lập tức biến mất.
Mùng một đầu năm ấy, người khác đi du xuân.
Ta quỳ trong từ đường.
Có lẽ vì ta càng lớn càng khiến người nhà đau đầu, sau khi cập kê chưa được bao lâu, mẫu thân liền tích cực tìm hôn sự cho ta.
Phụ thân chỉ giữ một chức quan không lớn trong kinh thành, Tống gia cũng chẳng phải thế gia hiển hách, bởi vậy những công tử chịu tới xem mắt phần lớn đều thuộc những gia đình môn đăng hộ đối.
Người đầu tiên là Trịnh công tử.
Nghe nói hắn gia cảnh khá tốt, tính tình cũng ôn hòa.
Cho tới khi hắn bước vào đình.
Ta nhìn cái bụng tròn căng dưới lớp trường sam của hắn, vô thức nói:
“Hay là thôi.”
Bà mối giật mình.
“Đại cô nương?”
Ta vội giải thích:
“Gần đây ta đang ăn thanh đạm.”
Mặt Trịnh công tử lập tức đỏ bừng.
Ta nhận ra mình thất lễ, vội vàng xin lỗi:
“Xin lỗi Vương công tử.”
Sắc mặt hắn càng khó coi hơn.
Ta im lặng.
À.
Hắn họ Trịnh.
Sau lần ấy, mẫu thân dặn đi dặn lại rằng lần xem mắt tiếp theo ta tuyệt đối không được nói chuyện.
Ta đồng ý.
Người thứ hai là Phùng công tử.
Hắn nổi tiếng vóc người cao ráo thanh tú.
Quả nhiên rất cao.
Cũng rất gầy.
Gầy đến mức ta cảm thấy nếu hôm ấy gió lớn thêm một chút, bà mối phải giữ tay áo hắn lại.
Nhưng ta nhớ lời mẫu thân.
Không nói.
Phùng công tử đánh giá ta từ đầu đến chân.
“Dung mạo cũng được, chỉ là khuôn mặt hơi đầy.”
Ta im lặng.
“Sau này mỗi bữa nên dùng ít cơm hơn.”
Ta tiếp tục im lặng.
“Nữ tử quá đầy đặn thì mặc y phục sẽ không đẹp.”
Ta vẫn nhịn.
Phùng công tử thấy ta ngoan ngoãn, dường như rất hài lòng.
“Tính tình xem ra khá nhu thuận. Nếu sau này vào Phùng gia biết nghe lời trưởng bối, hẳn sẽ là một người vợ tốt.”
Ta nhịn thêm được một lúc.
Cuối cùng vẫn thất bại.
“Không được.”
Hắn sửng sốt.
“Không được gì?”
Ta nhìn hắn từ đầu xuống chân.
“Ta vẫn cảm thấy người và cây trúc không nên thành thân.”
Phùng công tử phất tay áo bỏ đi.
Tối hôm ấy, mẫu thân đập bàn hỏi:
“Rốt cuộc con muốn gả cho người thế nào?”
Ta suy nghĩ rất nghiêm túc.
“Người nào không khiến con ngày nào cũng phải cắn lưỡi để khỏi nói chuyện là được.”
Mẫu thân nhìn ta rất lâu.
Ánh mắt ấy khiến ta cảm giác bà đang cân nhắc liệu có am ni cô nào chịu nhận ta hay không.
Ta vẫn luôn không hiểu vì sao cả nhà nóng lòng muốn gả ta đi như vậy.
Cho tới hai tháng sau.
Một đạo thánh chỉ truyền tới Tống phủ.
Hoàng đế tuyển tú.
Phàm nhà quan có nữ nhi tới tuổi, đủ điều kiện đều phải trình danh sách.
Tên ta cũng ở trong đó.
Phụ thân nghe xong, sắc mặt trắng bệch.
Mẫu thân ngồi xuống ghế hồi lâu không nói.
Tổ mẫu lập tức gọi quản gia tới.
“Kiểm tra xem trong phủ còn bao nhiêu bạc.”
Ta khó hiểu.
“Tổ mẫu cần bạc làm gì?”
Bà nhìn ta.
“Đề phòng phải chạy.”
Ta: “...”
Lúc ấy ta mới hiểu vì sao cả nhà sợ đến như vậy.
Những vị công tử xem mắt trước đây bị ta chọc giận cùng lắm chỉ phất tay áo bỏ đi.
Người trong cung thì chưa chắc.
Nếu ta không cẩn thận nói ra một câu đại nghịch bất đạo...
Ta mất đầu còn là chuyện nhỏ.
Quan trọng là cả nhà rất có thể phải xếp hàng đi cùng.
Trước ngày vào cung, phụ thân kéo ta lại căn dặn:
“Ít nói.”
Mẫu thân nói:
“Không ai hỏi thì tuyệt đối đừng nói.”
Tổ mẫu nghiêm túc hơn:
“Nếu có thể giả câm thì càng tốt.”
Ngọc Nhu nắm tay ta, vành mắt đỏ hoe.
“Tỷ, muội còn chưa lấy chồng.”
Ta an ủi nó:
“Yên tâm, ta sẽ cố gắng không liên lụy muội.”
Nó khóc càng dữ hơn.
Ta mang theo kỳ vọng giản dị của cả Tống gia bước vào hoàng cung.
Nhà khác đưa nữ nhi đi tuyển tú, đều mong một bước lên mây.
Nhà ta thì khác.
Bọn họ chỉ mong ta đi vào thế nào...
thì có thể nguyên vẹn đi ra như thế ấy.
Đáng tiếc.
Ta được giữ thẻ bài.
Không những được giữ lại, sau khi nhập cung còn được phong làm quý nhân.
Tin truyền về Tống phủ.
Phụ thân ngồi lặng hồi lâu.
Mẫu thân hỏi người truyền chỉ ba lần xem có đọc nhầm tên hay không.
Tổ mẫu lại chạy tới trước bàn thờ tổ tiên thắp thêm ba nén hương.
Từ đó, hậu cung có thêm một Tống quý nhân.
Một Tống quý nhân mà điều người nhà mong muốn nhất...
là nàng biết ngậm miệng.
---
# # # 2
Ngày ta chính thức nhập cung, cả nhà đều ra tiễn.
Mẫu thân khóc.
Ngọc Nhu khóc.
Ngay cả phụ thân cũng đỏ mắt.
Vị ma ma tới đón ta thấy vậy liền cảm khái:
“Tống quý nhân thật có phúc, người nhà đều không nỡ xa người.”
Ta mỉm cười.
Đương nhiên không nỡ.
Ta vừa bước qua cổng cung, cả Tống gia từ nay có thể bắt đầu sống những ngày nơm nớp lo sợ.
Trên đường vào cung, ta âm thầm hạ quyết tâm.
Không cần thiết thì tuyệt đối không mở miệng.
Người khác vào hậu cung tranh sủng.
Ta chỉ muốn giúp cửu tộc sống lâu thêm vài năm.
Ngày đầu tới thỉnh an Thẩm quý phi, bà ta ban thưởng cho tất cả những người mới vào cung.
Ngoại trừ ta.
Mấy vị quý nhân, thường tại bên cạnh đều nhận được trâm vàng, vòng ngọc.
Tới lượt ta, cung nữ trực tiếp đi qua.
Ta nhìn một cái.
Không nói.
Không phải vì ta không nhận ra.
Mà vì ta đang cứu mạng cả nhà.
Cuối cùng Hoàng hậu ngồi phía trên lên tiếng:
“Thẩm quý phi, hình như còn thiếu phần của Tống quý nhân.”
Thẩm quý phi như vừa nhớ ra.
“Ôi, bổn cung quả thật sơ suất.”
Sau đó bà ta nhìn ta, cười như không cười.
“Tống quý nhân cũng thật kỳ lạ. Bị người ta quên mất mà chẳng biết tự lên tiếng sao?”
Ta cúi đầu.
Không nói.
Thẩm quý phi lại hỏi:
“Hay là mới vào cung đã câm rồi?”
Ta nghĩ.
Nếu được thì tốt quá.
Nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn hành lễ.
Sắc mặt Thẩm quý phi dần khó coi.
“Bổn cung đang nói chuyện với ngươi. Ngươi làm ra dáng vẻ ấy cho ai xem?”
Ta nhịn.
Ta thật sự đã nhịn.
Nhưng cuối cùng vẫn mở miệng.
“Cho Hoàng thượng xem chứ còn ai.”
Cả điện im lặng.
Ta nhắm mắt.
Xong.
Cái miệng lại tự chạy rồi.
Thẩm quý phi đập tay xuống bàn.
“To gan! Mới vào cung đã biết lấy Bệ hạ ra ép bổn cung. Không biết từ đâu chui ra một con hồ ly tinh!”
Ta nghe vậy lại thấy khó hiểu.
“Chẳng phải chúng ta đều như vậy sao?”
Thẩm quý phi sững người.
Ta giải thích:
“Nếu không thì lúc tuyển tú vì sao phải lựa người trẻ tuổi, dung mạo đẹp?”
Hoàng hậu đưa tay đỡ trán.
Ta vẫn chưa kịp dừng lại.
“Hoàng hậu nương nương mẫu nghi thiên hạ, quản lý lục cung. Còn chúng ta vào đây chủ yếu chẳng phải để khiến Bệ hạ vui vẻ, hầu hạ Bệ hạ cho tốt rồi sinh—”
“Khụ!”
Hoàng hậu ho một tiếng rất lớn.
Ta lập tức ngậm miệng.
Suýt nữa lại nói quá xa.
Sắc mặt Thẩm quý phi trắng rồi đỏ.
“Ý ngươi là bổn cung chỉ biết lấy sắc hầu người?”
Ta vội an ủi:
“Không sao, mọi người đều như nhau.”
Thẩm quý phi tức đến vành mắt đỏ lên.
“Bổn cung và Bệ hạ quen biết từ thuở thiếu niên, tình nghĩa nhiều năm, đâu giống với các ngươi!”
Ta định nói.
Nhưng vừa nhìn Hoàng hậu, ta lập tức nuốt câu trong miệng xuống.
Hoàng hậu khẽ thở dài rồi nói:
“Tống quý nhân mới vào cung, chưa hiểu quy củ, lời nói có phần không biết nặng nhẹ. Thẩm quý phi đừng chấp nàng ấy.”
Sau đó nàng quay sang ta, vẻ mặt nghiêm nghị.
“Tống quý nhân chống đối Quý phi, phạt hai tháng không được thị tẩm, mỗi ngày tới cung của bổn cung chép Nữ Giới và Nữ Huấn.”
Ta lập tức hành lễ.
“Thần thiếp lĩnh phạt.”
Thẩm quý phi hơi bất mãn nhưng trước mặt Hoàng hậu cũng không tiện nói thêm.
Rời khỏi cung, mấy vị tú nữ cùng đợt tiến cung với ta lập tức tới an ủi.
“Tống tỷ tỷ thật đáng thương.”
“Hoàng hậu nương nương phạt nặng quá.”
“Vừa vào cung đã hai tháng không được thị tẩm...”
Ta nhìn món trang sức Thẩm quý phi vừa ban trên tay các nàng.
Rồi lại nghĩ tới người vừa cố tình gây khó dễ cho ta.
Ta bỗng cảm thấy Thẩm quý phi hơi đáng thương.
Rõ ràng bà ta muốn khiến mọi người cô lập ta.
Kết quả mọi người lại bắt đầu trách Hoàng hậu.
Xem ra trong hậu cung này...
người quá thông minh chưa chắc đã đáng sợ.
Người không hiểu chuyện gì mới đáng sợ hơn.
---
# # # 3
Ngày hôm sau, ta tới cung Hoàng hậu chịu phạt.
Vừa vào cửa đã hành lễ.
“Đa tạ nương nương.”
Hoàng hậu đang xem sổ sách, nghe vậy liền ngẩng đầu.
“Tạ bổn cung chuyện gì?”
Ta thành thật nói:
“Nương nương đã phạt thần thiếp trước mặt mọi người, vậy Thẩm quý phi không tiện phạt thêm nữa.”
Hoàng hậu im lặng.
Ta tiếp tục:
“Hơn nữa hai tháng sau, chuyện hôm nay chắc cũng chẳng còn ai nhớ. Đến lúc ấy thần thiếp vẫn là Tống quý nhân, một sợi tóc cũng không thiếu.”
Hoàng hậu nhìn ta.
“Ngươi còn rất đắc ý?”
Ta lắc đầu.
“Không dám.”
Nàng sa sầm mặt.
“Càn rỡ.”
Nhưng khóe môi dường như hơi cong lên.
Một lát sau nàng hỏi:
“Người trong cung đều nói bổn cung cứng nhắc, quy củ nhiều. Ngươi lại không sợ bổn cung sao?”
Ta suy nghĩ rồi đáp:
“Nương nương càng coi trọng quy củ, thần thiếp càng không sợ.”
Hoàng hậu nhíu mày.
“Vì sao?”
“Bởi vì người coi trọng quy củ thì sẽ làm việc theo quy củ.”
Ta nói rất nghiêm túc.
“Chỉ cần thần thiếp không vượt giới hạn, nương nương cũng sẽ không vô duyên vô cớ làm khó thần thiếp.”
Ta không sợ người nghiêm khắc.
Ta chỉ sợ người không có quy củ.
Ví dụ như Thẩm quý phi.
Hôm nay thích người này thì ban thưởng.
Ngày mai ghét người kia thì kiếm chuyện.
Ta có mọc thêm tám cái đầu cũng không biết phải ứng phó thế nào.
Hoàng hậu nhìn ta hồi lâu.
“Tống Ngọc Chi.”
“Có thần thiếp.”
“Cái miệng này của ngươi... bổn cung thật không biết sau này sẽ cứu ngươi hay hại ngươi.”
Ta vô cùng cảm động.
Ít nhất Hoàng hậu vẫn cảm thấy nó có khả năng cứu ta.
Không giống người nhà ta.
Bọn họ đã chắc chắn đây là hung khí.
Ngày hôm ấy, Hoàng hậu không bắt ta chép sách.
Nàng chỉ bảo người pha trà, giữ ta lại nói chuyện gần một canh giờ.
Tới lúc ta chuẩn bị rời đi, nàng bỗng có vẻ chần chừ.
Ta lập tức hiểu ý.
“Nương nương yên tâm.”
Hoàng hậu nhìn ta.
“Hửm?”
“Hôm nay thần thiếp tới đây chép Nữ Huấn suốt một buổi.”
Ta nghiêm túc nói:
“Nương nương chưa từng giữ thần thiếp uống trà, cũng chưa từng nói chuyện phiếm với thần thiếp.”
Hoàng hậu bật cười.
Ta nói tiếp:
“Thần thiếp nhất định sẽ bảo vệ danh tiếng nghiêm khắc công chính của nương nương.”
Nàng giơ một ngón tay lên môi.
“Suỵt.”
Ta bỗng phát hiện Hoàng hậu thật ra còn rất trẻ.
Lúc không nghiêm mặt, nàng cười cực kỳ đẹp.
Chẳng hề thua kém Thẩm quý phi.
Từ đó, mỗi ngày ta đều tới cung Hoàng hậu “chịu phạt”.
Người khác tưởng ta ngày ngày chép sách tới mỏi tay.
Thật ra phần lớn thời gian ta uống trà, ăn điểm tâm rồi nói chuyện với nàng.
Trong lúc ấy, những tú nữ cùng đợt vào cung đều lần lượt được Hoàng đế triệu kiến.
Có người được ban thưởng.
Có người được thăng vị phận.
Có người chỉ một đêm đã trở thành người được nhắc tới nhiều nhất trong hậu cung.
Chỉ có ta.
Ngày nào cũng chạy sang cung Hoàng hậu.
Một hôm gặp lại, Thẩm quý phi nhìn ta rồi cười.
“Tống quý nhân gần đây sống có vẻ rất nhàn nhã.”
Ta hành lễ.
“Nhờ phúc của nương nương.”
Nụ cười của bà ta cứng lại.
“Ngày nào cũng tới chép sách bên cạnh Hoàng hậu, xem ra ngươi rất thích.”
Ta gật đầu.
“Đúng vậy, thần thiếp cảm thấy rất vui.”
Thẩm quý phi nheo mắt nhìn ta.
Ta đoán bà ta không hiểu ta vui ở đâu.
Nhưng không lâu sau, ta liền biết bà ta vẫn có cách.
Bởi vì Hoàng đế đột nhiên triệu ta.
Ta vào điện, ngoan ngoãn hành lễ.
Hoàng đế đặt tấu chương xuống.
“Tống quý nhân.”
“Có thần thiếp.”
“Mới vào cung chưa bao lâu đã hai lần khiến Thẩm quý phi tức giận.”
Ta cúi đầu.
“Lá gan của nàng không nhỏ.”
Ta không nói.
Lá gan ta thật ra rất nhỏ.
Chỉ có cái miệng hơi lớn.
Hoàng đế lại hỏi:
“Hoàng hậu phạt nàng, nàng có oán Hoàng hậu không?”
Ta lắc đầu.
“Có oán Thẩm quý phi không?”
Ta tiếp tục lắc đầu.
Hắn nhướng mày.
“Vậy xem ra đã biết mình sai?”
Ta không nhịn được.
“Thần thiếp không sai.”
Hoàng đế nhìn ta.
Ta vội nói tiếp:
“Hoàng hậu nương nương cũng không sai.”
“Vậy Thẩm quý phi sai?”
“Cũng không hẳn.”
Hoàng đế có vẻ hứng thú.
“Vậy ai sai?”
Ta suy nghĩ thật kỹ.
“Thẩm quý phi không thích thần thiếp chủ yếu vì thần thiếp vừa vào cung đã được phong quý nhân, vị phận cao hơn vài người cùng đợt.”
“Bà ấy muốn cho thần thiếp biết quy củ cũng là chuyện dễ hiểu.”
Ta ngẩng đầu nhìn Hoàng đế.
“Cho nên nói cho cùng, chuyện này chỉ là âm sai dương thác.”
Hoàng đế nhìn ta hồi lâu.
“Ý nàng là...”
“Người khiến nàng vừa vào cung đã có vị phận cao là trẫm.”
Ta cứng người.
Khoảnh khắc ấy, ta dường như nhìn thấy tổ tiên Tống gia đang đứng bên cầu Nại Hà vẫy tay gọi mình.
Ta lập tức cúi đầu.
“Thần thiếp không dám.”
Hoàng đế hừ một tiếng.
“Bây giờ mới nhớ phải tự xưng thần thiếp?”
Ta vội giải thích:
“Thần thiếp với Bệ hạ còn chưa thật sự thành phu thê, ngày ngày tự xưng như vậy... đôi lúc thần thiếp cảm thấy hơi chột dạ.”
Trong điện bỗng im lặng.
Ta cắn môi.
Cái miệng đáng chết.
Lại nữa.
Hoàng đế vuốt nhẹ chiếc nhẫn trên tay, ánh mắt đầy hứng thú.
“Tống quý nhân đang trách trẫm lạnh nhạt với nàng?”
Ta lập tức lắc đầu.
“Thần thiếp tuyệt đối không có ý ấy.”
“Vậy nàng vừa nói gì?”
Ta không biết trả lời.
Hoàng đế lại cười.
Chiều hôm ấy, một đạo khẩu dụ truyền tới cung ta.
Buổi tối thị tẩm.
Ta ngồi trước gương, nhìn mấy cung nữ vui vẻ chuẩn bị y phục cho mình, trong đầu chỉ có một câu.
Tai họa từ miệng mà ra.
Tổ tiên nói quả nhiên không sai.
Đêm đó, ta được đưa tới tẩm điện của Hoàng đế.
Sau một hồi giày vò khiến ta vừa mệt vừa buồn ngủ, Hoàng đế nằm bên cạnh hỏi:
“Ái phi cảm thấy thế nào?”
Đầu óc ta lúc ấy đã không còn tỉnh táo.
Lời thật cứ thế bật ra.
“Không thoải mái lắm.”
Không khí lập tức yên tĩnh.
Ta không nhận ra.
Còn rất chân thành nói tiếp:
“Sau này thần thiếp nhất định không chống đối Thẩm quý phi nữa.”
Hoàng đế chậm rãi quay đầu.
“Vì sao?”
Ta thở dài.
“Trước đây thần thiếp cứ nghĩ tính khí bà ấy không tốt.”
“Bây giờ thần thiếp hiểu rồi.”
“Hầu hạ Bệ hạ nhiều năm như vậy...”
Ta nhìn hắn đầy đồng cảm.
“Thẩm quý phi quả thật rất vất vả.”
---
# # # 4
Ta bị đuổi về cung ngay trong đêm.
Sáng hôm sau, chuyện này đã truyền khắp lục cung.
Ta không biết rốt cuộc ai truyền nhanh như vậy.
Nhưng khi tới thỉnh an, ánh mắt mọi người nhìn ta đều vô cùng kỳ lạ.
Hoàng hậu thấy ta liền hỏi:
“Rốt cuộc tối qua xảy ra chuyện gì?”
Ta rất hổ thẹn.
“Thần thiếp nói một câu không nên nói.”
Hoàng hậu khẽ nhíu mày.
“Ngươi nói gì?”
“Thần thiếp nói... thị tẩm không thoải mái.”
Hoàng hậu lập tức ho đến đỏ cả mặt.
Mấy vị phi tần xung quanh đồng loạt cúi đầu.
Có người lấy khăn che miệng.
Có người quay mặt sang chỗ khác.
Thẩm quý phi ngồi bên cạnh đỏ bừng từ mặt tới tận tai.
Ta càng thấy áy náy.
“Nương nương đừng hiểu lầm.”
“Thần thiếp lần đầu, chưa từng trải qua chuyện này, cũng không biết như vậy là tốt hay không tốt.”
Thẩm quý phi đập bàn.
“Ngươi còn muốn biết thế nào mới gọi là tốt?”
Ta lập tức lắc đầu.
“Không phải.”
“Ý thần thiếp là không có người để so sánh nên mới không biết—”
“To gan!”
Thẩm quý phi đứng bật dậy.
Ta biết mình lại nói sai.
Nhưng đã quá muộn.
Ta vội chữa cháy.
“Thần thiếp chỉ nghĩ Bệ hạ có nhiều phi tần như vậy, còn thần thiếp từ đầu tới cuối chỉ có một mình Bệ hạ, cho nên chuyện này vốn không công bằng—”
Hoàng hậu nhắm mắt.
Các phi tần xung quanh đồng loạt hít một hơi.
Thẩm quý phi tức đến run tay.
“Ngươi còn muốn công bằng chuyện này?”
Ta: “...”
Hình như càng giải thích càng sai.
Thẩm quý phi chỉ thẳng vào ta.
“Người đâu!”
“Vả miệng nàng ta cho bổn cung!”
Hai cung nữ vừa định bước lên, giọng Hoàng hậu đã lạnh xuống.
“Thẩm quý phi.”
Cả điện lập tức yên tĩnh.
Hoàng hậu đặt chén trà xuống.
“Bổn cung vẫn còn ngồi ở đây.”
Thẩm quý phi cứng người.
Ta ngoan ngoãn quỳ bên dưới.
Ngoài mặt không nói gì.
Trong lòng lại âm thầm thở phào.
May quá.
Hôm nay hình như cái đầu vẫn giữ được.