Corner taken quickly.

Corner taken quickly. Football without nothing is Origi.

Ginger lad.
15/08/2025

Ginger lad.

[ WALL OF TEXT ] [ BÀI RẤT DÀI ]

Macca vừa có 1 bài tự sự với Theplayerstribune về thời gian ở Anh từ 2020 đến nay, 1 bài chia sẻ rất dài và rất hay khi chúng ta có thể thấy được những thăng trầm, những áp lực cũng như là tình đồng đội, tình anh em và những thứ xoay quanh cuộc sống của 1 cầu thủ chuyên nghiệp. Mời mọi người thưởng thức !

ALEXIS MAC-ALLISTER : NỖI ĐAU ĐẸP ĐẼ

Đầu tiên, tôi muốn gửi 1 cái ôm thắm thiết đến mẹ tôi.

Nếu không có bà ấy, sẽ không bao giờ có tôi ngày hôm nay. Tôi sẽ không phải là 1 nhà vô địch Ngoại hạng Anh và chắc chắn không phải là 1 nhà vô địch World Cup. Có thể bạn còn không biết đến tên tôi.

Vào tháng 12 năm 2020, tôi gọi Facetime cho mẹ, và khóc nức nở. Lúc đó tôi đang ở căn hộ của mình ở Brighton, còn mẹ tôi thì ở nhà tại Buenos Aires. Tôi mất kiểm soát hoàn toàn vào thời điểm đó.

Tôi nói : "Mẹ, con chịu hết nổi rồi. Con sẽ về nhà. Con cần phải rời khỏi đây."

Lúc đó, tôi hầu như chẳng được ra sân cho Brighton. Thật xấu hổ, vì tôi đang mang áo số 10 ở một câu lạc bộ Premier League - giấc mơ của biết bao đứa trẻ ở Argentina - nhưng tôi chẳng làm được gì. Tôi không khác gì 1 kẻ vô danh, đến mức mà tôi nghĩ rằng mình đã bị nguyền rủa.

Khi mới chuyển từ Boca Juniors sang Anh vào đầu năm 2020, tôi chỉ vào sân từ ghế dự bị đúng một trận, và vài ngày sau thì cả thế giới như ngưng đọng lại. COVID. Rầm. Mọi thứ đóng cửa. Không bóng đá. Không bạn bè. Và điều tệ nhất là tôi bị mắc kẹt ở một đất nước mà tôi không hiểu, không nói được ngôn ngữ bản địa. Tôi thậm chí phải bắt đầu học tiếng Anh cơ bản qua Zoom.

“Hola. Hello. My name is Alexis. How are you? Nice weather today we are having. Mucho rain.”

“Good, good. Nói lại lần nữa.”

“Hello. My name is Alexis….”

Hahaha. Nản lắm luôn.

Người ta nói là cầu thủ sẽ trưởng thành rất sớm. Nhưng ở những khía cạnh khác, bạn vẫn chỉ là một cậu bé. Ngày nào tôi cũng gọi FaceTime cho mẹ để hỏi cách bật lò nướng và chỗ bỏ bột giặt. Và khi phải ở một mình, lại không được thi đấu, bạn sẽ rơi vào trầm cảm. Nhiều người không biết điều này, nhưng đến Giáng Sinh năm đó, khi sân vận động vẫn không có khán giả, tôi đã thu dọn hành lý. Thực sự là đã thu dọn xong. Tôi có hai lời đề nghị rời đi - một từ Nga và một từ Tây Ban Nha, và tôi đã quyết định sẵn trong đầu. Mẹ tôi đang ở Buenos Aires, và một ngày tôi đã gọi cho mẹ, khóc đến đỏ mắt, nói rằng: “Con bỏ cuộc rồi. Con không làm nổi nữa.”

Nhưng các bà mẹ… họ luôn biết phải nói gì, đúng không?

Bất kể bạn bao nhiêu tuổi, khi nói chuyện với mẹ, bạn vẫn là một đứa trẻ. Mẹ đưa tôi về những ngày tôi chơi bóng ngoài sân sau với các anh em. Lúc mới vào hè, cỏ còn xanh mướt, bằng phẳng và được cắt tỉa gọn gàng, nhưng đến cuối hè thì biến thành một bãi bùn nâu vì chúng tôi lao cả người vào nhau để giành bóng.

1 đấu 1 đấu 1. Những cuộc chiến thật sự.

Một thằng anh bị rách ngón chân, thằng khác thì xước má, thằng còn lại thì trán chảy máu.

“Này, đừng có khóc mách mẹ, Ale! Chỉ là máu thôi mà.”

Mỗi khi ai sút bóng trượt thật tệ, chúng tôi sẽ hét lên: “Costacurta!!!!”

(Một trò đùa nhỏ cho các fan Boca.)

Hồi nhỏ, mỗi khi thầy cô hỏi tôi sau này muốn làm nghề gì, tôi chỉ nhìn họ như thể họ bị chập mạch vậy.

“Làm nghề gì? Ý thầy cô là sao? Tất nhiên là CẦU THỦ BÓNG ĐÁ, CẦU THỦ BÓNG ĐÁ, CẦU THỦ BÓNG ĐÁ."

Nhiều người nghĩ do bố tôi là El Colorado - “the Redhead” - và ông ấy là một huyền thoại của Boca. Nhưng thật lòng mà nói, bố tôi có là thợ sửa ống nước thì tôi vẫn sẽ mê bóng đá như điếu đổ.
Tôi vẫn nhớ một trong những lần đầu tiên ông dẫn tôi và các anh em tới La Bombonera để xem một trận đấu.
Chỉ còn hai dãy nhà nữa thôi mà chúng tôi phải đi mất gần một tiếng. Ai cũng dừng lại xin chụp ảnh, xin chữ ký, muốn nói chuyện với ông… Đó là lúc ngọn lửa đam mê bắt đầu bùng lên, khi tôi bắt đầu hiểu được bố mình - một cầu thủ bóng đá - là như thế nào. Đó là lúc hành trình của tôi thật sự bắt đầu.

Nhưng mà, trời ơi, hồi đó tôi đúng là một “thằng quỷ nhỏ”. Nếu có cầu thủ nào đá tệ, thì… người ta thường làm gì? Chắc là chửi họ đúng không?

Thế là tôi cũng chửi.

Mà lúc đó tôi mới 6 tuổi thôi. Chỉ bắt chước những gì mình nghe thấy mà.

“¡Dale pelotudo! Đồ ngu!! Chuyền bóng đi!!”

Hahahahaha. Tôi biết nói gì đây? Là do tôi quá nhiệt huyết thôi mà?

Rồi cuối cùng bố tôi chịu hết nổi. Ông bảo: “Ale, thôi. Con cũng muốn sau này được ra sân chứ gì?”

Tôi đáp: “Dạ, tất nhiên.”

Ông nói: “Từ trên khán đài nhìn xuống thì thấy dễ lắm. Con không hề biết cảm giác thực sự khi ở dưới sân là như thế nào đâu. Bố không muốn nghe con chửi cầu thủ nữa.”

Bố tôi đã nói thì tôi nghe.

Tôi cụp đuôi lại, xin lỗi. (Và đến tận bây giờ, tôi chỉ chửi vào cái TV khi ở nhà một mình thôi – hahaha.)

Bố tôi sau đó đưa ra một “giao kèo”. Ông nói: “Bố sẽ không bắt con làm cả triệu việc. Bố chỉ yêu cầu con chọn một việc. Bất kể điều đó là gì, hãy luôn làm nó bằng tất cả đam mê của mình.”

Đó cũng là giao kèo mà ông đã nói với các anh em tôi.

Hồi còn là thiếu niên, cả bọn chúng tôi đều chơi cho Argentinos Juniors, và mỗi ngày phải lái xe 90 phút để đi tập trong một con Ford Ka màu đen, máy 1.6 lít. Ngày nóng bật điều hòa lên là nó không chịu nổ máy. Chúng tôi đặt tên nó là La Cuca - “con gián”. Nếu bạn nghĩ là chúng tôi lái Audi thì chắc là bạn chưa biết gì về bố tôi rồi. Không đâu, chúng tôi cũng được ban phước, tất nhiên, nhưng “phước lành” của El Colorado cũng có giới hạn.

La Cuca được truyền từ anh cả Francis, đến Kevin, và cuối cùng là tới tôi. Chúng tôi đã chạy con xe đó chắc cũng 10 triệu dặm. Tôi chỉ muốn nghe nhạc reggae thôi, nhưng một mùa hè nọ, các anh tôi lại nghiện nhạc của La Mona Jiménez. Tôi cũng thích nhạc của ông ấy, nhưng đó là tất cả những gì tôi được nghe. Với tôi, đó vẫn là “âm thanh của bóng đá”.

Ramito de Violetas…

Beso a beso…

Ba anh em nhà Mac Allister trong một con Ford Ka, lướt trên cao tốc, nhạc La Mona vang hết cỡ…

Trời đất ơi.

“Cho em mở nhạc của mình đi! Chỉ một lần thôi mà!”

“Im đi nhóc. Tôn trọng đàn anh chứ!”

Khi ở Brighton, một mình, ngồi ghế dự bị, tôi nhớ phát điên những ngày đó. Đúng là “đứng núi này trông núi nọ”, phải không? Tôi chỉ muốn về nhà. Nhưng mẹ đã làm tôi tỉnh ra.

“Ale, con có nhớ là con đã muốn điều này đến mức nào không? Nhớ La Cuca không? Con phải dũng cảm. Không thể bỏ cuộc lúc này.”

Bạn có tưởng tượng được không, nếu khi đó tôi về Tây Ban Nha? Hay sang Nga? Giờ tôi chắc chỉ là một câu hỏi trong mấy buổi đố vui ở quán pub bên Anh.

Câu tiếp theo: Ai là cầu thủ người Argentina có cái tên kiểu Ireland, từng chơi 15 trận cho Brighton?”

“Ái chà… ai nhỉ? Mac gì đó… Rồi giờ hắn ở đâu?”

Nhưng không, đó không phải là số phận của tôi. Mẹ đã cứu tôi.

Sau Giáng Sinh, Brighton bị chấn thương hàng loạt đến mức gần như không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tung tôi vào sân. Tôi nghĩ lúc đó chắc nhiều người đang xem Match of the Day và nói: “Thằng Mac Allister này là ai? Người Scotland à? Ủa, từ Argentina hả? Cái gì cơ?! Thằng nhóc râu đỏ đó hả?!”

Khi tôi ghi hai bàn vào lưới Everton vào tháng 1 năm 2022, tôi cảm giác như mọi thứ bỗng "click" lại với nhau. Nó làm tôi nhớ đến một câu chuyện bố từng kể hồi tôi còn nhỏ.

Hồi đó, khi mới chơi cho Boca, bố tôi gặp vô vàn khó khăn. Ông trải qua quãng thời gian tồi tệ và không tài nào hiểu nguyên nhân. Ông đã thử đủ mọi cách để “đổi vận”. Cho đến một ngày, ý tưởng cuối cùng ông nghĩ ra là… đổi sang đôi giày đinh dài nhất có thể tìm được.
Và từ đó, ông bắt đầu chơi kiểu “dao kẹp giữa răng”, như cách nói của người Argentina.

Ông trở thành một gã lì lợm đúng nghĩa. Muốn vượt qua ông thì gần như phải “giết” ông mới được. Chính ông cũng không thể giải thích vì sao, nhưng đôi giày đó đã thay đổi hoàn toàn tâm lý thi đấu của ông.

Mỗi cầu thủ đều có một khoảnh khắc "click" như vậy. Với tôi, đó chính là ngày ở Goodison Park. Tôi trở thành một con người khác.
Lúc đó còn 11 tháng nữa là tới World Cup, tôi nhớ bố nói:

“Ale, nếu con tiếp tục đá chính ở Premier League, con sẽ được gọi vào đội tuyển Argentina.”

Tôi đáp ngay:

“Bố điên rồi. Họ là một tập thể gắn bó. Họ vừa vô địch Copa America. Chuyện đó là không thể.”

“Ale, bố nói thật mà…”

Bố tôi thì cực kỳ mê thống kê và phân tích. Ông liên tục gửi cho tôi mấy tấm ảnh chụp màn hình…

“Ale, nhìn này, thằng này chỉ chơi 51% số trận cho câu lạc bộ. Còn con hiện đang chơi 73%.”

Hahahaha. “Vâng, vâng, ông già. Nghe lời bố hết.”

Khi De Zerbi đến làm HLV của chúng tôi mùa tiếp theo, chỉ vài tháng trước World Cup, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn với tôi. Điều quan trọng nhất ông giúp tôi cải thiện là khả năng quét toàn bộ sân — hay còn gọi là “đọc vị tình huống”. Giống như cứ mỗi 2 giây lại chụp một bức ảnh tinh thần của bàn cờ. Chúng tôi lấy Ødegaard làm ví dụ. Với tôi, anh ấy là một trong những người giỏi nhất thế giới về khoản này. Cái đầu của anh ấy gần như không bao giờ ngừng chuyển động. De Zerbi đã trao cho tôi món quà đó, và nó thực sự nâng tầm lối chơi của tôi.

Khi được đá chính hàng tuần, với sự tin tưởng của HLV, ý nghĩ về World Cup bắt đầu không còn quá xa vời. Tôi sẽ không bao giờ quên, lúc chúng tôi đang làm khách tại Wolverhampton, tôi ở khách sạn thì nhận được cuộc gọi trong mơ. Bố tôi đã đúng. Tôi có tên trong danh sách. Tôi thực sự sẽ đến Qatar. Tôi lập tức gọi FaceTime cho bố mẹ, và chúng tôi cùng nhau khóc.

Hai năm trước, tôi còn chẳng thể rời ghế dự bị ở Brighton.
Giờ tôi chuẩn bị dự World Cup cùng Argentina, với mục tiêu làm nên lịch sử.

Và ở trận đầu tiên, đúng là chúng tôi đã làm nên lịch sử… nhưng theo cách sai bét!
Không hề muốn đánh giá thấp Saudi Arabia, nhưng họ đá dâng cao đến mức khi chúng tôi xem video chuẩn bị cho trận, ai cũng nghĩ: “Wow, nếu họ không chơi hoàn hảo suốt 90 phút, chúng ta có thể ghi 15 bàn.”

Tiếc là họ lại chơi hoàn hảo thật.

Chúng tôi ghi 2-3 bàn nhưng VAR báo là việt vị… chỉ vì một móng tay.

Mọi thứ ở trận đấu đó như bị nguyền rủa. Sang hiệp hai, khi chúng tôi đang bị dẫn, một số người bắt đầu khởi động. Tôi nhìn về phía băng ghế, hy vọng… thì bất ngờ thấy HLV chỉ tay vào tôi: “Nào, vào thôi!”

Tôi nổi da gà. OK, được rồi, mình sắp đá World Cup. Tôi chạy về phía băng ghế.

Rồi ông ấy bắt đầu vẫy tay: “Không, không, không.”

Ông chỉ ra phía sau tôi.

“Hả?”

“Nó! Nó!”

“Gì cơ?”

“Không phải cậu, thằng kia!”

Hahahaha. Ở ngay World Cup đấy nhé! Điều xấu hổ nhất là gia đình tôi ngồi ngay sau băng ghế của đội. Tôi quay lại và thấy bố mình lắc đầu: “Trời ơi, Ale, con làm cái gì thế???”

Đến giờ ông vẫn chưa để tôi quên khoảnh khắc đó.

Saudi Arabia đã “chịu đựng” 90 phút và rồi họ khiến cả thế giới bàng hoàng.

Sau đó, đến lượt chúng tôi phải chịu đựng. Truyền thông xé nát chúng tôi ra. Ai cũng cảm thấy áp lực, nhưng may mắn thay, chúng tôi có Leo lên tiếng. Anh ấy nói với người hâm mộ ở quê nhà rằng họ phải tiếp tục tin tưởng, vì chúng tôi sẽ không làm đất nước thất vọng.

Những lời đơn giản thôi. Nhưng khi đó là Leo nói, bạn thực sự tin.

May mắn thay, với người Argentina, chúng tôi sinh ra đã biết cách chịu đựng. Nó nằm trong DNA. Bóng đá có 90 phút là có lý do. Nếu bạn chơi hoàn hảo 80 phút, nhưng không biết chịu đựng 10 phút cuối, thì bạn sẽ không bao giờ là nhà vô địch.

Tôi nghĩ đó là bí quyết của đất nước chúng tôi. Thậm chí có khi chúng tôi còn thích hỗn loạn một chút, đúng không?

Chỉ cần nhìn khoảnh khắc ở tứ kết gặp Hà Lan, khi căng thẳng bùng nổ và cả hai đội lao vào nhau. Là người Argentina, chúng tôi thấy như đang ở sân nhà. Chúng tôi thích thế. Tôi nhớ Bergwijn lao đến khi băng ghế dự bị của họ tràn vào sân, cố túm lấy tôi, mặt anh ta cực kỳ căng, trông như sắp đấm tôi vậy. Và thật lòng… tôi hơi buồn cười. Tôi nhìn anh ta kiểu: “Ủa, anh không thấy vui à? Chỉ là một cuộc ẩu đả nho nhỏ thôi mà, như hồi đánh nhau với mấy ông anh ở sân sau nhà ấy. Có vấn đề gì đâu?”

Virgil và Cody lúc nào cũng lôi khoảnh khắc đó ra trêu tôi, họ phàn nàn: “Ahhh, bọn người Argentina các cậu đúng là lắm chiêu. Lúc nào cũng thích dùng mánh khóe.”

Và tôi chỉ biết cười.

Tôi có thể nói gì được đây? Chính các cậu là người khơi mào, các cậu lèm bèm quá mà. Với người Argentina chúng tôi, như thể chúng tôi vừa được mời tới một bữa tiệc mà mình là chủ đạo vậy!

Khoảnh khắc đó đã định hình tinh thần của chúng tôi cho cả phần còn lại của giải đấu. Chúng tôi không còn biết sợ là gì. Điều lạ lùng là, từ khi còn bé, tôi luôn thấy hồi hộp trước mỗi trận bóng. Ngay cả khi mới 8 tuổi, tôi cũng có cảm giác bươm bướm bay loạn trong bụng. Nhưng tôi thề, suốt cả giải đấu đó tôi không hề lo lắng. Kể cả khi gặp Pháp.

Đêm trước trận Chung kết, tôi ngủ liền 10 tiếng.

Hầu hết trận đấu bây giờ chỉ như một làn sương mờ trong trí nhớ. Nhưng hình ảnh luôn hiện lên trong đầu tôi từ trận Chung kết là lúc tôi chuyền bóng cho Ángel Di María để anh ấy ghi bàn nâng tỉ số lên 2-0.

Ángel. “El Fideo.” Sợi mì. Anh ấy là một con người thật đặc biệt, và đã chịu quá nhiều chỉ trích trong sự nghiệp. Không ai trân trọng El Fideo đúng như cách anh ấy xứng đáng được nhận. Khi anh ấy ghi bàn, tôi chạy lại ôm ăn mừng, và anh ấy khóc. Ý tôi là khóc thật sự. Đó là một khoảnh khắc vô cùng xúc động.

Hãy tưởng tượng - bạn vừa ghi bàn ở trận Chung kết World Cup, và cảm giác đầu tiên lại là sự nhẹ nhõm, chứ không chỉ là niềm vui. Tôi chỉ có thể tưởng tượng những ký ức ùa về trong đầu anh ấy lúc đó.

Tôi biết rất nhiều quốc gia yêu bóng đá, nhưng với Argentina, nó còn mang ý nghĩa tâm linh. Đôi khi tôi nghĩ nó có ý nghĩa quá lớn đối với chúng tôi. Gương mặt của Ángel khi đó chính là gương mặt của cả đất nước – nơi niềm đau và niềm vui hòa lẫn vào nhau.

Và rồi, tất nhiên, trong hiệp phụ, Dibu Martínez đã cứu tất cả chúng tôi. Anh ấy cứu cả một đất nước.

Phút 122:40.

Tôi đã bị thay ra. Tỉ số lúc đó là 3–3, sắp bước vào loạt luân lưu. Tất cả trên băng ghế dự bị đều im lặng, chờ tiếng còi. Cả sân vận động cũng im phăng phắc. Lạ lắm. Rồi đột nhiên, cả thế giới như ngừng lại. Bạn biết cái cảm giác như không khí bị rút sạch khỏi sân chứ? Trong ba giây, không ai thở.

Tất cả những gì tôi thấy là một chiếc áo xanh ngay trước mặt Dibu, bóng nằm ngay dưới chân. Không có ai kèm. Tôi chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến thế.

Tôi nghĩ: Xong rồi. Không còn cách nào nữa. Chúng ta mất World Cup rồi.

Nhưng bạn biết người ta ở Argentina vẫn nói gì về thủ môn chứ?

"Muốn làm thủ môn thì hoặc phải là 1 thằng ngu, hoặc phải điên."

Tạ ơn Chúa, chúng tôi có El Dibu — kẻ điên nhất trong số đó. Tôi luôn nói rằng anh ấy có tâm hồn của một đứa trẻ chơi bóng. Anh ấy làm những thứ mà chỉ trẻ con mới nghĩ ra, vì anh ấy luôn chơi trong khoảnh khắc.

Cách duy nhất tôi có thể miêu tả pha cứu thua đó là nhớ lại cảm giác hồi bé, khi bạn nhảy lên giường và giả vờ mình là Buffon, Casillas, hay El Pato Abbondanzieri. Bạn hiểu ý tôi chứ? Có phải chỉ anh em tôi mới làm thế không? Mỗi khi mẹ ra ngoài mua đồ, bọn tôi sẽ lén vào phòng mẹ, vì đó là chiếc giường lớn nhất nhà. Trong một tiếng đồng hồ, đó chính là “sân bóng” của chúng tôi. Một đứa ném bóng, một đứa nhảy loạn trên đệm, giả vờ là El Pato bay người cứu thua ngoạn mục.

Nhảy lên không trung, tay chân dang rộng như con sao biển. Làm những điều tưởng chừng không thể.

"El Pato!!!!! Ôi trời ơi!!!!! Sao mà cản được vậy????"

Đó chính là những gì El Dibu đã làm đêm hôm đó. Anh ấy đưa chân trái ra như một đứa trẻ điên cuồng nhảy trên giường, và trả lời lời cầu nguyện của 45 triệu con người.

Tôi nhớ lúc đó mình quay sang nhìn những người còn lại trên băng ghế, và họ như bị sốc hoàn toàn. Không ai nói gì. Không ai chớp mắt. Tôi nghĩ chỉ mình tôi phản ứng thôi.

Tôi hét lên: “Thằng khốn đó đã cứu bóng rồi kìa!”

Mọi người nhìn tôi như vừa thấy ma. Sốc toàn tập.

Mọi thứ sau đó, tôi hầu như không nhớ gì. Trong loạt sút luân lưu, tôi như lạc vào một thế giới khác. Khi Gonzalo ghi bàn giúp chúng tôi vô địch, tôi còn chẳng biết phải ăn mừng thế nào. Mọi người chạy đến ôm Dibu và Leo, họ ôm nhau chặt, còn tôi thì đứng một mình, sững sờ. Tôi không biết đi về hướng nào. Tôi quay sang gia đình, ngồi ngay sau băng ghế, và chỉ vẫy tay với họ.

Như một đứa trẻ sau trận đấu đầu tiên. Hahaha.

“Hola, Mom. Hola, Dad. Con chơi ổn chứ?”

Họ vẫy lại tôi, mắt rưng rưng.

Tôi quay lại và thực ra còn va phải một trọng tài. Tôi không biết nói gì, nên chỉ chào như một trận đấu bình thường.

“Oh, hello. Trận đấu hay nhỉ? Trọng tài tuyệt vời. Cảm ơn ông.”

Tôi cứ nghĩ: “Không, không thể nào. Hai năm trước, tôi chẳng là gì cả. Không thể nào… Không thể nào….”

Tôi nhớ bố mẹ cuối cùng cũng bước lên sân để ăn mừng cùng tôi, và đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy bố khóc.

Ngay sau đó, chúng tôi lên chuyến bay trở về nhà, và khi hạ cánh ở Buenos Aires, 5 triệu người đang tràn ra đường. Tôi nghĩ đây là kỷ niệm quan trọng nhất trong đời mình. Tôi không nghĩ ai trong chúng tôi hiểu hết những gì mình đạt được cho đến khoảnh khắc đó. Người dân chạy theo chiếc xe buýt của chúng tôi hàng dặm. Có những ông già rưng rưng nước mắt, nói: “Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Chúng tôi đã chờ đợi điều này suốt 36 năm.”

Mọi thứ không chỉ là bóng đá. Tôi chưa bao giờ thích dính vào chính trị hay gì cả, nhưng tôi cũng biết tình hình kinh tế lúc đó rất, rất khó khăn. Người ta làm mọi cách để sống sót. Nhưng rất nhiều người đã kể với tôi rằng trong suốt một tháng, cả đất nước như dừng lại. Họ sống cùng từng cú sút bóng với chúng tôi, và quên hết mọi thứ khác. Có lẽ vì vậy mà tôi không hề cảm thấy hồi hộp. Tôi không biết. Tôi chỉ biết sẽ phải rất lâu nữa tôi mới quên được hình ảnh người dân chạy theo xe buýt dưới nắng nóng.

Tôi tưởng tượng mình lúc già, kể cho các cháu: “Ông đã từng kể với các con về những đứa trẻ đó chưa? Ngày hôm đó dưới nắng, cả đất nước ăn mừng?”

“Rồi, ông ơi.”

Hahahahah.

Họ phải đưa chúng tôi ra khỏi đó bằng trực thăng. Quá điên rồ. Chúng tôi lơ lửng trên 5 triệu người với tư cách nhà vô địch World Cup. Vài ngày sau, tôi lại về Brighton. Nước Anh giữa tháng Giêng! Lạnh kinh khủng. Mưa như trút nước. Hahaha. Mọi thứ trôi qua vèo như 1 giấc mơ trưa.

Tôi sẽ không bao giờ quên Adam Lallana ngồi nói chuyện với tôi sau buổi tập, anh ấy bảo:
“Khi tôi xem vài trận đầu, cảm giác như Leo chỉ đơn thuần chuyền bóng cho cậu theo bản năng. Nhưng đến bán kết và chung kết, anh ấy dường như cố tình tìm cậu để chuyền. Như thể cậu có một kết nối đặc biệt với anh ấy.”

Tôi không biết lời anh ấy nói có đúng không. Nhưng chỉ được nhắc cùng tên Leo thôi đã là một vinh dự. Adam đã chứng kiến tất cả những gì tôi trải qua ở Brighton. Lời anh ấy có ý nghĩa như cả thế giới đối với tôi.

Tôi không hề biết cuộc đời mình sắp thay đổi đến mức nào.

Cuối mùa giải đó, Jürgen Klopp đến gặp tôi. Thực ra, nó hơi giống một cảnh trong James Bond. Ông bay xuống và chúng tôi gặp nhau bí mật đâu đó giữa đường đến Brighton. Tôi hơi sốc vì ông làm vậy cho tôi. Tôi đã vô địch World Cup, nhưng chẳng phải là ngôi sao gì cả. Chúng tôi uống cà phê, và ông giải thích rằng ông thực sự muốn tôi đến Liverpool, vì tôi khiến ông nhớ đến Gündogan, người mà ông đã phát triển ở Dortmund thành một trong những tiền vệ box-to-box hay nhất thế giới.

Thật buồn cười, vì hồi còn nhỏ, bố tôi luôn hét lên từ khán đài…

“Ale, vào vòng cấm! Vào vòng cấm!”

Mỗi khi đội chúng tôi vượt qua vạch giữa sân.

“Vào vòng cấm!!!! Vào vòng cấm!!!”

Tôi không biết, có lẽ bố thấy ở tôi điều gì đó giống như Jürgen thấy.

“Đừng làm trò con bò! Box-to-box!!!!”

Từ khoảnh khắc nói chuyện với Jürgen, tôi biết mình sinh ra là để đến Liverpool. Không phải vì những gì ông nói, mà vì cách ông truyền tải với tư cách một con người. Cuộc trò chuyện tuyệt vời, và đó là khởi đầu cho một mối quan hệ tuyệt vời.

Nhưng mọi thứ cần thời gian. Câu lạc bộ gần như đã thay toàn bộ hàng tiền vệ. Một tập thể huyền thoại từng giành mọi danh hiệu. Khi tôi, Dom, Ryan và Endo đến, chúng tôi mất một lúc để cảm thấy thoải mái chơi theo cách của mình. Hàng tiền vệ đó kiểu “heavy metal” thực thụ. Chúng tôi khác biệt. Ít trực diện hơn. Chúng tôi thích chơi bóng. Nhưng khi bạn có những cầu thủ như Mo, Lucho và Cody phía trên, họ muốn bóng ngay lập tức. Chúng tôi mất thời gian để thích nghi.

Tôi sẽ không bao giờ quên trận làm khách ở Luton và hòa 1–1. Khi vào phòng thay đồ sau trận, chúng tôi biết mình đã chơi tệ.

Rồi Klopp bước vào và truyền cho chúng tôi một thông điệp mà chúng tôi thực sự cần nghe. Thẳng thắn và không vòng vo.

Ông nói:

“Hàng tiền vệ cũ của tôi sẽ đủ can đảm để giành bóng và giành chiến thắng trận đó.”

Tôi nhớ lúc đó chỉ cúi xuống sàn, nghĩ: Chết thật. Đúng rồi. Ổng nói đúng.

Tôi nghĩ đó là bước ngoặt của chúng tôi. Chúng tôi bắt đầu chơi với nhiều quyết tâm hơn, trực diện hơn, nhanh hơn. Nhiều cojones ( tiếng Tây Ban Nha, giống như balls (2 hòn bi) trong tiếng Anh, có thể hiểu là lì, liều) hơn. Và cuối cùng chúng tôi gắn kết hơn nhiều, như một tập thể thật sự. Nhất là sau khi Jürgen thông báo ông sẽ ra đi. Thật sự là một cú sốc hoàn toàn. Tôi còn nhớ nhận được tin nhắn từ ai đó trong CLB nói rằng có một cuộc họp sớm. Chuyện đó chưa bao giờ xảy ra trước đây. Tôi biết có gì đó bất thường. Nhưng rồi khi tôi vào phòng thay đồ, tôi ngồi cạnh Mo.

Tôi hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Anh ấy nói: “Huấn luyện viên sắp rời đi.”

Tôi đáp: “Nói thật chứ? Cậu đùa à?”

Tôi nghĩ đó chắc chắn phải là một trò đùa. Jürgen là kiểu người nghiện bóng đá kinh khủng. Ông yêu bóng đá đến mức tôi nghĩ chắc phải là bệnh hay gì đó. Tôi thực sự lo lắng. Nhưng ông giải thích rằng chỉ là mệt mỏi và cần một kỳ nghỉ thì tôi đỡ lo hơn.

Giờ thì tôi hoàn toàn hiểu được. Áp lực ở đẳng cấp này căng thẳng đến mức nào. Thực ra tôi đồng ý với những gì Guardiola nói về Premier League. Với tôi, đó là danh hiệu khó nhất thế giới để giành được. Khó hơn cả Champions League. Premier League kéo dài chín tháng. Về mặt tinh thần, thể chất, cảm xúc… đúng là “giết người”. Nhìn Mo mà xem. Bạn không thể tưởng tượng anh ấy đã ép bản thân đến mức nào để duy trì phong độ đỉnh cao ở giải đấu này trong thời gian dài như vậy đâu.

Mo thì cực kỳ hài hước. Vài tuần đầu, tôi còn cố gắng đi tập gym trước anh ấy, nhưng bất khả thi. Anh ấy lúc nào cũng có mặt trước, mồ hôi nhễ nhại.

Một ngày, tôi hỏi: “Nhưng Mo… khi nào anh ngủ?”

Anh ấy nói: “Tớ không thích ngủ hơn bảy tiếng. Mệt lắm.”

Hahaha.

“Anh cảm thấy mệt á?”

“Ừ, quá nhiều. Chỉ cần sáu rưỡi thôi.”

Anh ấy ở phòng gym một tiếng, rồi ai đó nói: “Mo, xong chưa? Đi ăn thôi.”

“Không, không. Mới tập bụng xong. Giờ phải tập thật sự.”

Khi tôi mới đến, tôi cố ganh đua với anh ấy. Nghĩ: OK, anh này 31 tuổi, tôi 24. Thử tập bụng xem sao.

Chết tiệt… Tôi chỉ làm ba buổi với Mo là bỏ cuộc. Sáng hôm sau thức dậy, đau nhừ đến mức khó ngồi dậy trên giường. Hahahah.

Mo là tấm gương tinh thần cho cả Liverpool. Anh ấy là cầu thủ chuyên nghiệp nhất tôi từng thấy. Một “quái vật” thực thụ.

Tôi thật sự phải gửi lời biết ơn tới Arne Slot nữa. Ông ấy là “cầu nối” hoàn hảo từ Jürgen sang. Thú vị là, tôi thân với Jürgen đến mức các đồng đội luôn trêu tôi: “À, Klopp là bố cậu kìa. Đi ôm bố đi!”

Nói sao nhỉ? Tôi thích nói chuyện với HLV trên sân tập và hiểu họ muốn gì từ tôi. De Zerbi cũng vậy, giờ Arne cũng vậy. Tôi đoán là tôi có bốn hoặc năm người bố! Khi Arne đến, đó là một thay đổi lớn cho chúng tôi, vì phong cách của ông ấy hơi khác. Ít “rock and roll”, thiên về kiểm soát bóng hơn, nhưng lại rất hợp với chúng tôi. Nhưng sự hỗ trợ ngoài sân còn quan trọng hơn nhiều đối với tôi.

Tôi không muốn đi vào chi tiết, nhưng mùa trước tôi đã trải qua những khó khăn cá nhân rất lớn. Tôi kể với một người về chuyện mình đang trải qua, và rồi thông tin đến tai Arne. Một ngày, ông ấy gọi tôi vào văn phòng. Bạn không bao giờ biết chuyện gì sẽ diễn ra thế nào trong bóng đá. Nhưng Arne tuyệt vời trong mọi khía cạnh. Ông ấy để tôi trút hết mọi nỗi lòng, làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Các đồng đội của tôi cũng rất tuyệt vời. Họ luôn làm tôi cười qua những thời điểm khó khăn. Đặc biệt là nhóm nhỏ Nam Mỹ của chúng tôi: Lucho, Alisson, Darwin. Ngay cả ông Taffarel nữa. Huyền thoại sống! Gần 60 tuổi rồi mà chẳng ai vui tính hơn ông ấy.

Như đúng kiểu Nam Mỹ, chúng tôi thường tụ tập nướng thịt hay uống mate (hay gọi là chimarrão theo cách Brazil). Và vấn đề thường bắt đầu từ đó. Taffarel là người liên tục phê bình cách bạn làm mate:

“Quá nóng! Quá lạnh!”

Trừ khi được làm bằng tay người Brazil, Taffarel không chịu.

“Đám Argentina đáng ghét, ngay cả làm asado ( một món nướng đặc trưng của Nam Mỹ ) cũng chẳng ra gì!”

Alisson là người hoà giải mọi tranh cãi. Chúng tôi đùa rằng anh ấy hoàn hảo. Chưa bao giờ làm gì sai. Tóc hoàn hảo. Gia đình hoàn hảo. Thủ môn hoàn hảo. Chết tiệt! Thật khó chịu!

Tôi nói với anh ấy: “Cậu biết không, khi tôi ở Brighton, tôi không hiểu vì sao mọi người lại khen cậu. Tôi chẳng đánh giá cao lắm. Giờ thì… chết tiệt. Phải thừa nhận, cậu là thủ môn số 1. À… được rồi, cậu, Dibu và Courtois!”

Lucho và Darwin giống như Hắc Bạch vô thường vậy. Lucho thì trầm tĩnh, hay cười. Còn Darwin thì như thằng khùng.

Chúng ta đã có bao nhiêu cuộc trò chuyện để làm dịu cái sự điên khùng đó nhỉ, Darwin?

Hahahah.

Darwin là một người có 1 trái tim ấm áp. Anh ấy đã trải qua nhiều biến cố trong đời. Chỉ có điều tệ là anh ấy không biết nấu ăn. Một ngày, anh ấy mời chúng tôi đến nhà nướng thịt, và khi chúng tôi đến nơi, đầu bếp riêng của anh ấy đang nướng!

Ôi bạn ơi! Ở Argentina, đó là tội ác!

Darwin nghĩ tôi điên vì khi anh ấy đến, tôi đang đứng nướng, toàn khói than và mồ hôi.

“Bro, cậu chơi ở Premier League rồi. Không cần làm thế nữa đâu.”

Anh ấy không hiểu, phải là làm theo cách của tôi. Mỗi người Argentina nghĩ chỉ có họ mới làm được asado. (Và mỗi người Brazil cũng nghĩ vậy, nhưng họ sai.)

À vâng, tôi suýt quên - trong nhóm Nam Mỹ, chúng tôi cũng “nhận nuôi” Szoboszlai. Anh ấy không biết nói tiếng Tây Ban Nha, nhưng vẫn đến ngồi cùng, uống hết mate. Anh ấy là người anh em Hungary được nhận nuôi của chúng tôi.

Họ đều bắt đầu là những đồng đội tuyệt vời và rồi trở thành những người bạn tuyệt vời.

Và có một người trong nhóm sẽ luôn giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim chúng tôi.

Rõ ràng, với tất cả cảm xúc, tôi muốn dành đoạn này cho Diogo. Tôi vẫn không thể hiểu tại sao anh ấy lại rời bỏ chúng tôi quá sớm. Tôi luôn có mối quan hệ tốt với anh ấy, thời gian càng trôi qua mối quan hệ càng trở nên khắng khít hơn nữa.

Anh ấy luôn là người rất chân thành, coi trọng gia đình, và luôn sống thật với con người mình.

Một ngày, anh ấy sẽ đến và ôm bạn một cái thật dài, và ngày hôm sau, thậm chí không thèm chào, hahaha.

Chúng tôi thích trêu chọc nhau, và luôn tìm cách, dù là tranh luận Messi vs. Cristiano, hay chỉ đơn giản là chơi bài. Đó là một phần của trò chơi. Tôi sẽ luôn chọn nhớ đến anh ấy với nụ cười chứ không phải là sự tang thương.

Và tôi biết với nụ cười đó, anh ấy sẽ cổ vũ chúng tôi từ trên cao. Nếu bạn không tin, hãy nhìn khoảnh khắc Frimpong ghi bàn ở Community Shield.

Phút thứ 20.

Đó là dấu hiệu……

Tôi muốn nhân cơ hội này gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới gia đình anh ấy, những người mà chúng ta không bao giờ được quên, vì họ là những người chịu nỗi đau nhiều nhất sau cái chết thương tâm của anh ấy và André. Tôi xin gửi sự trân trọng và yêu thương đến với họ.

Bạn biết không… tôi phải thừa nhận là tôi lại rơi thêm một giọt nước mắt khi nghĩ rằng Lucho, Darwin và Taffa sẽ không còn ở CLB nữa.

Bao nhiêu kỷ niệm về mate, nướng thịt, ly rượu vang, và những khoảnh khắc bên nhau hiện lên trong đầu mà tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi sẽ nhớ họ rất nhiều và chúc họ mọi điều tốt đẹp nhất trên những con đường mới họ đã chọn. Tôi chắc chắn rằng họ sẽ làm tốt, vì họ quá tài năng.

May mắn là Ali vẫn ở lại với tôi. Một người tuyệt vời, chưa hề mời tôi đến nhà nướng thịt lần nào, nên anh ấy còn cả mùa giải này để giữ lời hứa.
Sợi dây gắn kết của nhóm chúng tôi… thực sự làm tôi nhớ một chút về thời gian bố tôi và Maradona gắn bó sau khi họ giải nghệ. Họ cuối cùng đã chơi cùng nhau ở giải showbol tại Argentina. Nó giống như phiên bản của chúng tôi về bóng đá trong nhà 5 người. Họ lúc đó là những người đàn ông lớn tuổi, cố gắng lấy lại phong độ. Người đồng đội cũ Mancuso có một sân showbol thực sự trong nhà với sàn xanh và tường và tất cả mọi thứ, và họ thường đến đó tập luyện. Bố tôi thỉnh thoảng dẫn tôi đi cùng, và tôi vẫn nhớ nhìn Diego thực hiện các kỹ thuật với bóng, sau đó họ ngồi quanh nướng thịt hàng giờ, chỉ kể chuyện cười và những câu chuyện cũ “thời xưa cũ.”

Với tôi, tất cả đều bình thường. Ông ấy không phải Maradona. Ông ấy chỉ là El Diego. Tất cả những gì ông muốn làm là đá bóng. Nếu tôi biết mình đang chứng kiến những điều ấy, có lẽ tôi đã chụp nhiều ảnh hơn!

Nhưng chính những khoảnh khắc đó là điều tôi yêu thích ở bóng đá. Tình anh em của những người thật sự yêu trò chơi này. Có lẽ đó cũng là lý do tôi xúc động đến vậy khi chúng tôi vô địch giải Ngoại hạng năm nay. Thật lạ… World Cup, đến giờ vẫn gần như có cảm giác không thật. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Đó là một giấc mơ tuyệt đẹp mà tôi vẫn chưa tỉnh lại.

Nhưng danh hiệu Ngoại hạng này… và đội Liverpool này… nó thật đến mức khó tin.

Khi tiếng còi kết thúc trận đấu với Spurs vang lên, tôi quỵ xuống gối và bắt đầu khóc. Cảm giác như có gì đó đập mạnh vào ngực tôi. Tôi nghĩ là vì chúng tôi có một tình anh em thật sự, điều rất hiếm trong bóng đá. Sau bi kịch mùa hè vừa qua, và cảm xúc khi biết mình sắp trở thành cha… tất cả những điều này mang một ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều với tôi.

“Ồ, chỉ là bóng đá thôi mà.”

Làm sao chúng ta có thể nói như vậy lần nữa được?

Không, đây không chỉ là bóng đá. Liverpool không chỉ là một câu lạc bộ. Đây là gia đình của chúng tôi. Là những ký ức, là di sản của chúng tôi… Và chúng tôi phải trân trọng nó, vì chẳng biết nó sẽ kéo dài được bao lâu.

Đó là lý do tại sao cuộc sống tuyệt nhất khi bạn chậm lại và bắt đầu trân trọng mọi thứ mình đang có. Và tôi thật sự trân trọng tất cả những gì mình có.

Cuối cùng, bóng đá cũng giống như cuộc sống. Nó đầy bất ngờ.

Đôi khi bạn chơi tệ, mà không biết tại sao. Đôi khi bạn không thể sai, mà cũng không biết tại sao. Nhìn vào câu chuyện của tôi. Năm 2020, tôi chẳng là ai. Tôi không được ra sân cho Brighton. Tôi đã khóc với mẹ trên FaceTime, van xin được về nhà.

Hai năm sau, tôi trở thành nhà vô địch World Cup. Rồi vô địch Copa América. Bây giờ là vô địch Ngoại hạng Anh. Thậm chí còn được đề cử Ballon D’Or.

Đó là bóng đá, đúng không? Thật điên rồ. Cách duy nhất để tôi giải thích câu chuyện của mình là tôi không bao giờ bỏ cuộc. Đó là điều tôi muốn dạy con gái mình trong vài năm tới.

Đúng, bố đã chiến đấu chống lại nhiều khó khăn, nhưng bố biết cách vượt qua tất cả. Bạn chỉ cần tiếp tục chiến đấu. Đó là bài học lớn.

Đó là cách của người Argentina, bạn biết đấy?

Có lẽ chúng tôi không thích làm mọi thứ một cách dễ dàng.

Vâng, chúng tôi muốn chiến thắng. Nhưng trước hết, chúng tôi phải học cách chịu đựng nỗi đau.

Đó chính là điều làm nỗi đau trở nên đẹp đẽ

Address

Liverpool

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Corner taken quickly. posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share