31/12/2020
Đối với bánh bao, hay tất cả các loại bánh kiểu kiểu thế mà nói, cảm xúc của tôi là yêu và ghét.
Yêu là bởi vì, bánh bao có lẽ là một trong những thứ ăn được đáng yêu nhất trần đời này. Bánh bao chay cổ điển nhé: trắng, bé xinh như nắm đấm của một đứa nhóc, vừa ra lò thì toả hơi nghi ngút, hương thơm ấm đẫy cả lòng và có một vị ngọt rất đỗi dịu dàng. Cắn một miếng vào mồm là ngay lập tức cái mùi hương wholesome đấy như được nhân lên mấy lần, và nó từ từ đi từ khoang miệng rồi lên mũi bạn, cái mùi thơm nhẹ nhàng, ấm áp tự nhiên (như buổi sáng sớm dậy được mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng đi học) của sữa, men và lúa mì đấy.
Cầm bánh bao là phải cẩn thận như cầm một cục mây, nếu như bạn biết sờ vào mây thì nó như thế nào, tôi thì không vì mây ở trên cao quá với cả mây chỉ là hơi nước tụ lại thôi nên không ai chạm được vào mây cả đồ đần ạ. Ví với mây là tại vì, bánh bao nóng mềm và mỏng manh, tôi chỉ sợ nó biến mất, cái vỏ ngoài thì mịn màng, làm tôi không nỡ dùng sức bóp (dù thú thật là tôi muốn) như tôi vốn làm với thằng bánh mì khốn nạn, cái thứ thích làm khoang miệng tôi rỉ máu, mỗi lần ăn là như đánh vật. Trái lại, cắn một miếng bánh bao thì như cắn một giấc mơ. Tại vì nó mềm mại và nhai một hai phát là teo tóp lại bé tí rồi biến mất xuống họng rồi. Đúng là ngửi hương ngửi hoa.
Ăn bánh bao thì một cái chả bõ (đang nói bánh bao chay nhé). Tôi là tôi phải ăn tầm 4 cái trở lên mới thoả cái bụng. Lí do duy nhất khiến tôi ghét bánh bao là tại vì ăn 1 cái là phải ăn thêm mấy cái nữa, nếu không tôi sẽ bị nó ám ảnh cả ngày, đứng ngồi không yên, chỉ muốn chạy ngay đi hấp thêm mấy cái đút vào bụng.
Sang đây tôi kiếm được bánh bao con thỏ ở cửa hàng người Trung Quốc cách nhà mấy bước chân. Bảo là thỏ nhưng thật ra là thêm 2 cái chóp và chấm 2 dấu chấm bằng phẩm màu đỏ lên bánh. Nhìn trông cũng ngồ ngộ nhưng với một đứa tỉ năm chưa ăn bánh bao thì chính là cực phẩm. Nhìn thì tưởng bánh chay nhưng hoá ra bên trong là nhân kem trứng. Quả là niềm vui nhân đôi. Mỗi lần ăn tôi phải hấp 4 cái lận. Tại không có xửng nên phải cho bánh vào 1 cái đĩa xong kiếm một cái chảo to, đổ nước xâm xấp rồi đậy nắp lại bật bếp hấp.
Hơi cực nhưng cũng được, ăn uống mà.
Chính vì quá “tôn sùng” vẻ đẹp “thần tiên thoát tục” của bánh bao chay nên bánh bao nhân thịt đối với tôi mà nói thì là một sự xúc phạm vào gu thẩm mỹ. Bên ngoài thì trắng nhưng mở ra thì trái ngược hoàn toàn, nước thịt chảy ra làm bên trong bánh nhuốm một màu dầu mỡ xám xịt, cộng với mộc nhĩ đen như màn đêm được băm nhỏ. Nếu bạn may mắn và mò mẫm kĩ thì sẽ tìm được một quả trứng cút ở giữa nhân thịt hỗn loạn đấy. Quả trứng trắng phớ nổi bần bật giữa màu sắc hắc ám của thịt với mộc nhĩ như kiểu muốn nói rằng nó là bông hoa sen thanh khiết trắng ngần mọc lên từ giữa đống bùn lầy vậy.
Nói thế thôi nhưng tôi không ghét bỏ gì bánh bao nhân thịt, không như bánh bao chay, cái này ăn một cái là đủ no rồi. Trời lạnh mùa đông mà buổi tối được bỏ một cái vào bụng thì y như được mẹ ôm vào lòng vỗ về, đảm bảo chữa được hết tất tần tật các loại bệnh trầm cảm, lo âu, nhớ nhà hay hận đời, tôi thề luôn.
Hôm nay tôi viết bài này để tri ân sự tồn tại của bánh bao và để tạm biệt 2020, năm tuyệt nhất đời tôi từ trước tới giờ, hi vọng tôi sống đủ lâu để có thêm một năm nào đó nữa tuyệt vời hơn năm nay. Tôi chúc các bạn điều tương tự, và hãy biết trân trọng bánh bao nhiều hơn tại vì nó là một trong các phát minh tuyệt cú mèo nhất lịch sử loài người (ý kiến cá nhân thôi)
Tái bút (sh*tposting alert): tôi hiểu và hoàn toàn cảm thông nếu ai đó đọc bài này và nghĩ rằng tôi là một con nhỏ đáng thương chưa thử hết các mỹ vị đặc sản trên thế gian mà đã vội tuyên bố bánh bao là vô địch rồi, nếu bạn là người đó thì tôi hân hạnh tặng bạn một cú thụi vào mồm, lúc đó bạn sẽ ước rằng giá như bạn được ăn bánh bao thay vì ăn đấm của tôi
Chúc bạn sức khoẻ và năm mới hạnh phúc,
Trân trọng
🤔
Nguồn ảnh: pinterestnomore (tôi đã scroll một lúc khá lâu để kiếm ảnh obscure nhất có thể mà vẫn phù hợp với nội dung bài viết 🤔🤔 i think i kinda failed but okay)