Liễu Yên Nhi

Liễu Yên Nhi Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Liễu Yên Nhi, Recreation Center, 220 Trần Hoàng Na, Can Tho.

[FULL] Bố bảo tôi chuyển căn biệt thự 29 triệu tệ sang tên ông trước ngày cưới, tôi đồng ý. Đến hôn lễ, mẹ chồng cười nó...
03/09/2026

[FULL] Bố bảo tôi chuyển căn biệt thự 29 triệu tệ sang tên ông trước ngày cưới, tôi đồng ý. Đến hôn lễ, mẹ chồng cười nói: “Thông gia, cũng đến lúc giao nhà lại cho con trai tôi rồi.” Bố tôi chỉ đáp một câu, cả hội trường lặng ngắt

Sáu mươi tám ngày trước hôn lễ, bố tôi đẩy giấy chứng nhận quyền sở hữu căn biệt thự trên đường Tĩnh Lan đến trước mặt tôi.

“Trước khi kết hôn, sang tên căn nhà cho bố. Càng nhanh càng tốt.”

Căn biệt thự ấy có giá thị trường là 29 triệu tệ, là tài sản mẹ để lại cho tôi. Sau khi mẹ qua đời, bố sợ nhìn cảnh nhớ người nên rất ít khi bước vào sân. Vậy mà bây giờ, ông lại bảo tôi giao căn nhà cho mình.

Tôi nhìn tờ giấy trước mặt đến thất thần, một lúc lâu vẫn chưa động vào.

“Bố đang thiếu tiền à?”

“Bố không thiếu.”

“Thế bố cần căn nhà để làm gì?”

Ông dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn:

“Trần Hạo Nhiên đang tính toán tới căn biệt thự này.”

Trần Hạo Nhiên là chồng sắp cưới của tôi. Chúng tôi đã yêu nhau gần bốn năm, ảnh cưới đã chụp, khách sạn cũng đã đặt, họ hàng hai bên đều được thông báo.

Tôi lập tức đứng bật dậy:

“Bố đã điều tra anh ấy phải không?”

“Nó chủ động tìm tới bố trước, chẳng cần ai điều tra.”

Bố lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy đã gấp lại. Đó là kế hoạch huy động vốn của công ty Trần Hạo Nhiên.

Trong mục tài sản thế chấp có ghi: Căn nhà số 8, đường Tĩnh Lan.

Địa chỉ không sai, nhưng người sở hữu lại được ghi là Trần Hạo Nhiên.

Tôi đọc đi đọc lại hai lượt, một luồng lạnh chậm rãi chạy dọc sống lưng.

“Bố lấy thứ này ở đâu?”

“Tuần trước, nó đến tìm bố, muốn bố đầu tư bảy triệu tệ vào công ty.” Bố ngước mắt nhìn tôi. “Bố hỏi nó lấy gì đảm bảo, nó liền đưa thứ này cho bố xem.”

“Có thể anh ấy ghi sai thôi.”

Nói xong, ngay cả tôi cũng cảm thấy lời giải thích này quá thiếu sức thuyết phục.

Bố không phản bác, chỉ hỏi:

“Con từng nói với nó rằng sau khi kết hôn sẽ sang tên căn nhà cho nó sao?”

“Không hề.”

“Vậy nó dựa vào đâu mà ghi nhà của con thành tài sản thế chấp của mình?”

Tôi siết chặt tờ giấy, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

Ba ngày trước, Trần Hạo Nhiên quả thật từng nhắc đến chuyện căn biệt thự.

Tối hôm ấy, sau khi rời công ty tổ chức tiệc cưới, anh ngồi trong xe và nói rằng sau khi cưới, tốt nhất nên gom tài sản lại để quản lý chung. Anh sẽ phụ trách đầu tư, còn tôi cứ yên tâm đi làm. Sau này có con, chúng tôi cũng không phải lo lắng về tiền bạc.

Lúc đó, tôi còn cười anh:

“Đến tiền lương của em mà anh cũng muốn quản à?”

Anh ôm tôi, nói vợ chồng không nên phân chia quá rạch ròi.

Sau đó, anh nhắc đến căn biệt thự bằng giọng rất nhẹ nhàng:

“Dù sao sau này chúng ta cũng sẽ ở đó, hay là thêm tên anh vào đi, làm gì cũng tiện hơn.”

Tôi không đồng ý, anh cũng không nhắc lại.

Giờ nhớ lại, tôi mới thấy đó giống một lần thử phản ứng của tôi hơn là lời nói vu vơ.

“Bố, tài sản trước hôn nhân vốn dĩ thuộc về con, anh ấy không thể lấy được.”

“Luật sư cũng nói thế.” Bố chậm rãi tựa ra sau. “Nhưng luật chỉ bảo vệ con trước việc bị người ta ngang nhiên chiếm đoạt, không bảo vệ được khi con tự nguyện nhượng bộ.”

Nghe câu đó, trong lòng tôi lập tức khó chịu.

Từ nhỏ đến lớn, bố luôn cho rằng tôi không đủ quyết đoán.

Khi chọn trường đại học, ông thay tôi gạch bỏ những ngành mà mình không đánh giá cao. Khi tìm việc, ông điều tra rõ ràng tình hình của mấy công ty. Ngay cả lần đầu tiên tôi thuê nhà, ông cũng lặng lẽ thay ổ khóa mới.

Tôi biết ông lo cho tôi, nhưng đôi khi sự lo lắng ấy giống như một bàn tay luôn đè nặng trên vai tôi.

“Vì vậy bố muốn thay con quyết định?”

“Bố để con tự lựa chọn.”

“Bảo con sang tên căn nhà hơn ba mươi triệu tệ cho bố mà gọi là để con tự lựa chọn sao?”

Bố im lặng vài giây rồi đặt một tập tài liệu khác lên bàn.

Đó là một bản thỏa thuận do luật sư soạn thảo, ghi rõ sau khi căn nhà được sang tên cho bố, ông không được phép bán, thế chấp hoặc tặng cho bất kỳ ai. Chỉ cần tôi yêu cầu, ông bắt buộc phải phối hợp sang tên trả lại cho tôi.

Bên cạnh còn có một bản dự thảo di chúc, người thụ hưởng duy nhất là tôi.

“Bố trả tiền thuế và lệ phí, mọi rủi ro và hậu quả cũng do bố chịu.” Ông nói. “Nếu con không đồng ý, bây giờ cứ cầm giấy tờ nhà đi, bố không ngăn cản.”

Tôi không lập tức đồng ý.

Tối hôm ấy, tôi gọi cho Trần Hạo Nhiên, hỏi anh có từng mang kế hoạch huy động vốn đến tìm bố tôi hay không.

Phía bên kia điện thoại im lặng vài giây.

“Có, thì sao?”

“Tại sao anh lại ghi căn nhà của em là tài sản thế chấp?”

“Đó chỉ là bản nháp ban đầu.”

“Bản nháp ban đầu thì có thể tùy tiện đem nhà của người khác ra làm tài sản thế chấp sao?”

Giọng anh trở nên căng thẳng:

“Giang Nhược Ly, chúng ta sắp thành vợ chồng rồi. Thế nào gọi là nhà của người khác?”

“Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu ghi tên em.”

“Nếu em nhất định phải phân chia rạch ròi như thế thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Tôi tựa người bên cửa ban công, lặng lẽ nhìn những ánh đèn phía dưới.

Khi tên ta xuất hiện trong danh sách tuyển tú, cả Tống gia từ trên xuống dưới đều mất ăn mất ngủ.Không phải bọn họ lo ta...
03/09/2026

Khi tên ta xuất hiện trong danh sách tuyển tú, cả Tống gia từ trên xuống dưới đều mất ăn mất ngủ.

Không phải bọn họ lo ta không được chọn.

Mà là sợ ta được gọi tới trước mặt Thái hậu rồi mở miệng nói chuyện.

Từ nhỏ ta đã có một tật rất khó sửa.

Trong đầu nghĩ gì, ngoài miệng liền nói nấy.

Phụ thân từng bảo, cơ nghiệp mấy đời Tống gia chưa chắc sẽ suy trong tay con cháu bất tài, nhưng rất có thể sẽ bị hủy bởi cái miệng của ta.

Ngày điện tuyển, Thái hậu hỏi:

“Theo ngươi, nữ tử nên hiểu thế nào về tam tòng tứ đức?”

Ta suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Có thể tham khảo, nhưng nếu chuyện gì cũng phải nghe người khác thì cần đầu óc để làm gì?”

Hoàng hậu đang uống trà lập tức ho sặc sụa.

Mấy vị tú nữ bên cạnh đồng loạt cúi đầu.

Ta biết mình vừa nói một câu không nên nói.

Đáng tiếc, biết thì đã muộn.

Hoàng đế ngồi phía trên lại bật cười.

“Giữ thẻ bài của nàng ấy lại.”

Khoảnh khắc ấy, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ.

Không biết phụ thân đã chuẩn bị đường chạy cho cả nhà chưa.

---

# # # 1

Ta tên Tống Ngọc Chi.

Từ nhỏ, người trong phủ đã biết ta không phải người thích hợp để tranh luận.

Năm ta mười lăm tuổi, tổ mẫu tặng ta một cây trâm phượng bằng vàng, là món đồ bà giữ từ thời còn trẻ.

Muội muội Tống Ngọc Nhu vừa nhìn thấy liền thích, chạy tới chỗ mẫu thân làm nũng cả buổi.

Mẫu thân vốn thương nó hơn ta một chút, cuối cùng quả nhiên tìm tới.

“A Chi, con là tỷ tỷ. Muội muội thích cây trâm ấy như vậy, con nhường cho nó thì có sao?”

Ta đáp:

“Có sao.”

Mẫu thân sa sầm mặt.

“Chỉ là một món trang sức, con cần gì tính toán với muội mình?”

Ta nghĩ một lát.

“Nếu chỉ là một món trang sức, vậy tại sao muội ấy nhất định phải lấy món của con?”

Ngọc Nhu lập tức đỏ mắt.

Mẫu thân cũng nổi giận.

“Con càng lớn càng không biết nhường nhịn.”

Ta thật lòng giải thích:

“Bánh ngọt con có thể nhường, vải vóc con cũng có thể nhường. Nhưng thứ tổ mẫu tặng riêng cho con, vì sao con cũng phải nhường?”

Hai người nhìn ta hồi lâu.

Sau đó cùng nhau tức giận bỏ đi.

Ta đứng nguyên tại chỗ, cảm thấy rất khó hiểu.

Rõ ràng người tới đòi đồ trước đâu phải ta.

Từ đó, danh tiếng “đại cô nương Tống gia không biết nói lời dễ nghe” càng truyền xa hơn.

Đầu năm nọ, cả nhà tụ tập ăn cơm.

Ngọn đèn trước bàn thờ tổ tiên bỗng nổ liền ba tiếng.

Tổ mẫu vui vẻ nói:

“Điềm lành! Năm nay Hạo ca nhi nhất định có thể đỗ kỳ thi mùa xuân.”

Tống Hạo là đường huynh của ta.

Hắn đọc sách thì ít, uống rượu thì nhiều.

Một tháng ba mươi ngày, số ngày hắn có mặt ở thư viện còn chưa chắc bằng số lần xuất hiện ở tửu lâu.

Ta không nhịn được.

“Tổ mẫu, nếu ngọn đèn nổ vài tiếng là có thể đỗ đạt, vậy các thư sinh còn thức khuya đọc sách làm gì?”

Nụ cười trên mặt tổ mẫu lập tức biến mất.

Mùng một đầu năm ấy, người khác đi du xuân.

Ta quỳ trong từ đường.

Có lẽ vì ta càng lớn càng khiến người nhà đau đầu, sau khi cập kê chưa được bao lâu, mẫu thân liền tích cực tìm hôn sự cho ta.

Phụ thân chỉ giữ một chức quan không lớn trong kinh thành, Tống gia cũng chẳng phải thế gia hiển hách, bởi vậy những công tử chịu tới xem mắt phần lớn đều thuộc những gia đình môn đăng hộ đối.

Người đầu tiên là Trịnh công tử.

Nghe nói hắn gia cảnh khá tốt, tính tình cũng ôn hòa.

Cho tới khi hắn bước vào đình.

Ta nhìn cái bụng tròn căng dưới lớp trường sam của hắn, vô thức nói:

“Hay là thôi.”

Bà mối giật mình.

“Đại cô nương?”

Ta vội giải thích:

“Gần đây ta đang ăn thanh đạm.”

Mặt Trịnh công tử lập tức đỏ bừng.

Ta nhận ra mình thất lễ, vội vàng xin lỗi:

“Xin lỗi Vương công tử.”

Sắc mặt hắn càng khó coi hơn.

Ta im lặng.

À.

Hắn họ Trịnh.

Sau lần ấy, mẫu thân dặn đi dặn lại rằng lần xem mắt tiếp theo ta tuyệt đối không được nói chuyện.

Ta đồng ý.

Người thứ hai là Phùng công tử.

Hắn nổi tiếng vóc người cao ráo thanh tú.

Quả nhiên rất cao.

Cũng rất gầy.

Gầy đến mức ta cảm thấy nếu hôm ấy gió lớn thêm một chút, bà mối phải giữ tay áo hắn lại.

Nhưng ta nhớ lời mẫu thân.

Không nói.

Phùng công tử đánh giá ta từ đầu đến chân.

“Dung mạo cũng được, chỉ là khuôn mặt hơi đầy.”

Ta im lặng.

“Sau này mỗi bữa nên dùng ít cơm hơn.”

Ta tiếp tục im lặng.

“Nữ tử quá đầy đặn thì mặc y phục sẽ không đẹp.”

Ta vẫn nhịn.

Phùng công tử thấy ta ngoan ngoãn, dường như rất hài lòng.

“Tính tình xem ra khá nhu thuận. Nếu sau này vào Phùng gia biết nghe lời trưởng bối, hẳn sẽ là một người vợ tốt.”

Ta nhịn thêm được một lúc.

Cuối cùng vẫn thất bại.

“Không được.”

Hắn sửng sốt.

“Không được gì?”

Ta nhìn hắn từ đầu xuống chân.

“Ta vẫn cảm thấy người và cây trúc không nên thành thân.”

Phùng công tử phất tay áo bỏ đi.

Tối hôm ấy, mẫu thân đập bàn hỏi:

“Rốt cuộc con muốn gả cho người thế nào?”

Ta suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Người nào không khiến con ngày nào cũng phải cắn lưỡi để khỏi nói chuyện là được.”

Mẫu thân nhìn ta rất lâu.

Ánh mắt ấy khiến ta cảm giác bà đang cân nhắc liệu có am ni cô nào chịu nhận ta hay không.

Ta vẫn luôn không hiểu vì sao cả nhà nóng lòng muốn gả ta đi như vậy.

Cho tới hai tháng sau.

Một đạo thánh chỉ truyền tới Tống phủ.

Hoàng đế tuyển tú.

Phàm nhà quan có nữ nhi tới tuổi, đủ điều kiện đều phải trình danh sách.

Tên ta cũng ở trong đó.

Phụ thân nghe xong, sắc mặt trắng bệch.

Mẫu thân ngồi xuống ghế hồi lâu không nói.

Tổ mẫu lập tức gọi quản gia tới.

“Kiểm tra xem trong phủ còn bao nhiêu bạc.”

Ta khó hiểu.

“Tổ mẫu cần bạc làm gì?”

Bà nhìn ta.

“Đề phòng phải chạy.”

Ta: “...”

Lúc ấy ta mới hiểu vì sao cả nhà sợ đến như vậy.

Những vị công tử xem mắt trước đây bị ta chọc giận cùng lắm chỉ phất tay áo bỏ đi.

Người trong cung thì chưa chắc.

Nếu ta không cẩn thận nói ra một câu đại nghịch bất đạo...

Ta mất đầu còn là chuyện nhỏ.

Quan trọng là cả nhà rất có thể phải xếp hàng đi cùng.

Trước ngày vào cung, phụ thân kéo ta lại căn dặn:

“Ít nói.”

Mẫu thân nói:

“Không ai hỏi thì tuyệt đối đừng nói.”

Tổ mẫu nghiêm túc hơn:

“Nếu có thể giả câm thì càng tốt.”

Ngọc Nhu nắm tay ta, vành mắt đỏ hoe.

“Tỷ, muội còn chưa lấy chồng.”

Ta an ủi nó:

“Yên tâm, ta sẽ cố gắng không liên lụy muội.”

Nó khóc càng dữ hơn.

Ta mang theo kỳ vọng giản dị của cả Tống gia bước vào hoàng cung.

Nhà khác đưa nữ nhi đi tuyển tú, đều mong một bước lên mây.

Nhà ta thì khác.

Bọn họ chỉ mong ta đi vào thế nào...

thì có thể nguyên vẹn đi ra như thế ấy.

Đáng tiếc.

Ta được giữ thẻ bài.

Không những được giữ lại, sau khi nhập cung còn được phong làm quý nhân.

Tin truyền về Tống phủ.

Phụ thân ngồi lặng hồi lâu.

Mẫu thân hỏi người truyền chỉ ba lần xem có đọc nhầm tên hay không.

Tổ mẫu lại chạy tới trước bàn thờ tổ tiên thắp thêm ba nén hương.

Từ đó, hậu cung có thêm một Tống quý nhân.

Một Tống quý nhân mà điều người nhà mong muốn nhất...

là nàng biết ngậm miệng.

---

# # # 2

Ngày ta chính thức nhập cung, cả nhà đều ra tiễn.

Mẫu thân khóc.

Ngọc Nhu khóc.

Ngay cả phụ thân cũng đỏ mắt.

Vị ma ma tới đón ta thấy vậy liền cảm khái:

“Tống quý nhân thật có phúc, người nhà đều không nỡ xa người.”

Ta mỉm cười.

Đương nhiên không nỡ.

Ta vừa bước qua cổng cung, cả Tống gia từ nay có thể bắt đầu sống những ngày nơm nớp lo sợ.

Trên đường vào cung, ta âm thầm hạ quyết tâm.

Không cần thiết thì tuyệt đối không mở miệng.

Người khác vào hậu cung tranh sủng.

Ta chỉ muốn giúp cửu tộc sống lâu thêm vài năm.

Ngày đầu tới thỉnh an Thẩm quý phi, bà ta ban thưởng cho tất cả những người mới vào cung.

Ngoại trừ ta.

Mấy vị quý nhân, thường tại bên cạnh đều nhận được trâm vàng, vòng ngọc.

Tới lượt ta, cung nữ trực tiếp đi qua.

Ta nhìn một cái.

Không nói.

Không phải vì ta không nhận ra.

Mà vì ta đang cứu mạng cả nhà.

Cuối cùng Hoàng hậu ngồi phía trên lên tiếng:

“Thẩm quý phi, hình như còn thiếu phần của Tống quý nhân.”

Thẩm quý phi như vừa nhớ ra.

“Ôi, bổn cung quả thật sơ suất.”

Sau đó bà ta nhìn ta, cười như không cười.

“Tống quý nhân cũng thật kỳ lạ. Bị người ta quên mất mà chẳng biết tự lên tiếng sao?”

Ta cúi đầu.

Không nói.

Thẩm quý phi lại hỏi:

“Hay là mới vào cung đã câm rồi?”

Ta nghĩ.

Nếu được thì tốt quá.

Nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn hành lễ.

Sắc mặt Thẩm quý phi dần khó coi.

“Bổn cung đang nói chuyện với ngươi. Ngươi làm ra dáng vẻ ấy cho ai xem?”

Ta nhịn.

Ta thật sự đã nhịn.

Nhưng cuối cùng vẫn mở miệng.

“Cho Hoàng thượng xem chứ còn ai.”

Cả điện im lặng.

Ta nhắm mắt.

Xong.

Cái miệng lại tự chạy rồi.

Thẩm quý phi đập tay xuống bàn.

“To gan! Mới vào cung đã biết lấy Bệ hạ ra ép bổn cung. Không biết từ đâu chui ra một con hồ ly tinh!”

Ta nghe vậy lại thấy khó hiểu.

“Chẳng phải chúng ta đều như vậy sao?”

Thẩm quý phi sững người.

Ta giải thích:

“Nếu không thì lúc tuyển tú vì sao phải lựa người trẻ tuổi, dung mạo đẹp?”

Hoàng hậu đưa tay đỡ trán.

Ta vẫn chưa kịp dừng lại.

“Hoàng hậu nương nương mẫu nghi thiên hạ, quản lý lục cung. Còn chúng ta vào đây chủ yếu chẳng phải để khiến Bệ hạ vui vẻ, hầu hạ Bệ hạ cho tốt rồi sinh—”

“Khụ!”

Hoàng hậu ho một tiếng rất lớn.

Ta lập tức ngậm miệng.

Suýt nữa lại nói quá xa.

Sắc mặt Thẩm quý phi trắng rồi đỏ.

“Ý ngươi là bổn cung chỉ biết lấy sắc hầu người?”

Ta vội an ủi:

“Không sao, mọi người đều như nhau.”

Thẩm quý phi tức đến vành mắt đỏ lên.

“Bổn cung và Bệ hạ quen biết từ thuở thiếu niên, tình nghĩa nhiều năm, đâu giống với các ngươi!”

Ta định nói.

Nhưng vừa nhìn Hoàng hậu, ta lập tức nuốt câu trong miệng xuống.

Hoàng hậu khẽ thở dài rồi nói:

“Tống quý nhân mới vào cung, chưa hiểu quy củ, lời nói có phần không biết nặng nhẹ. Thẩm quý phi đừng chấp nàng ấy.”

Sau đó nàng quay sang ta, vẻ mặt nghiêm nghị.

“Tống quý nhân chống đối Quý phi, phạt hai tháng không được thị tẩm, mỗi ngày tới cung của bổn cung chép Nữ Giới và Nữ Huấn.”

Ta lập tức hành lễ.

“Thần thiếp lĩnh phạt.”

Thẩm quý phi hơi bất mãn nhưng trước mặt Hoàng hậu cũng không tiện nói thêm.

Rời khỏi cung, mấy vị tú nữ cùng đợt tiến cung với ta lập tức tới an ủi.

“Tống tỷ tỷ thật đáng thương.”

“Hoàng hậu nương nương phạt nặng quá.”

“Vừa vào cung đã hai tháng không được thị tẩm...”

Ta nhìn món trang sức Thẩm quý phi vừa ban trên tay các nàng.

Rồi lại nghĩ tới người vừa cố tình gây khó dễ cho ta.

Ta bỗng cảm thấy Thẩm quý phi hơi đáng thương.

Rõ ràng bà ta muốn khiến mọi người cô lập ta.

Kết quả mọi người lại bắt đầu trách Hoàng hậu.

Xem ra trong hậu cung này...

người quá thông minh chưa chắc đã đáng sợ.

Người không hiểu chuyện gì mới đáng sợ hơn.

---

# # # 3

Ngày hôm sau, ta tới cung Hoàng hậu chịu phạt.

Vừa vào cửa đã hành lễ.

“Đa tạ nương nương.”

Hoàng hậu đang xem sổ sách, nghe vậy liền ngẩng đầu.

“Tạ bổn cung chuyện gì?”

Ta thành thật nói:

“Nương nương đã phạt thần thiếp trước mặt mọi người, vậy Thẩm quý phi không tiện phạt thêm nữa.”

Hoàng hậu im lặng.

Ta tiếp tục:

“Hơn nữa hai tháng sau, chuyện hôm nay chắc cũng chẳng còn ai nhớ. Đến lúc ấy thần thiếp vẫn là Tống quý nhân, một sợi tóc cũng không thiếu.”

Hoàng hậu nhìn ta.

“Ngươi còn rất đắc ý?”

Ta lắc đầu.

“Không dám.”

Nàng sa sầm mặt.

“Càn rỡ.”

Nhưng khóe môi dường như hơi cong lên.

Một lát sau nàng hỏi:

“Người trong cung đều nói bổn cung cứng nhắc, quy củ nhiều. Ngươi lại không sợ bổn cung sao?”

Ta suy nghĩ rồi đáp:

“Nương nương càng coi trọng quy củ, thần thiếp càng không sợ.”

Hoàng hậu nhíu mày.

“Vì sao?”

“Bởi vì người coi trọng quy củ thì sẽ làm việc theo quy củ.”

Ta nói rất nghiêm túc.

“Chỉ cần thần thiếp không vượt giới hạn, nương nương cũng sẽ không vô duyên vô cớ làm khó thần thiếp.”

Ta không sợ người nghiêm khắc.

Ta chỉ sợ người không có quy củ.

Ví dụ như Thẩm quý phi.

Hôm nay thích người này thì ban thưởng.

Ngày mai ghét người kia thì kiếm chuyện.

Ta có mọc thêm tám cái đầu cũng không biết phải ứng phó thế nào.

Hoàng hậu nhìn ta hồi lâu.

“Tống Ngọc Chi.”

“Có thần thiếp.”

“Cái miệng này của ngươi... bổn cung thật không biết sau này sẽ cứu ngươi hay hại ngươi.”

Ta vô cùng cảm động.

Ít nhất Hoàng hậu vẫn cảm thấy nó có khả năng cứu ta.

Không giống người nhà ta.

Bọn họ đã chắc chắn đây là hung khí.

Ngày hôm ấy, Hoàng hậu không bắt ta chép sách.

Nàng chỉ bảo người pha trà, giữ ta lại nói chuyện gần một canh giờ.

Tới lúc ta chuẩn bị rời đi, nàng bỗng có vẻ chần chừ.

Ta lập tức hiểu ý.

“Nương nương yên tâm.”

Hoàng hậu nhìn ta.

“Hửm?”

“Hôm nay thần thiếp tới đây chép Nữ Huấn suốt một buổi.”

Ta nghiêm túc nói:

“Nương nương chưa từng giữ thần thiếp uống trà, cũng chưa từng nói chuyện phiếm với thần thiếp.”

Hoàng hậu bật cười.

Ta nói tiếp:

“Thần thiếp nhất định sẽ bảo vệ danh tiếng nghiêm khắc công chính của nương nương.”

Nàng giơ một ngón tay lên môi.

“Suỵt.”

Ta bỗng phát hiện Hoàng hậu thật ra còn rất trẻ.

Lúc không nghiêm mặt, nàng cười cực kỳ đẹp.

Chẳng hề thua kém Thẩm quý phi.

Từ đó, mỗi ngày ta đều tới cung Hoàng hậu “chịu phạt”.

Người khác tưởng ta ngày ngày chép sách tới mỏi tay.

Thật ra phần lớn thời gian ta uống trà, ăn điểm tâm rồi nói chuyện với nàng.

Trong lúc ấy, những tú nữ cùng đợt vào cung đều lần lượt được Hoàng đế triệu kiến.

Có người được ban thưởng.

Có người được thăng vị phận.

Có người chỉ một đêm đã trở thành người được nhắc tới nhiều nhất trong hậu cung.

Chỉ có ta.

Ngày nào cũng chạy sang cung Hoàng hậu.

Một hôm gặp lại, Thẩm quý phi nhìn ta rồi cười.

“Tống quý nhân gần đây sống có vẻ rất nhàn nhã.”

Ta hành lễ.

“Nhờ phúc của nương nương.”

Nụ cười của bà ta cứng lại.

“Ngày nào cũng tới chép sách bên cạnh Hoàng hậu, xem ra ngươi rất thích.”

Ta gật đầu.

“Đúng vậy, thần thiếp cảm thấy rất vui.”

Thẩm quý phi nheo mắt nhìn ta.

Ta đoán bà ta không hiểu ta vui ở đâu.

Nhưng không lâu sau, ta liền biết bà ta vẫn có cách.

Bởi vì Hoàng đế đột nhiên triệu ta.

Ta vào điện, ngoan ngoãn hành lễ.

Hoàng đế đặt tấu chương xuống.

“Tống quý nhân.”

“Có thần thiếp.”

“Mới vào cung chưa bao lâu đã hai lần khiến Thẩm quý phi tức giận.”

Ta cúi đầu.

“Lá gan của nàng không nhỏ.”

Ta không nói.

Lá gan ta thật ra rất nhỏ.

Chỉ có cái miệng hơi lớn.

Hoàng đế lại hỏi:

“Hoàng hậu phạt nàng, nàng có oán Hoàng hậu không?”

Ta lắc đầu.

“Có oán Thẩm quý phi không?”

Ta tiếp tục lắc đầu.

Hắn nhướng mày.

“Vậy xem ra đã biết mình sai?”

Ta không nhịn được.

“Thần thiếp không sai.”

Hoàng đế nhìn ta.

Ta vội nói tiếp:

“Hoàng hậu nương nương cũng không sai.”

“Vậy Thẩm quý phi sai?”

“Cũng không hẳn.”

Hoàng đế có vẻ hứng thú.

“Vậy ai sai?”

Ta suy nghĩ thật kỹ.

“Thẩm quý phi không thích thần thiếp chủ yếu vì thần thiếp vừa vào cung đã được phong quý nhân, vị phận cao hơn vài người cùng đợt.”

“Bà ấy muốn cho thần thiếp biết quy củ cũng là chuyện dễ hiểu.”

Ta ngẩng đầu nhìn Hoàng đế.

“Cho nên nói cho cùng, chuyện này chỉ là âm sai dương thác.”

Hoàng đế nhìn ta hồi lâu.

“Ý nàng là...”

“Người khiến nàng vừa vào cung đã có vị phận cao là trẫm.”

Ta cứng người.

Khoảnh khắc ấy, ta dường như nhìn thấy tổ tiên Tống gia đang đứng bên cầu Nại Hà vẫy tay gọi mình.

Ta lập tức cúi đầu.

“Thần thiếp không dám.”

Hoàng đế hừ một tiếng.

“Bây giờ mới nhớ phải tự xưng thần thiếp?”

Ta vội giải thích:

“Thần thiếp với Bệ hạ còn chưa thật sự thành phu thê, ngày ngày tự xưng như vậy... đôi lúc thần thiếp cảm thấy hơi chột dạ.”

Trong điện bỗng im lặng.

Ta cắn môi.

Cái miệng đáng chết.

Lại nữa.

Hoàng đế vuốt nhẹ chiếc nhẫn trên tay, ánh mắt đầy hứng thú.

“Tống quý nhân đang trách trẫm lạnh nhạt với nàng?”

Ta lập tức lắc đầu.

“Thần thiếp tuyệt đối không có ý ấy.”

“Vậy nàng vừa nói gì?”

Ta không biết trả lời.

Hoàng đế lại cười.

Chiều hôm ấy, một đạo khẩu dụ truyền tới cung ta.

Buổi tối thị tẩm.

Ta ngồi trước gương, nhìn mấy cung nữ vui vẻ chuẩn bị y phục cho mình, trong đầu chỉ có một câu.

Tai họa từ miệng mà ra.

Tổ tiên nói quả nhiên không sai.

Đêm đó, ta được đưa tới tẩm điện của Hoàng đế.

Sau một hồi giày vò khiến ta vừa mệt vừa buồn ngủ, Hoàng đế nằm bên cạnh hỏi:

“Ái phi cảm thấy thế nào?”

Đầu óc ta lúc ấy đã không còn tỉnh táo.

Lời thật cứ thế bật ra.

“Không thoải mái lắm.”

Không khí lập tức yên tĩnh.

Ta không nhận ra.

Còn rất chân thành nói tiếp:

“Sau này thần thiếp nhất định không chống đối Thẩm quý phi nữa.”

Hoàng đế chậm rãi quay đầu.

“Vì sao?”

Ta thở dài.

“Trước đây thần thiếp cứ nghĩ tính khí bà ấy không tốt.”

“Bây giờ thần thiếp hiểu rồi.”

“Hầu hạ Bệ hạ nhiều năm như vậy...”

Ta nhìn hắn đầy đồng cảm.

“Thẩm quý phi quả thật rất vất vả.”

---

# # # 4

Ta bị đuổi về cung ngay trong đêm.

Sáng hôm sau, chuyện này đã truyền khắp lục cung.

Ta không biết rốt cuộc ai truyền nhanh như vậy.

Nhưng khi tới thỉnh an, ánh mắt mọi người nhìn ta đều vô cùng kỳ lạ.

Hoàng hậu thấy ta liền hỏi:

“Rốt cuộc tối qua xảy ra chuyện gì?”

Ta rất hổ thẹn.

“Thần thiếp nói một câu không nên nói.”

Hoàng hậu khẽ nhíu mày.

“Ngươi nói gì?”

“Thần thiếp nói... thị tẩm không thoải mái.”

Hoàng hậu lập tức ho đến đỏ cả mặt.

Mấy vị phi tần xung quanh đồng loạt cúi đầu.

Có người lấy khăn che miệng.

Có người quay mặt sang chỗ khác.

Thẩm quý phi ngồi bên cạnh đỏ bừng từ mặt tới tận tai.

Ta càng thấy áy náy.

“Nương nương đừng hiểu lầm.”

“Thần thiếp lần đầu, chưa từng trải qua chuyện này, cũng không biết như vậy là tốt hay không tốt.”

Thẩm quý phi đập bàn.

“Ngươi còn muốn biết thế nào mới gọi là tốt?”

Ta lập tức lắc đầu.

“Không phải.”

“Ý thần thiếp là không có người để so sánh nên mới không biết—”

“To gan!”

Thẩm quý phi đứng bật dậy.

Ta biết mình lại nói sai.

Nhưng đã quá muộn.

Ta vội chữa cháy.

“Thần thiếp chỉ nghĩ Bệ hạ có nhiều phi tần như vậy, còn thần thiếp từ đầu tới cuối chỉ có một mình Bệ hạ, cho nên chuyện này vốn không công bằng—”

Hoàng hậu nhắm mắt.

Các phi tần xung quanh đồng loạt hít một hơi.

Thẩm quý phi tức đến run tay.

“Ngươi còn muốn công bằng chuyện này?”

Ta: “...”

Hình như càng giải thích càng sai.

Thẩm quý phi chỉ thẳng vào ta.

“Người đâu!”

“Vả miệng nàng ta cho bổn cung!”

Hai cung nữ vừa định bước lên, giọng Hoàng hậu đã lạnh xuống.

“Thẩm quý phi.”

Cả điện lập tức yên tĩnh.

Hoàng hậu đặt chén trà xuống.

“Bổn cung vẫn còn ngồi ở đây.”

Thẩm quý phi cứng người.

Ta ngoan ngoãn quỳ bên dưới.

Ngoài mặt không nói gì.

Trong lòng lại âm thầm thở phào.

May quá.

Hôm nay hình như cái đầu vẫn giữ được.

(FuII) Cô em họ sinh con nhưng không muốn chăm, cứ khăng khăng bảo đồ ăn dặm tôi làm là bổ dưỡng nhất, rồi vứt đứa bé ch...
18/04/2026

(FuII) Cô em họ sinh con nhưng không muốn chăm, cứ khăng khăng bảo đồ ăn dặm tôi làm là bổ dưỡng nhất, rồi vứt đứa bé cho tôi.

Mẹ chồng cô ta quy định đồ ăn dặm không được cho dù chỉ là một giọt dầu.

Tôi mỗi ngày thay đổi đủ mọi thực đơn, làm đến mức kiệt sức, xu /ất hu/ y /ết dạ dày. Có một ngày chịu không nổi, tôi nhỏ một giọt dầu vào món ăn.

Ngày hôm sau, cháu ngoại bị chẩn đoán mắc bệnh đường ruột nghiêm trọng, cả nhà họ mắng tôi h/ ạ đ/ ộ/ c.

Tôi sống trong tội lỗi suốt mười lăm năm, kiếm được bao nhiêu tiền đều đem đi chữa bệnh cho nó.

Thế nhưng, vào ngày tròn mười tám tuổi, nó cầm d/ a/ o đ/ â/ m th/ ủ /ng bụng tôi:

"Mẹ tôi bảo đây là bệnh di truyền, nhưng chính giọt dầu của bà đã khiến bệnh tôi tái phát!"

Mở mắt ra lần nữa, em họ đang bê bát đồ ăn dặm đến cầu xin tôi, tôi trực tiếp đập nát cái bát.

1

Khi mở mắt ra một lần nữa, cô em họ Từ Kiều Kiều đang bê một cái bát ăn dặm màu hồng đứng trước mặt tôi. Trong bát là một mớ thịt nghiền màu xám trắng, nhìn thôi đã thấy buồn nôn.

Nó chu môi, nhìn tôi với vẻ mặt đương nhiên:

"Chị họ, Tiểu Bảo mấy ngày nay chẳng chịu ăn gì, chỉ nhận đồ ăn chị làm thôi. Tay nghề chị giỏi, coi như giúp em một tay đi."

"Mẹ chồng em nói rồi, đường ruột trẻ con yếu lắm, đồ ăn dặm tuyệt đối không được cho một giọt dầu, ngay cả muối cũng không được dính vào. Việc này tỉ mỉ quá, giao cho người ngoài em không yên tâm."

Tiểu Bảo trong xe đẩy bên cạnh đang gào khóc khản cả giọng, Từ Kiều Kiều chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ lo ngắm nghía bộ móng tay kiểu Pháp mới làm.

Mẹ chồng tôi ngồi trên sofa, vừa cắn hạt dưa vừa nói leo vào: "Lâm Duyệt à, Kiều Kiều đã mở lời thì con giúp nó một tay đi. Dù sao giờ con cũng nghỉ việc ở nhà chăm con, rảnh cũng là rảnh. Chăm một đứa cũng thế, hai đứa cũng chẳng sao."

Nghe những lời quen thuộc này, m/ á/ u trong người tôi lạnh toát, ngón tay run rẩy không kiểm soát được.

Tôi thật sự đã trọng sinh rồi. Trọng sinh vào đúng cái ngày Từ Kiều Kiều đem con nó vứt cho tôi làm gánh nặng.

Kiếp trước, chính vì câu "rảnh cũng là rảnh" của mẹ chồng mà tôi mủi lòng nhận lấy đống rắc rối này. Nhà chồng Từ Kiều Kiều là nhà giàu mới nổi, quy tắc cực kỳ khắt khe.

Mẹ chồng nó không biết nghe tin vịt từ đâu, nhất quyết quy định đồ ăn dặm của Tiểu Bảo không được có một chút dầu mỡ nào.

Ngay cả thịt cũng phải luộc đi luộc lại, vớt sạch váng mỡ rồi mới được nghiền nát.

Tôi mỗi ngày quanh quẩn bên bếp lò, vắt óc thay đổi thực đơn cho Tiểu Bảo. Để nó ăn thêm một miếng, tôi thức trắng đêm không ngủ, cuối cùng kiệt sức đến mức x/ u /ất hu /yế/ t dạ dày.

Còn Từ Kiều Kiều thì sao? Nó lấy cớ phải lấy lại vóc dáng, ngày nào cũng chạy đi tập yoga, làm đẹp, vứt con hoàn toàn cho tôi.

Chịu đựng hơn nửa năm, thấy Tiểu Bảo gầy gò đáng thương, lại còn táo bón không đi vệ sinh được, tôi không cầm lòng nổi nên nhỏ một giọt dầu mè vào bát trứng hấp của nó.

Chỉ đúng một giọt dầu mè đó thôi. Ngày hôm sau Tiểu Bảo nôn mửa tiêu chảy, bị chẩn đoán mắc bệnh đường ruột nặng.

Cả nhà Từ Kiều Kiều xông đến bệnh viện, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng tôi h/ ạ đ/ ộ/ c, bảo tôi ghen tị nó lấy được chồng giàu nên cố ý hại con nó.

Tôi không cách nào thanh minh nổi, mặc cảm tội lỗi đè nặng như núi.

Trong mười lăm năm sau đó, tôi điên cuồng làm việc kiếm tiền, đem hết tích góp đi chữa bệnh cho Tiểu Bảo.

Con gái ruột của tôi đến một bộ quần áo mới cũng không có, vậy mà tôi mua cho Tiểu Bảo loại thu /ố/ c ngoại đắt nhất.

Nhưng kết cục thì sao? Vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của nó, tôi bưng bát mì trường thọ vừa làm xong đến mừng sinh nhật, nó lại rút d /a /o g/ ă/ m đ/ â/ m xu/ y/ ên bụng tôi.

Tôi n/ g/ ã gục trong vũng m/ á/ u, nhìn khuôn mặt dữ tợn của nó. Nó nghiến răng gào lên:

"Mẹ tôi bảo từ lâu rồi, bệnh đường ruột của tôi là di truyền! Nhưng nếu năm đó bà không lén cho giọt dầu mè kia vào, bệnh này vốn dĩ đã không phát tác! Chính bà đã hủy hoại cả đời tôi!"

Đến lúc c/ h/ ết tôi mới hiểu ra. Từ Kiều Kiều sớm đã biết đó là bệnh di truyền, nó chỉ cần một con dê thế tội để có chỗ đứng vững chắc ở nhà chồng.

Còn tôi, chính là kẻ ngu ngốc bị nó vắt kiệt m/ á/ u th/ ị/ t mà vẫn phải gánh tiếng xấu muôn đời.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trang điểm tinh xảo trước mắt, trong lòng dâng lên một cơn buồn nôn kinh tởm. Thấy tôi không nói gì, Từ Kiều Kiều mất kiên nhẫn ấn cái bát vào tay tôi:

"Chị họ, chị ngẩn người ra đấy làm gì? Mau đi làm đi, Tiểu Bảo đói khóc rồi kìa."

Tôi đột ngột giơ tay, gạt phắt cái bát thịt nghiền đi.

"Choảng" một tiếng khô khốc. Cái bát sứ màu hồng vỡ tan tành dưới đất, mớ thịt nghiền xám xịt bắn đầy lên đôi giày của Từ Kiều Kiều.

"Tôi không làm."

Tôi lạnh lùng nhìn nó, gằn từng chữ:

"Con của cô, cô tự mà nuôi."

2

Phòng khách bỗng chốc im phăng phắc. Chỉ còn tiếng khóc của Tiểu Bảo vang vọng.

Từ Kiều Kiều sững sờ, nhìn đôi giày cao gót phiên bản giới hạn trị giá mấy ngàn tệ dính đầy thịt nghiền, nó hét toáng lên:

"Lâm Duyệt! Chị điên rồi à? Chị có biết đôi giày này bao nhiêu tiền không!"

Nó tức tối chỉ tay vào tôi, vành mắt đỏ hoe, làm ra vẻ bị uất ức tột cùng:

"Tôi chỉ nhờ chị giúp làm đồ ăn dặm thôi mà? Chị không muốn thì thôi, nổi điên cái gì chứ!"

Mẹ chồng tôi cũng giật mình, vội vàng vứt hạt dưa chạy lại, xót xa lấy giấy ăn lau giày cho Từ Kiều Kiều:

"Ôi trời đất ơi, con làm cái gì thế này! Kiều Kiều tốt tính đến cầu xin con, con hành động thế à!"

Bà quay sang lườm tôi, giọng đầy trách móc:

"Tính nết con càng ngày càng quá quắt rồi đấy. Kiều Kiều là em họ của Trần Minh, nhà chồng nó điều kiện tốt thế, bình thường giúp đỡ nhà mình không ít. Con giúp nó làm vài bữa cơm thì sao? Có mệt c/ h/ ết con không?"

Tôi nhìn bộ mặt nịnh bợ của mẹ chồng, trong lòng cười lạnh.

Giúp đỡ nhà mình? Từ khi Từ Kiều Kiều lấy chồng giàu, ngoài mấy hộp thực phẩm chức năng sắp hết hạn mang đến khoe mẽ thì giúp gì cho chúng tôi?

Mẹ chồng tôi vội vã nịnh bợ chẳng qua là muốn kiếm chút lợi lộc, đồng thời làm tôi trở nên vô giá trị trong cái nhà này.

Tôi rút tờ giấy ướt lau tay, giọng bình thản không chút gợn sóng:

"Mẹ, nếu mẹ thấy làm vài bữa cơm không mệt ch /ế /t người, vậy từ nay đồ ăn dặm của Tiểu Bảo giao cho mẹ đi. Mẹ ngày nào cũng ở nhà rảnh rỗi, vừa hay giúp Kiều Kiều một tay."

Mặt mẹ chồng tôi cứng đờ. Bà bình thường đến cái chổi còn không muốn cầm, lấy đâu ra kiên nhẫn làm mấy thứ đồ ăn dặm tỉ mỉ đó.

"Con nói bậy gì thế! Mẹ già rồi, biết gì về nuôi dạy khoa học bây giờ!"

Bà ấp úng thoái thác.

Từ Kiều Kiều thấy mẹ chồng tôi không tiếp lời, lại quay sang nhắm vào tôi:

"Chị họ, chị thay đổi rồi. Trước đây chị đâu có thế này, sao giờ chị lại ích kỷ như vậy?"

Nó vừa nói vừa lau nước mắt, cứ như tôi là kẻ tội đồ tột bậc.

"Tiểu Bảo là cháu ruột của chị mà, chị nỡ lòng nhìn nó nhịn đói sao? Mẹ chồng em quy tắc khắt khe lắm, ở nhà em còn chẳng dám thở mạnh. Em cứ ngỡ về nhà mẹ đẻ có người nương tựa, không ngờ chị đến cái việc nhỏ này cũng không giúp."

Tôi nhìn cái điệu bộ "trà xanh" của nó, chỉ thấy buồn nôn. Kiếp trước tôi bị mấy giọt nước mắt này lừa, tưởng nó chịu uất ức thật.

Thực chất nó sống sung sướng vô cùng, mẹ chồng tuy mạnh mẽ nhưng tiền tiêu vặt chưa bao giờ thiếu. Nó đơn giản là không muốn chăm con, chê con quấy rầy cuộc sống hưởng thụ của nó.

"Kiều Kiều, cất mấy giọt nước mắt đó đi."

Tôi không khách sáo ngắt lời:

"Mẹ chồng cô khắt khe, đó là việc của cô. Cô lấy chồng hào môn, hưởng tiền hào môn thì phải chịu quy tắc hào môn. Dựa vào đâu cô ở đó hưởng phúc, còn việc khổ cực lại đùn hết cho tôi?"

"Hơn nữa, Tiểu Bảo là con ruột của cô. Cô làm mẹ mà đồ ăn dặm còn không muốn làm, còn có mặt mũi bảo tôi ích kỷ?"

Tôi quay người đi, không thèm nhìn khuôn mặt đang ngơ ngác của nó thêm một giây nào nữa.

"Tôi quyết định rồi, ngày mai tôi sẽ đi tìm việc làm. Cuộc sống của tôi tôi lo còn chưa xong, không có thời gian làm bảo mẫu miễn phí cho cô."

Nói xong, tôi đi thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa.

Bên ngoài truyền đến tiếng giậm chân của Từ Kiều Kiều và tiếng chửi bới của mẹ chồng. Tôi mặc kệ, mở máy tính bắt đầu sửa lại sơ yếu lý lịch.

Kiếp này, tôi sẽ không bao giờ lãng phí thời gian và tâm hu /y/ ết vào lũ m /a h/ ú/ t m /á /u này nữa. Tôi phải nắm chắc vận mệnh của mình.
--------------------------
Xem fu͏͏l͏͏l͏͏ ở comment mn nhé 😍
TV6WUBY7AS

Address

220 Trần Hoàng Na
Can Tho
250000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Liễu Yên Nhi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share