26/01/2026
NHẢY VỌT ĐỂ TRƯỞNG THÀNH
Nụ cười của học viên này thực sự là nụ cười của khoảnh khắc Aha moment vỡ òa sau cú twist của Leap of Faith dẫn đến Leap Growth "Trưởng thành nhảy vọt"...
Cô ấy đã thực hành Iyengar khoảng chừng 1,5 năm, dù không liên tục, nhưng chưa từng trải nghiệm khoảnh khắc có thể ở trong tư thế Padangusthasana 1-2, dù là với chân trên tường, mà hai tay không bám víu vào sợi dây thừng trên tường.
Tôi tiếc là đã không quay lại hay chụp được khoảnh khắc của 5 phút trước đó. Khi ấy, cô ấy túm chặt hai sợi dây thừng trên tường, thân mình rung lắc; hông chân trụ thì lệch hướng về phía tường, và vai trái – cùng phía với chân trụ – cũng bị đẩy lệch về tường so với vai phải. Tất cả chỉ với mong muốn rằng hông trái và vai trái có thể bổ trợ lực cho hông và vai phải, vốn đang chật vật để nhấn cho được chân phải trên vào tường mà không rớt “lộp bộp” xuống sàn.
Và thực tế là, chỉ 5 phút trước đó thôi, chân trên tường của cô ấy cũng liên tục trượt và rớt xuống sàn…
Cô ấy liên tục nhắc lại: “Chân em còn yếu lắm, em không thể cai dây tường được đâu!!!”
Tôi đã hướng dẫn cho cô ấy từng bước một: từ việc sử dụng ghế để hỗ trợ bổ sung, cho tới các kỹ thuật phối hợp giữa chân, tay, hông và thân mình để các bộ phận này có thể bổ trợ cho nhau. Khi gác được gót chân lên ghế, cô ấy thốt lên: “Đấy, em phải có cái ghế này mới có thể buông dây được.”
Rồi tôi bảo cô ấy: “Em hãy nhích gót chân trên tường lên khỏi thanh dựa của ghế xem thế nào…”
Và trong ánh nhìn không thể tin được của chính mình, cô ấy vẫn đứng thẳng, hai tay không cầm sợi dây thừng trên tường, và chân cũng không còn chạm vào thanh dựa của ghế!!!
Vậy là cả giáo viên lẫn học viên cùng vỡ òa trong tràng cười không dứt kéo dài suốt 1–2 phút của khoảnh khắc Aha moment. Học viên vừa cười vừa thốt lên: “Oa, té ra là em có thể ở trong Padangusthasana 1-2 mà không bám vào dây thừng tường tỉnh bơ thế này. Em tưởng không biết bao giờ em mới rời tay khỏi dây thừng tường được… Chuyện thật như đùa, không thể tin được!!!”
Kể lại câu chuyện này để nhìn rõ hơn sự kết nối trong cách mà cơ thể chúng ta vận hành để trưởng thành trong thực hành yoga, cũng như cách mà tâm trí chúng ta vận hành để trưởng thành về nội tâm.
1,5 năm thực hành Iyengar Yoga của học viên này không hề vô nghĩa. Việc 5 phút trước còn không thể buông dây thừng, và chỉ 5 phút sau đã có thể buông dây, tách chân khỏi ghế để đứng vươn tay thẳng, rồi còn gập sâu, hai bàn tay rời sàn ôm lấy chân mà vẫn giữ được thăng bằng — tất cả những điều đó không phải là kết quả của “5 phút thần kỳ” mà giáo viên vừa dạy cho cô ấy.
Năng lực giảng dạy của giáo viên là rất quan trọng. Kỹ thuật để điều khiển cơ thể là rất quan trọng. Niềm tin cuả giáo viên vào kinh nghiệm giảng dạy thực hành của mình để truyền cho học viên để học viên có niềm tin vào bản thân cũng quan trọng, và khả năng giáo viên có thể động viên học viên để học viên dám thử dù trước đó tin rằng không thể, v.v. tất cả những năng lực này đều quan trọng đến mức có thể mang tính quyết định cho một bước nhảy vọt trong thành quả thực hành yoga. Tuy nhiên, tất cả những điều đó không thể thay thế cho toàn bộ hành trình “góp gió thành bão” của 1,5 năm tập Iyengar yoga: hành trình xây dựng sức mạnh của cơ và xương, học cách sử dụng hệ cơ – xương – khớp, và kích hoạt đồng đều các bộ phận của cơ thể, để rồi đến lúc có thể dùng kỹ thuật mà “tốt nghiệp” một bài học về sức mạnh thân thể trong Padangusthasana — điều mà chỉ 5 phút trước đó vẫn chưa thể đạt được.
Tương tự như vậy, trong quá trình liên tục đọc sách, thu nạp kiến thức bằng mắt hoặc bằng tai, hay đơn giản là dành chút thời gian đọc các bài viết trên trang Facebook của mình như cách mà các bạn đang làm khá đều đặn cho tới thời điểm này: các bạn có thể không nhớ hết câu chữ trong bài viết ở lần đọc thứ nhất, lần thứ hai hay lần thứ n. Nhưng ngay cả với một người có trí nhớ “cá vàng” như mình đây, hay với cô học viên tập Iyengar yoga suốt 1,5 năm mà vẫn chưa thể vào Padangusthasana 1–2 mà buông dây tường, thì sự trưởng thành, chuyển hóa về thân và tâm trí nhờ quá trình không ngừng thu nạp kiến thức, rèn luyện tâm trí hay thực hành yoga — dù là mỗi ngày hay mỗi tuần 3 buổi — vẫn đang âm thầm diễn ra.
Đến một thời điểm khi cơ thể và tâm trí trưởng thành tới một độ chín cần có, người thực hành bỗng trải nghiệm một bước tiến nhảy vọt có khi chỉ sau 5 phút. Tràng cười không dứt ấy cho ta thấy rằng: sự trưởng thành nhảy vọt trong một tư thế yoga, hay sự trưởng thành và nhảy vọt về nội tâm, thường diễn ra vào một thời khắc mà ta không ngờ tới nhất. Và tất cả đều nhờ vào việc tích lũy, thu nạp, thực hành — tích tiểu thành đại — trong một quá trình dài, có thể tính bằng tháng hoặc bằng năm.
Ta cứ tập yoga mỗi ngày, để cơ thể âm thầm mạnh mẽ lên, dù ta có thể chưa đủ nhạy cảm để quan sát và nhận biết ngay lập tức…
Ta cứ đọc sách, dù là audio, video hay trực tiếp bằng mắt qua các bài viết trên Facebook Jasmine. Dù sự thôi thúc là gì — tò mò, drama, gossip hay sự thôi thúc đến từ sự hứng thú, hay cảm giác cần phải học hỏi để trưởng thành — thì điều đó không quan trọng bằng việc ta bắt tay vào LÀM, từng bước một, tích tiểu thành đại.
Rồi đến một ngày, sự trưởng thành nhảy vọt sẽ tới, giống như anh chàng ngốc trong lá bài Tarot The Fool.
The Fool tượng trưng cho sự khởi đầu, cho trạng thái sẵn sàng dấn thân vào cánh cửa chưa biết, dù hành trang đơn sơ và phía trước có thể là dòng nước chảy xiết hay vực thẳm. The Fool đó có thể nhấc chân lên không trung để bước ra khỏi mỏm đá, hay đang trượt pa-tanh, hay trượt ván và đứng trước nguy cơ có thể ngã nhào hay rớt xuống dòng nước chảy siết, nhưng chàng/nàng ngốc vẫn "LÀM" và vẫn "BƯỚC ĐI"... The Fool chính là trạng thái nội tâm đặc biệt cần thiết cho những người luôn đắn đo, chần chừ — dù sự thực hành đã đủ, sự rèn luyện nội tâm đã chín — nhưng vẫn không dám tiến bước vì bóng tối của nỗi sợ: Sợ chưa đủ tốt, chưa đủ trưởng thành, hay chưa sẵn sàng...
Chốt lại bằng hai câu giản đơn về rèn luyện thân – tâm:
Hãy thực hành Iyengar, dù hôm nay mục tiêu chỉ là một bước nhỏ — chẳng hạn như cảm nhận được sự kích hoạt của đùi trong hay mặt trong cánh tay, những vùng mà trước đó ta rất chật vật để cảm nhận hay điều khiển.
Hãy tiếp tục nghe, đọc và áp dụng những kiến thức chúng ta thu nạp được từ audio, video hay các bài viết trên Facebook, bởi vô thức của chúng ta vẫn đang liên tục làm việc để tiếp thu và chuyển hóa từ bên trong, cho dù ở tầng nhận thức, ta có nhận ra hay thấy rõ sự chuyển hóa ấy hay là không…
LEAP OF FAITH - LEAP GROWTH💪 💪 💪 🌵 💫 🌞🎯 🎉 🎊
🌿 🌿 🌿
LEAP OF FAITH - LEAP GROWTH
This student’s smile was truly the smile of an Aha moment bursting open after the twist of a “leap in growth” — a real Leap of Faith.
She had been practicing Iyengar Yoga for about 1.5 years, though not consistently, yet she had never experienced a moment where she could stay in Padangusthasana 1–2, even with her foot on the wall, without holding onto the wall ropes with both hands.
I regret not having recorded or photographed the moment just five minutes earlier. At that time, she was gripping the two wall ropes tightly, her body trembling. The hip of her standing leg was drifting toward the wall, and her left shoulder — on the same side as the standing leg — was also pushed closer to the wall compared to her right shoulder. All of this was driven by a single intention: hoping that her left hip and left shoulder could somehow support the right hip and right shoulder, which were struggling to press her right foot firmly into the wall without it slipping and dropping back down onto the floor.
And in fact, just five minutes before that, her foot on the wall kept sliding and repeatedly dropping back to the floor…
She kept saying over and over again: “My legs are still very weak. I can’t possibly let go of the wall ropes!!!”
I guided her step by step — from using a chair as additional support, to coordinating techniques involving the legs, arms, hips, and torso so that different parts of the body could support one another. When she managed to place her heel on the chair, she exclaimed: “See, I need this chair in order to let go of the ropes.”
Then I said to her: “Ok, now try lifting your heel on the wall slightly off the backrest of the chair and see what happens…”
And in her own look of disbelief, she was still standing upright — both hands no longer holding the wall ropes, and her foot no longer touching the chair’s backrest!!!
Both teacher and student burst into uncontrollable laughter that lasted for a full one to two minutes — the laughter of an Aha moment. Through her laughter, the student exclaimed: “Wow, so it turns out I can actually be in Padangusthasana 1–2 like this, totally without holding the wall ropes. I thought I would never be able to let go of them… This feels unreal, I can’t believe it!!!”
I share this story to more clearly see the connection between how our bodies operate to become mature through yoga practice, and how our minds operate to become mature internally and silently inside.
The 1.5 years of Iyengar Yoga practice for this student were by no means meaningless. The fact that she could not let go of the ropes just five minutes earlier, and then five minutes later could let go, lift her foot off the chair, stand upright with arms extended, then even bend forward deeply with both hands wrapping around her 1 solely standing leg while still maintaining balance — all of this was not the result of some only “magical 5 minutes” of teaching from the yoga teacher.
The teacher’s teaching ability and practice experience are extremely important. Technical knowledge for directing the body is extremely important. The teacher’s confidence in their own teaching experience — and the ability to transmit that confidence to the student so the student can trust themselves — is also crucial. The teacher’s capacity to encourage a student to try, even when the student firmly believes it is impossible, is equally important. All of these abilities matter so much that they can be decisive in creating a leap forward in yoga practice. However, none of these can replace the entire “drop by drop becomes a storm” journey of 1.5 years of Iyengar Yoga practice: the process of building muscular and skeletal strength, learning how to use the muscular–skeletal–joint system, and activating the body evenly as a whole — so that one day, technique can finally be applied to “graduate” from a lesson in physical strength within Padangusthasana, something that was still unattainable just five minutes earlier.
Similarly, in the ongoing process of reading books, absorbing knowledge through the eyes or ears, or simply spending 15 minutes reading posts on my page as many of you have been doing quite consistently until now: you may not remember all the words from the first reading, the second reading, or the "n"th reading. Yet even for someone with a “goldfish memory” like myself, or for that student who practiced Iyengar Yoga for 1.5 years without being able to release the wall ropes in Padangusthasana 1–2, growth and transformation of both body and mind are still quietly taking place through the continuous accumulation of knowledge, mental training, and yoga practice — whether daily or three times a week.
At a certain point, when both body and mind reach the necessary level of maturity, the practitioner may suddenly experience a leap forward — sometimes in just 5 minutes. That uncontrollable laughter shows us that leap growth in a yoga posture, or a leap growth in inner maturity, often happens at the least unexpected moment. And all of it comes from long-term accumulation, absorption, and practice an refine our body and mind — from small efforts adding up over months or even years.
We simply keep practicing yoga every day, allowing the body to grow stronger quietly, even if we are not yet sensitive enough to notice it immediately…
We keep reading — whether through audio, video, or directly with our eyes via posts on Jasmine’s Facebook or other source of knowledge and experience sharing. Whatever the motivation may be — curiosity, drama, gossip, interest, or the urge to learn and grow — it matters less than the fact that we actually DO it, step by step, drop by drop, letting small efforts accumulate.
And one day, leap growth will arrive — just like the fool in the Tarot card The Fool.
The Fool represents beginnings, the state of being willing to step into the unknown, even with minimal belongings and with rushing water or an abyss ahead. The Fool may be lifting a foot into midair to step off a cliff, or skating, or skateboarding while facing the risk of falling or plunging into fast-moving water — yet the Fool still ACTS and still MOVES FORWARD. This is a special inner state that is essential for those who constantly hesitate and delay, even when their practice is sufficient and their inner body and mind training/refining is already ripe, but who still dare not move forward because of the shadow of fear: fear of not being good enough, not mature enough, or not ready enough...
To conclude, two simple reminders for body–mind practice:
Practice Iyengar Yoga, even if today’s goal is just a small step — such as finally sensing the activation of the inner thighs or the inner arms, areas that were previously very difficult to feel or control.
Keep listening, reading, applying, practicing, refining the knowledge we absorb from audio, video, or Facebook posts, because our unconscious mind is continuously working to receive and transform from within, whether or not we consciously recognize or clearly perceive that transformation...
LEAP OF FAITH - LEAP GROWTH! 💪 💪 💪 🌵 💫 🌞🎯 🎉 🎊