10/05/2026
Có những nụ cười - được tạo ra từ sự kiệt sức
20h07.
Phòng tập vừa kết thúc lớp cuối cùng trong ngày.
Tiếng nhạc đã tắt.
Đèn hành lang chỉ còn sáng một nửa.
Mùi sàn gỗ trộn với mùi mồ hôi vẫn còn đó.
Bên ngoài…
trời thành phố bắt đầu lên đèn.
Bên trong…
một người huấn luyện viên GroupX đang ngồi một mình dưới giữa sàn tập.
Vì sao họ lại ngồi đó.
Họ chưa về.
Đôi giày vẫn còn mang trên chân.
Chiếc áo đã ướt rồi lại khô sau hai lớp dạy liên tục.
Bụng đói cồn cào.
Cảm giác rỗng trong dạ dày khiến người hơi run nhẹ.
Nhưng họ đã quen với chuyện đó rồi.
Nghề này lạ lắm.
Nhiều khi dạy người khác cách chăm sóc sức khỏe…
nhưng chính mình lại quên ăn từ sáng đến tối.
Ngoài kia,
mọi người vẫn nghĩ hlv là người nhiều năng lượng nhất phòng tập.
Lúc nào cũng cười.
Lúc nào cũng hô thật lớn:
“Rồi! Cố thêm chút nữa nào!”
Nhưng không ai biết…
Có những ngày,
Họ bước vào lớp với một cơ thể mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống.
Có những ngày,
đầu đau như búa bổ.
Có những ngày,
tim nặng như mang theo cả 1 tảng đá.
Nhưng khi nhạc mở lên…
họ vẫn cười.
Một nụ cười chuyên nghiệp đến mức,
ngay cả bản thân đôi khi cũng tưởng mình thật sự ổn.
Có một học viên từng chạy lại sau giờ tập.
Mặt đỏ lên vì vừa khóc vừa cười.
“Nhờ chị mà em thấy mình sống tích cực hơn…”
Họ mỉm cười.
Vẫn là nụ cười quen thuộc ấy.
Nhưng tối hôm đó,
trên đường về,
họ dừng xe rất lâu ở một ngã tư đang đỏ đèn.
Không phải để nhìn phố.
Mà vì tự nhiên thấy cơ thể mệt quá.
Mệt đến mức…
không muốn chạy tiếp nữa.
Và phải di chuyển vì có tiếng còi phía sau của người đi đường
Nghề huấn luyện viên GroupX giống như một người cầm lửa.
Muốn lớp học cháy…
thì mình phải cháy trước.
Muốn học viên có năng lượng…
thì mình phải là người tạo ra năng lượng đó.
Ngày này qua ngày khác.
Cho tới một lúc nào đó…
người ta quen với việc nhìn thấy họ mạnh mẽ,
đến mức quên rằng
họ cũng là con người.
Cũng biết buồn.
Cũng biết tủi thân.
Có những nụ cười…
được tạo ra từ sự kiệt sức.
Có những câu:
“Cố lên mọi người!”
…thật ra là điều họ đang nói với chính mình.
Và có những huấn luyện viên,
sau khi kết thúc lớp học với hàng chục reo hò
lại ngồi một mình trong phòng thay đồ lúc 20h tối,
bụng đói cồn cào,
lưng tựa vào tủ đồ lạnh ngắt,
im lặng nhìn đôi giày đã bạc màu vì đứng lớp quá nhiều.
Không ai nhìn thấy điều đó.
Bởi nghề này…
dạy người ta cách giấu mệt mỏi phía sau ánh đèn.
20h07.
Hlv cuối cùng cũng đứng dậy.
Bên ngoài trời có gió nhẹ.
Hlv tắt chiếc đèn cuối cùng của phòng tập.
Rồi bước ra ngoài với một nụ cười rất nhỏ.
Không phải nụ cười của một người truyền động lực.
Chỉ là nụ cười của một người…
đã cố gắng hết sức để mạnh mẽ thêm một ngày nữa.
Xin hãy yêu quý những người làm nghề này!