04/03/2021
Một chị bạn mới sinh bên này vừa tâm sự với tôi là chị ấy đang cảm thấy vô cùng hoang mang và tội lỗi khi không hề có cảm giác yêu thương đứa con đỏ hỏn mình vừa sinh ra, mà ngược lại, đôi khi còn cảm thấy ghét và sợ hãi.
Mọi người đừng xem nhẹ những lời tâm sự đó của những mẹ bỉm xung quanh nhé, bởi vì có thể nó sẽ dẫn đến những hậu quả nặng nề hơn cái chỉ gọi là "cảm giác" ấy.
Tôi nói với chị ấy rằng, việc chị cần làm trước tiên là hãy bình tĩnh, có thể chị đang bị trầm cảm sau sinh rồi. Hãy nói hết tất cả những gì mình cảm thấy bây giờ với chồng để anh ấy có thể thấu hiểu và chia sẻ, đừng ôm cảm xúc trong lòng (vì vợ chồng chị ấy qua đây làm việc nên ngoài chồng ra thì gia đình đều ở Việt Nam)
Cũng cùng cảnh sinh con xa nhà nên tôi hiểu cảm giác ấy của chị. Một mình vượt cạn, một mình chăm con, con khóc, con quấy đêm ngày không ai phụ được một giây phút. Mệt mỏi vẫn phải gồng gánh, nhiều lúc con gào khóc mẹ bất lực, chỉ biết đứng nhìn con mà đầu óc chợt trống rỗng, vô hồn. Tôi cũng đã có lúc sợ hãi chính mình khi bắt đầu mất kiểm soát khi con gào khóc, bàn tay vỗ mông con thay vì vỗ về thì càng lúc càng mất trí và vỗ nhanh dần, mạnh dần theo tiếng khóc của con. Để rồi một lúc sau mới giật mình dừng lại, tự nhủ mình bình tĩnh, con cũng chỉ muốn được mẹ vỗ về mà thôi.
Còn chị, cú sốc tâm lý ấy có lẽ nặng hơn tôi rất nhiều. Không phải vì chị khổ hơn tôi, chị nghèo hơn tôi, hay chồng chị không thương chị như chồng tôi thương tôi, mà có đôi khi chỉ vì những suy nghĩ, những cảm xúc tiêu cực nó cứ ập đến với chị ồ ạt như thế, tâm lý và thể trạng yếu ớt của một bà mẹ bỉm sữa hoàn toàn bị sụp đổ không thể chống đỡ nổi. Chị bỗng cảm thấy cô độc, chị bỗng cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với con, không có cảm xúc thương yêu muốn vỗ về con như những bà mẹ khác, từ đó chị lại thấy căm ghét bản thân, tự thấy mình thật vô dụng và đáng chết.
Chị yêu quý! Và những bà mẹ bỉm sữa vô cùng dũng cảm yêu quý! Khi chị cảm thấy mệt mỏi cùng cực, chị hãy ngắm con lúc nó đang ngủ, thật giống thiên thần phải không? Thiên thần đó do chính chị mang nặng đẻ đau sinh ra. Chị thật dũng cảm và vĩ đại đấy chị có biết không! Và chị có biết, cho dù chị có xấu xí, cộc cằn, vô dụng, nghèo rớt mồng tơi hay gì đi nữa thì đối với con, chị là cả Thế Giới của con cơ mà. Cho đến khi con đủ lông đủ cánh để tự lập vẫy vùng thế giới rộng lớn ngoài kia thì con cần chị. Cần chị bảo vệ, cần chị nuôi nấng và chở che. Đối với con thì chị "chỉ có một trên đời" thôi đấy! Gắng lên giai đoạn này chị nhé. Mỗi sáng uống một cốc sữa ấm, cảm nhận tình cảm của con khi con bú dòng sữa mát lành từ mẹ. Đời con chỉ có một lần sơ sinh, hãy gắng trân trọng từng ngày cho con, mẹ nhé, dù mẹ cũng là lần đầu làm mẹ! Rồi đây khi con biết ê a gọi mẹ, chị sẽ cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời, mạnh mẽ nhất trên đời, sẵn sàng lao vào những gì nước sôi lửa bỏng nhất để bảo vệ con - hơn cả bảo vệ mạng sống chị. Chị tin em đi, rồi ngày đó sẽ tới nhanh thôi. Nhanh đến mức chị không ngờ tới đấy.
Và những ông chồng, những bà mẹ, những bà cô, bà hàng xóm, hay bất cứ ai đang có suy nghĩ "chỉ có 1 mình mày biết đẻ chắc" ơi, thì đúng rồi còn gì ! Chỉ có mình tôi mới đẻ ra được con tôi thôi, người khác có đẻ ra được con tôi đâu? Ai cũng cần được trân trọng và ai cũng cần được sẻ chia. Xin đừng thơ ơ trước những tâm sự, những cảm xúc của các bà mẹ bỉm sữa.
Gửi ngàn yêu thương và trân quý tới các mẹ !