13/09/2024
HD1. Võ Đường Huỳnh Dương
Võ Phái Chà Và Hương
"Tinh Thần Thượng Võ".
Thượng võ (尚武) là một kết hợp hai thành tố. Thượng (尚) nghĩa là "ham thích, coi trọng"; võ (武) là "nghề võ", nghĩa chung của thượng võ là "ham thích võ nghệ". Nhưng thượng võ còn một nét nghĩa thứ hai là "có khí phách và lòng hào hiệp". Đây mới chính là nét nghĩa đáng lưu ý. Nó thể hiện cái hay, cái đẹp, cái đáng trân trọng trong mọi cuộc tranh tài thể thao.
Từ xa xưa. giới võ thuật đã tồn tại những "luật bất thành văn" đề cao tính thượng võ của mọi vận động viên. Thi đấu đối kháng, sẽ có người thắng và người thua. Điều quan trọng là người tham gia thi đấu phải có một thái độ đúng. Chơi võ, đấu võ là đề cao võ thuật, coi trọng sự khỏe khoắn, dẻo dai, khéo léo. Nhưng đề cao võ thuật không có nghĩa là cổ xuý cho sự đánh nhau lấy được và nhất là sự hiếu chiến quá đà, "triệt tiêu" đối thủ, bất chấp mọi thứ (miễn là giành chiến thắng về mình).
Những giá trị tốt đẹp đó có sẵn ngay trong các võ thuật hoặc thông qua rèn luyện võ thuật mà đạt được. Các võ sĩ đạo của Nhật Bản ngày xưa luôn coi trọng tinh thần "ái võ, thượng võ". Họ tuyệt đối trung thành với những lời nguyền khi thi đấu, có khi hi sinh cả tính mạng để bảo toàn khí tiết võ sĩ (vì giữ được tinh thần thượng võ trong mọi tình huống).
Thượng võ trước hết thể hiện ở tinh thần "tôn sư ái hữu" (kính trọng thầy dạy và yêu quý bạn chơi). Thầy dạy cần phải coi như cha (sự sư như sự phụ). Trái lại, người thầy dạy cũng phải biết tôn trọng, yêu quý trò của mình (ái đồ như ái tử).