23/05/2026
------------------------------
GÁNH NẶNG “ĐA NHIỆM” CỦA TUỔI TRUNG NIÊN VÀ ƯỚC MƠ CỦA CHA MẸ
Vợ chồng tôi vẫn thường ngồi lại với nhau bên hiên nhà để bàn luận về cách nuôi dạy con. Sống ở mảnh đất Bắc Ninh vốn trọng việc học hành và khoa bảng, từ chuyện học tập, rèn luyện kỹ năng cho đến những chuyến đi trải nghiệm của con, chúng tôi đều cố gắng tính toán sao cho vẹn toàn nhất. Dù chưa bao giờ nói thẳng ra, nhưng là vợ, tôi hiểu chồng mình luôn ngầm mong mỏi các con học thật giỏi và đạt được những thành tích xuất sắc. Lắm lúc nghe tiếng trống trường Kinh Bắc giòn giã, rồi thấy “con nhà người ta” flex thành tích khủng trên mạng, tôi nhận ra sự sốt ruột, trăn trở hiện rõ trên gương mặt anh.
Nhưng tôi không trách anh. Điều đó suy cho cùng cũng thật dễ hiểu. Con cái chính là tấm gương phản chiếu của cha mẹ. Ở một góc độ nào đó, chúng phản ánh cả những áp lực, những ước mơ còn dang dở, và cả những điều mà người lớn chúng ta từng khao khát nhưng chưa thể thực hiện được trong đời.
Mấy hôm nay, mạng xã hội ngập tràn clip một tân thạc sĩ người Việt tại Đại học Duke hát ca khúc “Ước mơ của mẹ” ngay trong lễ tốt nghiệp. Giai điệu và lời ca ấy một lần nữa khắc sâu vào lòng người xem thông điệp thiêng liêng về ước mơ, đặc biệt là sự hy sinh thầm lặng của những người làm mẹ. Xem clip mà sống mũi tôi cay cay. Tôi nghĩ bố mẹ của cậu ấy chắc hẳn đã vỡ òa trong niềm tự hào ở khoảnh khắc đó. Họ tự hào không chỉ vì nuôi dạy được một đứa con giỏi giang sở hữu tấm bằng danh giá, mà còn vì đứa trẻ ấy quá hiếu thuận, chân thành và biết nuôi dưỡng lòng biết ơn. Đó chính là quả ngọt lớn nhất của một đời làm cha mẹ.
Nhìn người rồi lại ngẫm đến ta. Chúng tôi – những người lớn lỡ cỡ lọt thỏm giữa dòng đời – đang phải gánh trên vai định nghĩa của sự “đa nhiệm”. Ở lứa tuổi trung niên này, chúng tôi vừa phải lao động cày cuốc ngày đêm để đảm bảo thu nhập, vừa mang áp lực báo hiếu trọn vẹn cho cha mẹ già, lại vừa gánh trên vai trách nhiệm nuôi dạy những đứa con thơ nên người.
Áp lực trùng điệp áp lực. Có những ngày mệt nhoài, nhìn con học hành vất vả, nhìn chồng lo toan ngược xuôi, tôi chợt nhận ra: Việc giải thoát bản thân khỏi sự sốt ruột và những kỳ vọng quá lớn chính là cách duy nhất để gia đình có được hạnh phúc thực sự. Chúng ta không thể bắt các con gánh tiếp những giấc mơ dang dở của mình khi đôi vai chúng còn quá nhỏ.
Sau tất cả, đích đến của giáo dục không phải là một tấm bằng hoàn hảo để flex với thế gian. Đích đến thực sự là nuôi dạy nên những đứa trẻ biết yêu thương, biết ơn và có đủ bản lĩnh để tự đi trên đôi chân của mình. Giảm bớt một chút kỳ vọng, thấu hiểu thêm một chút áp lực của bạn đời, và học cách bao dung với chính mình – đó có lẽ là lối thoát bình yên nhất cho những “người lớn đa nhiệm” như chúng tôi giữa cuộc sống bộn bộn này.