08/09/2026
Về lại nhà rồi, nghĩ lại mấy ngày ở Seattle mới thấy anh em cầu thủ tụi mình được mọi người lo cho nhiều lắm.
Sáng còn đang ngủ thì đã có người dậy trước chuẩn bị đồ ăn. Thức dậy là có cái ăn, có nước uống, gần như mọi thứ đã sẵn sàng để anh em chuẩn bị ra sân.
Đá xong về thì ai cũng mệt. Quần áo ướt hết mồ hôi, người thì đau, người chỉ muốn tắm rồi nằm nghỉ.
Còn phía sau, có người gom từng bộ đồ đi giặt, sấy rồi gấp lại. Để sáng hôm sau thức dậy, anh em lại có đồ sạch mặc tiếp.
Nghe thì toàn chuyện nhỏ thôi, nhưng mấy ngày ở Seattle gần như ngày nào cũng vậy.
Có người dậy sớm hơn anh em để lo đồ ăn. Tối anh em nghỉ rồi vẫn còn người dọn dẹp, giặt đồ. Ai đau thì hỏi, ai chưa ăn thì nhắc, thiếu gì thì tìm cách lo.
Nhiều khi tụi mình còn chưa kịp nói thì mọi người đã để ý trước rồi.
Ở chung mấy ngày mới thấy, gọi là đội hậu cần nghe hơi công việc quá.
Thật ra cảm giác giống người nhà chăm nhau hơn.
Có lúc nhìn mọi người lo từ bữa ăn, chai nước, bộ quần áo cho tới lúc anh em đau mệt, thấy giống như có mẹ, có chị trong nhà đi theo chăm mấy đứa con đi đá giải xa vậy.
Anh em cầu thủ thì chỉ cần tập trung ra sân và đá hết mình, vì biết phía sau đã có người lo mấy chuyện còn lại rồi.
Lúc ở Seattle chắc cũng không ai nghĩ nhiều tới chuyện nói cảm ơn.
Giờ về rồi mới thấy nhớ.
Nhớ sáng dậy có đồ ăn.
Nhớ đá xong hôm sau lại có bộ đồ sạch.
Nhớ mấy câu nghe rất bình thường:
“Ăn chưa?”
“Mệt không?”
“Có cần gì không?”
Toàn chuyện nhỏ thôi.
Nhưng đi thi đấu xa nhà rồi mới thấy, chính mấy chuyện nhỏ đó lại là thứ làm mình nhớ nhất.
Cảm ơn đội hậu cần PHONAILS United đã lo cho anh em suốt mấy ngày ở Seattle.
Không cần nói gì nhiều, anh em tụi mình biết mình đã được mọi người thương và chăm như người nhà. 💛💙