20/10/2025
20/10 viết cho chính mình ❤️❤️❤️☘️☘️☘️
--
Hành trình của mình bắt nguồn từ câu hỏi Tôi là ai Tôi đến cuộc đời này để làm gì? Rồi mình cũng loay hoay gọi là tu tập và vẫn KHÔNG TÌM THẤY CÂU TRẢ LỜI 🤭
Có một giai đoạn, mình cứ nghĩ tu tập là phải luôn nhẹ nhàng, luôn nói lời dễ nghe, luôn giữ nụ cười, luôn "từ bi hỉ xả".
Nhưng càng cố giữ, mình càng mệt thực sự và cảm giác có gì sai sai.
Vì bên trong vẫn còn sân, còn giận, còn buồn, còn rối mà bề ngoài lại cố tỏ ra an nhiên. Rồi mình dừng lại.
Sau một thời gian nghe pháp của sư ông Viên Minh, mình chợt nhận ra...
Ồ đó không phải là tu, đó là đang đeo mặt nạ, làm hài lòng cho bản ngã muốn như vậy 🙂. Bạn bản ngã này thật là vi tế.
Mình nhận ra tu không phải để trở thành “người đạo đức kiểu mẫu” mà ai cũng phải ngưỡng mộ.
Mà là để quay vào trong, nhận diện từng chuyển động rất người của mình – khi thương, khi ghét, khi tổn thương, khi mong cầu....
Và thay vì phán xét, oán trách bản thân, mình tập lắng nghe nhiều hơn, tập "thấy" nhiều hơn.
Thấy những phần mình từng muốn chối bỏ, thấy cái sân, cái tham... chỉ đơn giản là thấy.
Thành thật với chính mình – dù mình chưa "đẹp", chưa "hiền", chưa "giác ngộ"...
Từ đó, mình dần hiểu:
🌱 Sự tử tế không nằm ở lời nói êm ái, mà nằm ở cái nhìn thực sự đầy thấu cảm bên trong.
🌱 Sự tu tập không nằm ở hình thức bên ngoài, mà ở sự hiện diện trọn vẹn với chính mình – trong từng khoảnh khắc mình thật lòng với chính mình.
Không cần trở thành ai khác.
Chỉ cần trở về.
Nhẹ nhàng, chân thành, từng chút một.
Vậy là đủ.
Biết ơn cả nhà lắm lắm đã đọc đến đây. 20/10 an lành đến phụ nữ chúng ta. Yêu lại chính mình ❤️