04/05/2026
VL9 và ngôi sao thứ ba: bản tự sự về hành trình NNB 2026
21:00 tối thứ Hai 20/ 4, VL9 có trận đấu sân khách tại FLA. Tỉ số khi đó đang là 3-1. Trong một pha tranh chấp tưởng như không có gì quá nguy hiểm, Bách Đào đột nhiên gục xuống sân. Em ôm lấy vùng bắp đùi sau, mặt nhăn lại vì đau. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi và các đồng đội gần như đều hiểu: NNB 2026 có thể đã kết thúc với Bách.
Đó không chỉ là một chấn thương bình thường. Bách là mẫu tiền đạo cắm có khả năng làm tường, tì đè, giữ bóng và mở ra khoảng trống cho tuyến hai. Trong hệ thống chiến thuật mà VL9 đã chuẩn bị suốt nhiều tháng, mất một người như vậy chẳng khác nào mất đi một mắt xích cực kỳ quan trọng. Dù trong tay đội vẫn còn nhiều “quân bài” đã được cất kỹ, cảm giác lo lắng vẫn là điều không thể tránh khỏi.
Mọi thứ càng thêm nặng nề khi kết quả bốc thăm từ bàn tay vàng của a Vũ Quốc Thắng đưa VL9 vào một bảng đấu được đánh giá là bảng tử thần của giải. Trước giờ bóng lăn, không ít hoài nghi đã xuất hiện.
Ngày 21/4, buổi tập đầu tiên, duy nhất và cũng là cuối cùng dành cho thủ môn Khánh Nghiêm. Đây là lần thứ hai Khánh đeo găng bắt chính cho đội ở một giải lớn. Những ai từng theo VL9 hẳn vẫn chưa quên ký ức buồn tại Lille, khi Khánh bắt chính cả ba trận vòng bảng và đội bị loại một cách tức tưởi. Lần trở lại này, vì thế, không chỉ là một cơ hội. Nó còn là một thử thách tâm lý rất lớn.
Sáng Chủ nhật, ngày 26/4, vòng bảng diễn ra thuận lợi hơn những gì chúng tôi lo lắng. VL9 lần lượt vượt qua hai đối thủ khó chịu nhưng vẫn được đánh giá là dưới cơ: CVA và Toulouse. Việc đánh bại hai đội bóng có những người cũ của VL9 một cách nhẹ nhàng hơn dự kiến đã tiếp thêm rất nhiều tinh thần cho anh em. Đặc biệt, Đinh Xuân Chiến có màn trở lại cực kỳ mạnh mẽ. Bách Đào, dù chấn thương chưa bình phục hoàn toàn, cũng kịp ghi cho mình một bàn thắng mở hàng ở giải đấu.
Trận đấu thứ ba là trận quyết định ngôi đầu bảng. Đó không chỉ là câu chuyện danh dự, mà còn là quyền được lựa chọn một nhánh đấu dễ thở hơn. Đối thủ của VL9 là Yedo, một đội bóng rất mạnh đến từ Đức. Dù vậy, khi nhìn kỹ, tôi cảm giác sức mạnh của họ không quá khác biệt so với những đội top đầu tại FLA, nơi VL9 đã quen với việc chơi đôi công sòng phẳng. Họ có tổ chức, có kỹ thuật, nhưng về thể chất cũng không vượt trội đến mức khiến chúng tôi phải e ngại.
Và rồi VL9 đã có một buổi sáng thăng hoa.
Nguyễn Trường mở màn bằng một siêu phẩm sút phạt. Khi đội bạn còn chưa kịp thoát khỏi cơn choáng váng, VL9 đã kịp đóng hòm trận đấu bằng bàn nâng tỉ số lên 2-0. Phần còn lại diễn ra theo chiều hướng có lợi cho chúng tôi. Ngôi đầu bảng đến một cách đầy thuyết phục.
Với kết quả ấy, VL9 bước vào nhánh đấu mà cho đến bán kết chỉ gặp các đội đến từ Paris. Nhánh còn lại, trong khi đó, toàn những cái tên sừng sỏ như Lyon, Gió Lào hay Hà Lan. Với đôi chân đang vào phom và tinh thần lên rất cao, nhiều người bắt đầu mường tượng về một kịch bản trong mơ: VL9 đi đến trận chung kết.
Vòng 1/16, VL9 gặp ViệtGold.
Không khí của một trận đấu loại trực tiếp căng thẳng hơn rất nhiều so với dự kiến. Chúng tôi khởi đầu không tệ, nhưng đối thủ với tốc độ và kỹ thuật cũng gây ra rất nhiều khó khăn. Phải nhờ đến sự ổn định của Khánh Nghiêm trong khung gỗ, VL9 mới đứng vững được ở những phút đầu tiên.
Trong thế trận mà hai bên đều quyết liệt và có phần căng cứng ở khu vực giữa sân, vẫn có một cái tên mang đến sự mềm mại: Dara Long. Từ một đường chuyền dài phía dưới, Chiến nỗ lực làm tường bóng đến chân Dara. Chỉ bằng một điểm chạm chân trái tinh tế, anh đặt Nguyễn Trường vào thế đối mặt. Trường từng bỏ lỡ những cơ hội rất khó tin ở trận đấu tối thứ Hai, nhưng trong một ngày mà đôi chân của anh đang không nghe lời chính anh theo cách tích cực nhất, bóng chỉ còn một lựa chọn duy nhất: đi vào lưới.
Nguyễn Trường không ăn mừng. Đó là sự tôn trọng dành cho đội bóng cũ, nơi anh từng có một mùa NNB 2025 khá hỗn loạn trước khi chuyển đến VL9.
Bàn mở tỉ số sớm không làm trận đấu dễ thở hơn. Ngược lại, nó khiến mọi thứ càng căng thẳng. Việt Gold có những cầu thủ ngoại rất chất lượng, liên tục dùng tốc độ khoét vào cánh của anh Cường Đen. Không dưới một lần tiền đạo châu Phi của họ thoát xuống và đưa ra những đường căng ngang cực kỳ nguy hiểm. Một trong số đó đặt cầu thủ đối phương vào thế đối mặt ở cự ly gần. Nhưng Khánh Nghiêm đã chơi xuất sắc, cản phá cú đá trong một khoảnh khắc có thể xem là bước ngoặt của trận đấu.
Rồi món quà từ trên trời rơi xuống đến với VL9. Từ một pha phá bóng không tốt của đối thủ, anh Cường Đen đánh đầu đưa bóng lên. Bóng tìm đúng vị trí của đội trưởng Cá Chuồn. Một cú chích mũi giày nhẹ nhàng vào góc gần, trong sự bàng hoàng của thủ môn đối phương. 2-0 cho VL9. Đến lúc ấy, nút thắt của trận đấu được cởi bỏ. Chúng tôi bắt đầu nghĩ đến tứ kết.
Đối thủ tiếp theo là Xây Dựng, một đội bóng từng vào rất sâu ở mùa giải trước, thậm chí có thể nói là đã chạm rất gần chức vô địch. Năm nay họ không còn những ngoại binh chất lượng đến từ Đức, nhưng sự khó chịu, tính kỷ luật và nền tảng chiến thuật của họ vẫn còn nguyên. Họ thậm chí đang chơi ở hạng FLA cao hơn VL9. Đây chắc chắn là trận bản lề để chúng tôi bước vào nhóm bốn đội mạnh nhất, nơi ít nhất một tấm huy chương đã nằm trong tầm tay — điều mà trước giải không nhiều người dám đảm bảo.
So với Việt Gold, Xây Dựng có thể không sở hữu đội hình bùng nổ bằng, nhưng họ là một tập thể rất kỷ luật và giàu thể lực. Hiệp một diễn ra trong thế trận chặt chẽ. Hai đội quá hiểu nhau, nên không ai muốn mạo hiểm quá sớm. Dù vậy, VL9 vẫn tạo ra khá nhiều tình huống nguy hiểm, đặc biệt từ các pha phạt góc. Chúng tôi cũng có những pha đối mặt, nhưng các tiền đạo lại tỏ ra khá vô duyên. Hiệp một khép lại với tỉ số 0-0.
Sang hiệp hai, thế trận không có quá nhiều khác biệt. Thời gian dần trôi qua, cơ hội tiếp tục bị bỏ lỡ, còn bên ngoài sân, các cổ động viên VL9 bắt đầu sốt ruột. Và rồi bàn thắng cũng đến, vẫn từ một tình huống phạt góc A Tuân Lê khôn ngoan tách khỏi sự kèm cặp của hậu vệ đội bạn rồi tung cú đá chìm. Thủ môn Xây Dựng đã chơi xuất sắc, chạm được tay vào bóng, nhưng bằng một cách nào đó, bóng vẫn chui vào lưới. Niềm vui vỡ òa. Áp lực được giải phóng.
Kịch bản ấy gợi lại một ký ức rất đặc biệt. Cũng trên sân số 3 này, chín năm trước, trong trận tứ kết với Bách Khoa, VL9 cũng chơi một trận cực kỳ căng thẳng. Và cũng chính Tuan Lê, bằng một pha không chiến, đã cởi bỏ áp lực để rồi đội tiến thẳng đến chức vô địch.
Khi Xây Dựng buộc phải rũ bỏ lớp áo giáp phòng ngự để dồn lên tìm bàn gỡ, khoảng trống bắt đầu mở ra nhiều hơn cho VL9. Từ một pha bóng bên cánh trái, Cá Chuồn thoải mái phối hợp với Việt Anh trước khi căng ngang đến vị trí của Dara Long. Tiền vệ tài hoa người Campuchia không bỏ lỡ cơ hội, nâng tỉ số lên 2-0. Đó cũng chính là tỉ số mà VL9 từng dùng để vượt qua Bách Khoa trên sân này chín năm trước.
Có thể nói các sân đấu năm nay mang lại khá nhiều may mắn cho VL9. Sân số 6 chứng kiến cả ba trận vòng bảng toàn thắng và không để lọt lưới. Còn sân số 3 lại trở thành “sân nhà” của đội trong ba trận đấu loại trực tiếp.
Trận bán kết với FC Vinh là cơ hội để VL9 trả món nợ thua 1-3 ở mùa giải năm trước. FC Vinh vẫn vậy: máu lửa, khát khao, giàu thể lực nhưng cũng rất khéo léo. Tuy nhiên, lối đá quyết liệt của họ lần này không mang lại hiệu quả như trước. Họ liên tục bị trọng tài thổi phạt và nhắc nhở.
VL9 vẫn nhập cuộc với phong cách quen thuộc: chậm rãi, chắc chắn, không vội vàng. Nhưng rồi bàn thua đến khá bất ngờ. Một tình huống treo bóng đi hơi sâu, bóng tìm đến cột dọc và tạo ra khung cảnh hỗn loạn trong vòng cấm của Khánh Nghiêm. Sau một loạt nỗ lực phá bóng không thành công, FC Vinh tận dụng cơ hội để đưa bóng vào lưới.
Khó khăn đến sớm hơn dự kiến. Nhưng trận đấu vẫn còn rất nhiều thời gian.
Bên ngoài sân, bầu Tuấn Anh Lê vẫn bình tĩnh đưa ra chỉ đạo. Anh rút Việt Anh, cầu thủ đang chơi rất thăng hoa, để đưa vào sân một ẩn số: Thắng Píp — một cầu thủ đã không chơi một phút nào cho đội từ khá lâu và thậm chí còn đến sân trong tình trạng thiếu ngủ.
Sự xuất hiện của Píp ban đầu chưa tạo ra thay đổi rõ rệt. Thậm chí, anh còn có một đường chuyền thẳng vào chân đội bạn, suýt chút nữa khiến tỉ số thành 0-2. Một lần nữa, Khánh Nghiêm phải đóng vai đấng cứu thế của VL9 trong giải đấu này.
Sau tình huống thoát thua ấy, VL9 bất ngờ bùng nổ. Chúng tôi liên tiếp có những cơ hội rõ rệt, trong đó có các pha dứt điểm của Píp và Đinh Chiến. Ngay sau một cơ hội bị bỏ lỡ, Chiến lại có tình huống đối mặt với thủ môn Trần Hoàng Gia Bảo của FC Vinh. Lần này, bóng được đưa vào lưới một cách gọn gàng.
Bàn gỡ đến sớm đã cởi bỏ rất nhiều áp lực. Đặc biệt, đó là điều mà mùa giải năm ngoái VL9 đã không làm được trước chính đối thủ này.
Ngay sau đó, Píp có cơ hội nâng tỉ số lên 2-1 sau một pha cướp bóng rất quái ở giữa sân. Nhưng đôi chân mỏi mệt của anh dường như không còn nghe theo sự điều khiển của não bộ. Cú đá chân trái quá hiền. Ngoài sân, khán giả còn chưa kịp tiếc nuối thì Đinh Chiến lại một lần nữa đóng vai người hùng.
Từ quả ném biên bên góc phải, Chiến nhận bóng, không cần quan sát quá nhiều, xoay người tung cú đá căng bằng chân trái. Bóng găm thẳng vào góc chữ A, không cho Gia Bảo bất kỳ cơ hội nào. Một siêu phẩm bật tung cảm xúc. Khi trận đấu thậm chí còn chưa bước sang thời gian bù giờ của hiệp một, nhiều người có lẽ đã bắt đầu nghĩ đến trận chung kết.
Hiệp hai diễn ra với sự hưng phấn rất cao của VL9. FC Vinh vẫn nỗ lực dồn ép, đặc biệt bằng những pha cá nhân của Bão Tố, nhưng chừng đó là không đủ để đánh bại hàng thủ đang chơi cực kỳ lì lợm của VL9 mùa này. Đội mới chỉ để thủng lưới một bàn từ một tình huống có phần tai nạn.
Tấn công nhiều mà không tìm được bàn thắng, FC Vinh phải nhận lại chính đòn mà họ từng tạo ra trước chúng tôi mùa giải năm ngoái. Đinh Xuân Chiến khép lại một trận bán kết thăng hoa bằng bàn ấn định tỉ số 3-1, hoàn tất cú hat-trick. Đó chắc chắn là một trong những màn trình diễn cá nhân xuất sắc nhất lịch sử VL9 tại NNB, đặc biệt ở vòng bán kết.
VL9 chính thức trở lại trận chung kết NNB, nơi đội đã là khách quen với ba lần xuất hiện trong năm mùa giải gần nhất. Nhưng đây cũng không phải một thống kê hoàn toàn vui vẻ, bởi cả hai trận chung kết trước đó, VL9 đều lỡ hẹn với chức vô địch.
Năm nay, đối thủ của chúng tôi là một đội bóng rất lạ đến từ Hà Lan, gồm những cầu thủ Việt kiều có thể hình, thể trạng và lối chơi rất kỹ thuật. Việc những ông lớn quen thuộc như Lyon hay Gió Lào đã ngã ngựa cũng phần nào tạo ra lợi thế tâm lý cho VL9. Những đội từng đánh bại chúng tôi ở các mùa trước, những đội vô địch gần nhất, lần này đều không có mặt trong trận cuối cùng.
Bước vào chung kết, bầu Tuấn Anh Lê tiếp tục trung thành với triết lý đã xuyên suốt cả giải: “Don’t change the winning team.” Đội hình được giữ ổn định, ngoại trừ việc Nguyễn Trường gặp vấn đề về cơ bắp.
Đối thủ cầm bóng khá nhiều trong những phút đầu. Họ thực hiện nhiều đường chuyền có độ chính xác và kỹ thuật cao. VL9 bình tĩnh chờ đợi và phòng ngự. Đội bóng Hà Lan cho thấy nền tảng kỹ thuật tốt, nhưng các pha lên bóng của họ lại không có quá nhiều sát thương.
Đó cũng là lúc VL9 nhận ra rằng họ không pressing quá mạnh mẽ như những đối thủ đã gặp ở vòng ngoài, đặc biệt là FC Vinh. Đây chính là kiểu thế trận quen thuộc mà đội đã được rèn luyện suốt gần 20 trận tại FLA năm nay. Trong sự thoải mái mà đối thủ vô tình dành tặng, VL9 bắt đầu triển khai bóng tự tin hơn.
Phần còn lại của hiệp một, chúng tôi mới là đội kiểm soát bóng tốt hơn và tạo ra một vài tình huống tiếp cận khung thành. Dù vậy, hai đội khép lại hiệp đấu đầu tiên trong thế thăm dò, không có tình huống nào thực sự quá nguy hiểm.
Hiệp hai diễn ra không khác nhiều. Thời gian càng trôi, đối thủ càng lộ rõ dấu hiệu mệt mỏi. Trong khi đó, VL9 càng chơi càng tự tin. Những ký ức buồn trên chấm penalty ở các giải đấu trong hai năm vừa qua phần nào thôi thúc tất cả phải kết liễu trận đấu trong thời gian chính thức.
Cơ hội bắt đầu đến rõ hơn từ những pha lên bóng và những tình huống cướp bóng ở trạng thái chuyển đổi. Rồi khoảnh khắc lịch sử xuất hiện.
Từ một đường phá bóng dài của a Tuân Lê, hậu vệ đối phương lúng túng trong pha xử lý bóng bổng. Bóng đến chân Sumara. Chỉ một nhịp ngoặt bóng bằng chân trái, rồi một cú cứa lòng găm thẳng vào góc xa. Đó là thời khắc mà VL9 đã chờ đợi rất lâu.
1-0.
Thời gian còn lại, đội bóng Hà Lan dồn lên tìm bàn gỡ. Sức ép là có, cảm giác nghẹt thở là có, nhưng công tâm mà nói, họ không tạo ra quá nhiều cơ hội thực sự nguy hiểm. Thậm chí thủ môn Khánh Nghiêm còn phải lọc fan bằng 1 pha xử lý gây giật mình. Ngược lại, VL9 thậm chí có những thời điểm đủ khả năng nâng tỉ số lên 2-0. Nếu trọng tài công tâm hơn, đáng lẽ Nguyễn Trường đã kiếm được một quả penalty. Bách Đào, khi được đưa vào sân, cũng suýt tạo ra một siêu phẩm xe đạp chổng ngược.
Nhưng rồi tiếng còi mãn cuộc vang lên. 1-0 là quá đủ. Không còn ai nhắc đến những cơ hội bị bỏ lỡ nữa. Không còn ai nghĩ về những lần gục ngã trước đây nữa.
VL9 chính thức xóa bỏ chín năm chờ đợi.
Đây là một giải đấu thành công hơn cả mong đợi. Dĩ nhiên, chức vô địch luôn là mục tiêu tối thượng của VL9 ở mọi giải đấu mà đội tham gia. Nhưng nếu nhìn vào tình hình lực lượng, vấn đề sức khỏe, bảng đấu tử thần và sự xuất hiện của rất nhiều đội bóng mạnh, thì hy vọng lên ngôi trước giải đã bị đặt trong rất nhiều hoài nghi.
Nhưng VL9 vô địch không phải nhờ may mắn. Cũng không chỉ nhờ những thuận lợi bất ngờ trên đường đi. Danh hiệu này đến từ một quá trình chuẩn bị rất dài và rất kỹ, bắt đầu ngay từ cuối tháng 8 năm ngoái, sau trận thua FC Vinh ở vòng 1/8. Khi đó, đã có rất nhiều cuộc thảo luận diễn ra cả trong và ngoài đội bóng để ráo riết nâng cấp đội hình, thay máu lực lượng và tìm lại hướng đi. Không thể không nhắc tới Cao Ngoc Bảo là mảnh ghép quan trọng khi là mẫu hậu vệ toàn diện, vừa có khả năng đánh chặn lại biết kéo bóng thoát pressing.
Ở điểm này, chắc chắn phải cảm ơn Phước Quý, người đã rất hiệu quả trên bàn đàm phán để đưa về những cái tên chất lượng như Ngọc Bảo, Nguyễn Trường hay Dara Long. Bên cạnh đó, việc đăng ký thi đấu tại FLA cũng là một nước đi sáng suốt. Dù nhìn lại, những vòng đấu đầu tiên ở FLA thực sự là thảm họa. VL9 khi ấy chưa lắp ghép được đội hình mạnh nhất, lối chơi còn rối, nhân sự chưa ổn định. Tình trạng mỗi trận thua là lại có một “bài sớ” xuất hiện vẫn diễn ra khá thường xuyên.
Chỉ đến khi bầu Tuấn Anh Lê với túi tiền không đáy xuất hiện, mọi chuyện mới dần đi vào quỹ đạo. Đó là quãng thời gian đội bắt đầu chơi thăng hoa, tiến sát đến suất thăng hạng ở FLA. Điểm rơi phong độ gần như hoàn hảo. Nếu không có chấn thương của Bách, có lẽ VL9 đã đạt đến trạng thái lý tưởng nhất để bước vào NNB.
Dù vậy, sự trở lại của Đinh Xuân Chiến trong một ngày Chủ nhật đẹp trời chẳng khác nào liều thuốc mát lành cho cơn đau đầu khó chịu của bầu Tuấn Anh trước giải. Chiến tự mình xóa đi ký ức buồn của mùa giải năm ngoái, khi chỉ đá duy nhất một trận và bị loại trước FC Vinh.
Bên cạnh những ngôi sao mới, các cựu binh của VL9 như a Tuân Lê và Cường Đen vẫn tiếp tục đóng vai trò thủ lĩnh tinh thần. “Gã đầu bạc”, biệt danh mới mà các cổ động viên yêu mến đặt cho anh Cường Đen, vẫn thể hiện sự già dơ và lì lợm trong phòng ngự, dù đôi lúc bị đặt vào thế bất lợi trước những cầu thủ tốc độ bên hành lang cánh.
Còn với a Tuân Lê, sự trở lại năm nay một lần nữa chứng minh : old but gold. Sau một quãng thời gian dài chật vật để hòa nhập và tìm vị trí tối ưu trong đội hình có nhiều cầu thủ trẻ, a đã chơi cực kỳ sắc ở cả phòng ngự lẫn tấn công. Anh có những pha giải nguy quan trọng ở trận vòng 1/16 trước Việt Gold, rồi trực tiếp ghi bàn cởi bỏ nút thắt ở trận tứ kết trước Xây Dựng.
Và tất nhiên, không thể không nhắc đến đội trưởng Cá Chüồn. Người từng bị gắn với biệt danh “Michael Ballack” vì liên tục về nhì hoặc về ba ở mọi giải đấu kể từ khi trở thành đội trưởng. Đây là giải đấu mà Cá Chuồn chơi âm thầm nhưng rất xuất sắc ở khu vực giữa sân. Anh xuất hiện ở mọi điểm nóng như một bóng ma, khóa chặt các ngòi nổ của đối thủ và tạo ra bệ phóng để những cái tên phía trên như Nguyễn Trường, Đinh Xuân Chiến hay Dara Long được phát huy tối đa.
Có thể nói, VL9 phiên bản hiện tại đã tìm ra một công thức chiến thắng. Đội vận hành tối ưu trên những gì mình có: kinh nghiệm của các cựu binh, sức trẻ của những gương mặt mới, sự mềm mại của tuyến giữa, khả năng bùng nổ của hàng công và sự chắc chắn đáng kinh ngạc nơi hàng thủ.
VL9 giờ chính thức bước vào ngôi đền lịch sử khi trở thành một trong số ít đội vô địch NNB ít nhất ba lần. Dù con số này có thể vẫn còn khiêm tốn nếu so với rất nhiều thế hệ tài năng mà VL9 từng sản sinh, nhưng nó là phần thưởng xứng đáng cho một hành trình đã trải qua quá nhiều lần gục ngã cay đắng trên chấm penalty, quá nhiều thất bại oan nghiệt và quá nhiều thời điểm khiến người ta phải tự hỏi liệu chu kỳ thành công đã thật sự khép lại hay chưa.
Đã có nhiều người đến và đi. Đã có những lúc đội bóng đứng trước ngưỡng cửa của sự tan rã. Nhưng chỉ cần những con người tâm huyết với VL9 vẫn còn ở đó, đi mãi rồi cũng sẽ thành đường. Nếu muốn, chúng ta sẽ tìm cách. Chứ không tìm lý do.
Dĩ nhiên, sau chức vô địch này, VL9 sẽ bước vào các giải đấu tiếp theo với tâm thế hoàn toàn khác. Chúng tôi không còn là đội đi tìm lại ánh hào quang nữa. Chúng tôi sẽ là kẻ bị thách thức. Duy trì đỉnh cao và tiếp tục vô địch sẽ khó khăn hơn bao giờ hết. Nếu VL9 đứng yên, các đối thủ đang chuyển động sẽ vượt qua.
Nhưng đó là câu chuyện của ngày mai.
Còn lúc này, VL9 có quyền tận hưởng chiến thắng. Có quyền nhìn lại hành trình NNB 2026 với niềm tự hào. Có quyền nhớ về khoảnh khắc Bách Đào gục xuống trong âu lo, nhớ buổi tập duy nhất của Khánh Nghiêm, nhớ bàn sút phạt của Nguyễn Trường, nhớ cú chích mũi giày của Cá Chuồn, nhớ bàn thắng định mệnh của Tuấn Lê, nhớ cú hat-trick của Đinh Xuân Chiến, nhớ cú cứa lòng lịch sử của Sumara.
Và trên hết, nhớ rằng sau chín năm chờ đợi, VL9 cuối cùng cũng đã trở lại đỉnh cao.
Ngôi sao thứ ba đã ở trên ngực áo.