07/05/2016
"Đường nào rồi cũng về La Mã".
Mỗi giai đoạn trong đời là mỗi mục tiêu khác nhau. Có nhiều thứ phải từng bước, không thể vội vàng.
Nhưng cũng có những thứ, nếu không thể nắm lấy ngay thời điểm phù hợp, có lẽ sẽ mãi mãi mất đi...Vì thế, cứ mỗi lần vấp phải khó khăn, ta lại càng vội vã hơn, mong bù đắp lại kịp những gì đã bỏ lỡ. Nhưng như một vòng lẩn quẩn, càng muốn nhanh, sai lầm lại càng nhiều hơn. Và rồi, nhiều lúc mệt mỏi, muốn buông xuôi, buông tất cả, tìm một nơi chỉ có ta và cô đơn để trốn tránh...
Đời, tát ta một vài cái, có khi ném ta xuống vực. Ý chí ban đầu, cứ thế mà hao mòn dần, niềm tin và mục tiêu càng mơ hồ hơn.
Rồi một ngày đẹp trời, ta quên mất bản thân đã từng là ai, từng có những hoài bão như thế nào...
Nhưng, tôi ơi, tư duy tích cực lên đi. Hãy nghĩ lại vì lý do gì ta đã bắt đầu.
Đời tát ta, xem như giúp ta rũ bỏ cái tôi của bản thân, cúi đầu thấp hơn để bán hàng tốt hơn như người Nhật.
Đời ném ta xuống vực, thì thôi ta lại tìm cách leo lên. Vì có lẽ những thành công trước đây không mang tính bền vững, xem như ta có cơ hội mới để xây dựng lại nền tảng cho tốt, chứ không xây nhà từ nóc theo kiểu bóng đá Việt Nam mà HLV Alfred Riedl đã từng trăn trở.
" Hãy cứ cho phép bản thân thất bại, nhưng đừng bao giờ ngừng nỗ lực". Đường rất dài và chưa bao giờ dễ đi, nếu rẽ nhầm đường thì còn tệ hơn.
Nhưng tôi ơi, nhầm đường thì vòng lại thôi, dù xa rồi cũng đến. Ta, chỉ là người ở lại khi chính mình từ bỏ...