01/09/2026
Man Utd có lý khi thận trọng trên thị trường chuyển nhượng sau nhiều năm vung tiền
Sau một thời kỳ chi tiêu hoang phí nhưng đổi lại rất ít sự cải thiện, việc Ineos lựa chọn sự ổn định là điều hợp lý.
Có thể đến cuối kỳ chuyển nhượng vào tối Thứ Ba, Manchester United sẽ có một hậu vệ trái mới, nhưng đó sẽ không phải là một cái tên hàng đầu ở vị trí này. Rất có thể đó sẽ là một cầu thủ được mượn, nhằm tạo sự cạnh tranh cho Luke Shaw và Patrick Dorgu, thay vì là một lựa chọn số một nổi bật cho vị trí vốn đang là vấn đề của đội.
United đang phải liệu cơm gắp mắm. Đây là dịp kỷ niệm 25 năm một trong những đợt mua sắm rầm rộ đáng nhớ nhất của họ – Ruud van Nistelrooy, tiền đạo trẻ triển vọng nhất và cũng là một trong những chân sút khiến NHM phấn khích nhất khi ấy, rồi đến Juan Sebastian Veron, khi đó được xem là một trong những tiền vệ hay nhất Châu Âu. Cả hai đều gia nhập United trong cùng một mùa hè và liên tiếp phá kỷ lục chuyển nhượng của bóng đá Anh.
Mùa hè năm sau, United lại phá kỷ lục tương tự khi chiêu mộ Rio Ferdinand, và lẽ ra họ đã làm điều đó một lần nữa vào năm 2003 nếu Ronaldinho không lựa chọn Barcelona. Mùa hè ấy, United vẫn biến Cristiano Ronaldo thành cầu thủ tuổi teen đắt giá nhất lịch sử bóng đá Anh. Rồi 12 tháng sau, vào năm 2004, họ ký hợp đồng với Wayne Rooney.
Mùa hè này, United đã chi khoảng 150 triệu Bảng cho 3 tiền vệ – Andrey Santos, Youri Tielemans và Carlos Baleba. Không ai trong số họ sở hữu vị thế giống những bản hợp đồng đầu những năm 2000, thời điểm United thống trị TTCN. Nhưng mọi thứ đã thay đổi. Giờ đây Premier League có những đối thủ giàu có hơn rất nhiều, đồng thời sở hữu thành tích thành công trong những năm gần đây. Có các quy định kiểm soát tài chính. Có hơn 2 thập kỷ dưới quyền sở hữu của nhà Glazer. Và có nhiều năm sa sút.
Đó là một câu chuyện dài, nhưng cốt lõi lại rất đơn giản. United đang trải qua một dạng thời kỳ thắt lưng buộc bụng. Họ đang cố gắng phục hồi sau nhiều năm phung phí – những khoản phí chuyển nhượng và tiền lương khổng lồ dành cho các cầu thủ nhưng không mang lại kết quả tương xứng. Gần như chắc chắn mùa này sẽ là mùa giải có doanh thu cao nhất lịch sử CLB, vượt mốc 700 triệu Bảng. Ngay cả khi không được dự cúp Châu Âu mùa trước, doanh thu tổng thể của mùa 2025/26 nhiều khả năng vẫn tương đương mức kỷ lục 666,5 triệu Bảng của mùa 2023/24. Thế nhưng United vẫn thua lỗ mỗi năm và buộc phải vay tiền để bù đắp. Những khoản lỗ đang giảm xuống, nhưng vẫn là những khoản lỗ.
Những gánh nặng lớn trên bảng cân đối kế toán vẫn còn đó – chi phí khấu hao cầu thủ, các khoản nợ chuyển nhượng tồn đọng từ trước và, tất nhiên, khoản nợ do thời kỳ sở hữu của nhà Glazer để lại. Bộ máy Ineos dưới quyền Sir Jim Ratcliffe không phải lúc nào cũng giải quyết được những vấn đề này, và đôi khi còn khiến chúng trở nên nghiêm trọng hơn. Tuy nhiên, điểm mấu chốt là United buộc phải bắt đầu từng bước khôi phục sự ổn định tài chính. Đây không phải một nhiệm vụ dễ dàng, đặc biệt là khi giá vé vẫn tăng.
Đây lẽ ra có thể là một mùa hè tưởng thưởng cho một CLB đầy tham vọng. Có tới 9 đội Premier League thay đổi HLV, trong khi Arsenal – nhà đương kim vô địch – sở hữu một đội hình rất mạnh nhưng không phải là đối thủ hoàn toàn ngoài tầm với. Thế nhưng United sẽ khép lại kỳ chuyển nhượng với tư cách đội duy nhất trong nhóm Big Six không chi từ 100 triệu Bảng trở lên cho ít nhất một cầu thủ.
Có thể người ta sẽ nghĩ rằng việc bỏ tiền mua một cầu thủ bóng đá chẳng có gì đáng để ăn mừng. Tuy nhiên, đó là hướng đi của thị trường đối với những CLB lớn nhất thế giới, và đã từng có thời điểm United được kỳ vọng sẽ là đội đầu tiên làm điều đó. Họ đã phá kỷ lục chuyển nhượng Anh 3 lần vào đầu những năm 2000, giống như từng 2 lần làm vậy trong thập niên 1980 với Bryan Robson và Ray Wilkins. Họ tiếp tục phá kỷ lục trong thập niên 1990 với Andy Cole và một lần nữa vào thập niên 2010 với Paul Pogba.
Tuy nhiên, có thể hiểu vì sao Ineos lại do dự. Điều United cần hơn bất cứ thứ gì lúc này là duy trì nhiều mùa liên tiếp được dự Champions League cùng khoản doanh thu bổ sung khổng lồ mà giải đấu này mang lại – hơn 80 triệu Bảng mỗi năm. Họ cần một đội hình đủ mạnh để, giống như Manchester City, có thể tự tài trợ cho quá trình tái thiết bằng cách bán cầu thủ với những khoản phí lớn mà không làm suy giảm đáng kể sức cạnh tranh. Thực tế là United cần điều đó hơn là một canh bạc mạo hiểm nhằm hướng tới một mùa giải vô địch.
Cần có thời gian, và sự kỷ luật, để không quay sang chiêu mộ một ngôi sao lớn chỉ nhằm giải tỏa áp lực kỳ vọng khổng lồ. Nỗ lực lớn gần nhất với Pogba đã kết thúc trong những lời trách móc và chỉ trích lẫn nhau. Giờ đây, CLB đã không còn dư địa cho những sai lầm – dù là những bản hợp đồng đắt giá hay những quyết định bổ nhiệm HLV khiến họ phải tiêu tốn hàng triệu Bảng cả lúc đưa về lẫn khi phải thanh lý.
Tất cả những điều đó gây tổn thất quá lớn cho bảng cân đối kế toán, và tác động tích lũy của những năm tháng ấy giờ đây đang buộc CLB phải trả một cái giá đắt. Một thế hệ những cầu thủ hàng đầu của ĐT Anh – Declan Rice, Jude Bellingham, Elliot Anderson – đã chuyển CLB mà United thậm chí còn không được xem là một bên tham gia cuộc đua. Điều đó từng là chuyện không thể tưởng tượng nổi cách đây 20 năm.
United từng thống trị thị trường dành cho những cầu thủ Anh xuất sắc nhất. Những cái tên như Ferdinand, Rooney, Michael Carrick, Owen Hargreaves và chính Ashley Young đều gia nhập khi họ trở nên sẵn có trên thị trường. United cũng từng chiêu mộ những cầu thủ xuất sắc nhất từ các CLB ít quyền lực hơn tại Premier League, giống như cách Man City làm vào tháng 1 với Marc Guéhi và Antoine Semenyo.
Trong tương lai gần, United vẫn bị mắc kẹt dưới gánh nặng nợ nần từ thời nhà Glazer, và việc tái cấp vốn trong mùa hè này với mức lãi suất kém thuận lợi hơn đồng nghĩa khoản nợ ấy tiếp tục gây tổn thất nặng nề. Không phải United không chi tiền – mùa hè năm ngoái họ đã bỏ ra 200 triệu Bảng, trong đó có 3 tiền đạo. Mùa hè này là thêm 150 triệu Bảng. Điểm khác biệt nằm ở chỗ, so với quá khứ, hoạt động này không còn mang dáng dấp của những thương vụ bom tấn. Các quyết định chuyển nhượng giờ đây được định hướng nhiều hơn bởi yêu cầu cấp thiết phải tránh lặp lại những sai lầm gần đây.
Tuy nhiên, những con số cơ bản không biết nói dối. United vẫn là một cỗ máy tạo doanh thu đáng kinh ngạc, bất kể trong thời kỳ khó khăn hay thuận lợi. Một Old Trafford đã xuống cấp vẫn mang về doanh thu từ ngày thi đấu cao hơn bất kỳ CLB Premier League nào khác. Những dư chấn từ sự sa sút trên sân – những mùa giải không được dự cúp Châu Âu, các khoản phạt từ đối tác thương mại – vẫn liên tục xuất hiện. Thế nhưng, không CLB nào có khả năng chống chịu và vượt qua những cú sốc đó mạnh mẽ như United.
United đã lựa chọn sự ổn định
Phải nhìn nhận thế nào về khả năng sinh lời ấn tượng nằm ở cốt lõi hoạt động của United? Đó vừa là phép màu, vừa là lời nguyền. Chính nguồn tài chính dồi dào ấy đã giúp nhà Glazer thực hiện thương vụ thế kỷ và sử dụng chính sự giàu có của CLB để trang trải cho quyền sở hữu của họ. Khoản nợ do nhà Glazer để lại, 21 năm sau, vẫn ngồi chễm chệ trên đầu United như chim cu trong tổ, luôn đòi hỏi vị trí tối cao và yêu cầu được nuôi dưỡng trước tất cả những bên khác. Trong nhiều năm, điều đó vẫn có thể kiểm soát được. Nhưng rồi những sai lầm trên TTCN bắt đầu gây hậu quả, các mùa giải tầm thường cứ nối tiếp nhau, và cuối cùng tất cả những vấn đề ấy cũng quay trở lại đòi món nợ của chúng.
Bước vào thập kỷ thứ ba dưới thời nhà Glazer, 13 năm kể từ khi Sir Alex Ferguson rời đi và cũng 13 năm kể từ lần cuối United vô địch Premier League, Ineos dường như đã đưa ra một lựa chọn tỉnh táo. Tất nhiên, vô địch thì vẫn tuyệt vời, nhưng những người tiền nhiệm đã từng nhắm tới những mục tiêu quá cao rồi phải nhận lấy thất bại. United giờ đây chấp nhận một chút ổn định, và đây chính là diện mạo của lựa chọn đó: một kỳ chuyển nhượng tương đối thận trọng với 3 cầu thủ ít rủi ro, đều đã được kiểm chứng tại Premier League, trong đó hai người còn đủ trẻ để có thể vượt qua những kỳ vọng đặt vào họ.
Trong khi đó, doanh thu vẫn tiếp tục tăng. Đó là sức mạnh đặc biệt của CLB. NHM hẳn phải tự hỏi sẽ như thế nào nếu một ngày United được giải phóng khỏi tất cả những lực cản đang kìm hãm tham vọng của họ. Khi CLB có thể tập trung vào việc giành các danh hiệu thay vì trả nợ hoặc khắc phục những sai lầm do các HLV và lãnh đạo điều hành đã rời đi từ lâu gây ra.
Nhưng phải thừa nhận rằng ngày đó dường như vẫn còn rất xa.
Nguồn: Sam Wallace